“Ông... ông chủ? Ngài không sao chứ?”
Nhìn Đàm Phong hơi có chút chật vật, Tư Hoành Thịnh bỗng chốc ngẩn người.
Não lão nhất thời không xoay chuyển kịp, Tây Đà Thành đều bị hủy rồi, tại sao ông chủ lại ở đây?
Những người khác của công ty đâu? Ngọc Tuyền tiền bối đâu?
Không lẽ đều xảy ra chuyện rồi chứ?
Tư Hoành Thịnh trong lòng lo lắng, vội hỏi: “Ông chủ, những người khác đâu?”
“Những người khác ở trong tổng bộ công ty, tên Ngọc Tuyền kia có chút việc cần xử lý.”
“Vậy người của Quý gia và Lương gia đâu?”
Đàm Phong nhìn về phía Hắc Long đấu giá hội, nói: “Cha con Lương Hồng Triết bị Ngọc Tuyền đưa tới đấu giá hội rồi, còn ba người Quý gia thì đã chết sạch.”
“Cái gì?”
Tư Hoành Thịnh cảm thấy đầu óc mụ mị, cục diện này thay đổi cũng quá lớn rồi chứ?
Vừa rồi còn nghe nói Lương gia liên hợp Quý gia tấn công công ty, chớp mắt hai tên Thần Hợp Lương gia đã bị đưa tới đấu giá hội? Còn Quý gia thê thảm hơn, trực tiếp bay màu?
“Ông chủ, không ngờ ngài thực sự có hậu thủ đấy! Không biết lần này là được ai tương trợ?”
Tư Hoành Thịnh thở phào nhẹ nhõm, nịnh nọt nói.
Lão cảm thấy cuộc khủng hoảng lần này chắc chắn có người tương trợ, nếu không chỉ dựa vào thực lực của công ty, miễn cưỡng không bại đã là tốt lắm rồi, chứ đừng nói là kết thúc trận chiến nhanh như vậy.
Đàm Phong lườm lão một cái, tức giận nói: “Chút chuyện cỏn con này mà phải gọi người? Ngươi cũng quá coi thường ta rồi đấy?”
Nói xong Đàm Phong quay người bay về phía tổng bộ công ty, Tư Hoành Thịnh phía sau ngơ ngác, nhưng nhìn đám người Lương gia còn sót lại, lão nảy sinh sát tâm.
“Ông chủ, đám người Lương gia này giết hết nhé?”
“Ngươi bị ngu à? Giết bọn họ rồi thì ai tham gia đấu giá hội? Sau này Lương gia ai nộp thuế cho công ty?”
Đàm Phong bỗng nhiên phát hiện, Tư Hoành Thịnh này sau khi đột phá thì não lại trở nên ngu si đi.
Người sau nghe vậy ngượng ngùng gãi đầu, thực ra chuyện này cũng không trách lão được.
Dù sao hiện giờ lão ngay cả chuyện cụ thể đã xảy ra cái gì cũng không biết, quan trọng nhất là lão vừa mới đột phá, đang định tìm tu sĩ Hóa Thần để thể hiện uy phong của mình một chút.
Liếc nhìn đám người Lương gia một cái, Tư Hoành Thịnh quay người cũng đi theo Đàm Phong quay về tổng bộ công ty.
Sự rời đi của Đàm Phong và Ngọc Tuyền khiến nhiều thế lực có mặt tại đó đều thở phào nhẹ nhõm, nhìn nhau đều thấy được sự chấn động và kiêng dè trong mắt đối phương.
Vốn dĩ tên kim bài đả thủ Ngọc Tuyền mạnh mẽ đã đành, vừa rồi Đàm Hỏa này đại phát thần uy, cũng đủ để chứng minh người này dù đối đầu với Thần Hợp hậu kỳ e là cũng không rơi vào thế hạ phong.
Giờ lại lòi ra thêm một Tư Hoành Thịnh vừa mới đột phá.
Thực lực của cái công ty khuyết đức này, trong toàn bộ Loạn Sát Châu đã không còn mấy thế lực bản địa nào bì kịp nữa rồi.
“Haiz, xem ra cái phí an táng kia không nộp là không được rồi!”
“Không còn cách nào khác, cũng may phí an táng đó không đắt, không đến mức thương gân động cốt.”
“So với việc đối đầu với cái công ty khuyết đức này, nộp chút phí an táng đó dường như chẳng đáng là bao.”
Mọi người tự an ủi lẫn nhau, dường như làm như vậy thì sẽ không vẻ quá mất mặt.
Mà Đàm Phong quay về tòa nhà công ty lập tức nhận được sự chào đón nhiệt liệt của tất cả mọi người.
“Ông chủ ngài vừa rồi thực sự quá ngầu!”
“Ông chủ đúng là thiên túng chi tư a, Hóa Thần trung kỳ đã có thể chém giết Quý Thương Thần Hợp trung kỳ, thực sự là quá phi lý rồi.”
“Đã là gì đâu, ông chủ trước đó còn giết một tên Quý Quân Hạo Thần Hợp sơ kỳ nữa kìa!”
“Với tu vi Hóa Thần trung kỳ, trong một ngày liên tiếp giết hai tên Thần Hợp Cảnh, chiến tích này đúng là nghe sở vị văn a!”
“Hề hề, ba đời Quý gia đều ngã xuống trong tay ông chủ, đúng là cả nhà chỉnh chỉnh tề tề, ông chủ công đức vô lượng a!”
Nghe mọi người nịnh nọt, Tư Hoành Thịnh ở một bên lúc này mới phản ứng lại.
Hóa ra ông chủ một mình đã chém giết ba người Quý gia? Trong đó hai người thậm chí còn là Thần Hợp Cảnh?
“Cái... cái này là thật hay giả vậy?”
Lăng Chính Kỳ tức giận lườm Tư Hoành Thịnh một cái: “Cái tên này lúc mấu chốt lại không có mặt, bỏ lỡ màn đặc sắc đó rồi, hơn nữa màn Ngọc Tuyền tiền bối hai chiêu thu dọn cha con Lương Hồng Triết ngươi cũng bỏ lỡ luôn.”
“Nhưng ngươi cũng không phải là không có thu hoạch gì, dù sao cũng đã đột phá tới Thần Hợp Cảnh rồi!”
Mọi người nhìn Tư Hoành Thịnh, ánh mắt không quá kích động.
Dù sao so với chiến tích của Đàm Phong và Ngọc Tuyền, chuyện Tư Hoành Thịnh đột phá dường như cũng chẳng có gì to tát.
Đối mặt với biểu cảm của mọi người, Tư Hoành Thịnh dở khóc dở cười.
Vốn dĩ lão còn định sau khi đột phá sẽ làm màu một chút, không ngờ lại bình lặng như vậy.
Đàm Phong hai tay ép xuống, ra hiệu mọi người im lặng.
“Tây Đà Thành đã bị hủy rồi, tuy tu sĩ kiến thiết lại không mất bao nhiêu thời gian, nhưng chúng ta không cần phải đợi, tiếp theo hãy chuyển tổng bộ tới Đông Dương Thành đi!”
Trước đây thực lực công ty bình thường nên co cụm ở Tây Đà Thành, nhưng sau trận chiến ngày hôm nay, tưởng rằng trong toàn bộ Loạn Sát Châu đã không còn mấy thế lực dám trêu chọc công ty nữa rồi.
Đến bước này, tiếp theo cũng có thể triển khai hành động bước kế tiếp rồi.
“Rõ ông chủ!”
“Ông chủ yên tâm, chuyện chuyển tổng bộ cứ giao cho chúng tôi là được!”
Đàm Phong gật đầu, với thực lực của đám người này, chuyện chuyển tổng bộ chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.
Thậm chí tổng bộ cũ cũng có thể bỏ đi, chỉ cần rút trận pháp đi, sau đó xây một tòa nhà mới ở Đông Dương Thành là được.
“Được, chuyện này giao cho các ngươi, tiếp theo chính là chờ đợi tổng bộ Đông Dương Thành hoàn thành, còn có chính là đấu giá hội kia mở ra!”
Đàm Phong giao phó mọi chuyện xong xuôi, quay người trở về văn phòng của mình.
“Không biết tên Hoằng Thành Thiên kia đã tới Đông Vực chưa?”
Đối với Tả Nguyên Bạch đã mất tin tức kia, Đàm Phong đối với người này tuy không có thù hận gì, nhưng cảo sự mà, quản thù hận lớn hay nhỏ làm gì, đắc tội mình thì phải cảo đối phương.
Đợi Vân Lệ kia tới, danh tiếng của Tả Nguyên Bạch kia e là cũng sắp thối hoắc rồi.
…………
Bầu trời vạn dặm không mây, trong xanh rực rỡ, khiến người ta buồn ngủ.
Một chiếc xe lăn phi trì trên cao không, tốc độ kinh người vô cùng.
Cảm nhận tốc độ đó cùng với thực lực của người trên đó, đừng nói là Nguyên Anh kỳ, ngay cả Hóa Thần thông thường cũng không muốn trêu vào.
“Đông Vực này quả nhiên thoải mái hơn Bắc Vực nhiều, phong cảnh đẹp, lại ít có chuyện giết người đoạt bảo.”
Hoằng Thành Thiên nằm trên xe lăn vẻ mặt đầy hưởng thụ, tận hưởng khoảng thời gian tốt đẹp hiếm có này.
“Chiếc xe lăn ông chủ thiết kế này đúng là dùng tốt thật!”
Vuốt ve chiếc xe lăn tìm người chế tạo trước khi xuất phát, lão thầm đắc ý.
“May mà có chiếc xe lăn này, nếu không đi đường đúng là cực hình.”
Nghĩ tới Đàm Phong, Hoằng Thành Thiên bỗng nghiêm túc hơn vài phần.
“Cái đùi lớn của ông chủ mình nhất định phải ôm thật chặt, chết cũng không được buông!”
Lão hồi tưởng lại đủ loại kiến văn ở Trung Vực trước đó, dù đến tận bây giờ trong lòng lão vẫn như đang nằm mơ.
“Thần Anh duy nhất của tu chân giới, thiên tài nghịch thiên nhất!”
“Thiên Kiếm Thánh Tông, thân truyền đệ tử của Thánh Vương, chưởng môn Ngũ Kiếp Cảnh chính là đại sư huynh của hắn.”
“Thiên Xuyên Tàn Giới phá tan âm mưu của Yêu tộc, cứu được vô số thiên kiêu, đoạt lại lượng lớn công pháp của Thiên Xuyên Giới, cướp về thánh khí của Thiên Yêu Giới.”
Đủ loại hành động kinh thiên, nhiều không đếm xuể.
“Chẳng trách Khổng thống lĩnh kia đối với ông chủ khách khí như vậy, hóa ra không chỉ đơn giản là vì thân phận của ông chủ, mà ít nhiều còn có nợ ân tình của ông chủ, thậm chí người nợ ân tình của ông chủ không chỉ có Thần Hợp, ngay cả Kiếp Cảnh thậm chí Thánh Cảnh cũng ít nhiều nợ ân tình của hắn.”
Sau khi tới Trung Vực, Hoằng Thành Thiên mới hiểu được, bối cảnh của ông chủ Đàm Phong nhà mình rốt cuộc lớn đến mức nào.
“Phía trước chắc là Lưu Vân Đế Quốc rồi?”
Bỏ bản đồ xuống, Hoằng Thành Thiên trong lòng kích động.
“Đây là nhiệm vụ đầu tiên ông chủ giao cho mình, lần này phải hoàn thành thật hoàn mỹ!”
Khoảnh khắc này lão đã quyết định, nếu tiểu tử tên Vân Lệ kia không nguyện ý, dù có bắt cóc cũng phải bắt đối phương tới Bắc Vực.