Đêm xuống, Hoằng Thành Thiên dẫn theo Vân Lệ ba người tìm được Lý Dương Bình bên cạnh khách điếm.
"Thế nào? Hiện tại còn có người không nộp thuế mà dám song tu không?"
Hoằng Thành Thiên hỏi, hiện giờ hắn cũng đã làm rõ chính sách thuế gần đây của công ty.
Cảm thấy cạn lời đồng thời cũng có chút tiếc nuối.
Tiếc nuối là mình về muộn, không kịp xem kịch vui.
Ngược lại là Vân Lệ ba người nghe được Thuế An Táng và Thuế Song Tu, suýt chút nữa kinh ngạc đến rớt cằm.
Người ta hạ táng phải nộp thuế cho công ty?
Song tu còn phải nộp thuế cho công ty?
Giờ khắc này bọn hắn rốt cuộc cũng hiểu công ty ở Loạn Sát Châu rốt cuộc là tồn tại như thế nào.
Bởi vì đến bây giờ đều không bị người ta diệt đi, đủ để chứng minh thực lực của công ty.
Lúc này năm người đều âu phục giày da, sống sờ sờ một bộ dáng tinh anh thương nghiệp.
Lý Dương Bình lắc đầu: "Có một số phần tử ngoan cố, đến nay đều không nộp thuế, cũng vẫn song tu."
Hoằng Thành Thiên giật mình, hỏi: "Bọn hắn không sợ Lưu Ảnh Thạch sao?"
Chỉ cần một khối Lưu Ảnh Thạch truyền đi, vậy thì không còn mặt mũi gặp người a!
Trong mắt Lý Dương Bình lộ ra một tia ủ rũ, trầm giọng nói: "Có một số người quả thực chính là không biết xấu hổ, bọn hắn thậm chí coi Lưu Ảnh Thạch như một loại vinh dự."
"Chuyện này... chuyện này cũng quá thái quá rồi chứ?"
Mấy người đều kinh ngạc đến ngây người, những người này thật sự một chút mặt mũi cũng không cần sao?
Tần Văn Đức lẩm bẩm nói: "Quả nhiên là người chí tiện tắc vô địch a!"
Bỗng nhiên, mấy người đều nghĩ tới Đàm Phong.
Sự vô địch của tên kia, lại làm sao không phải như thế?
Đúng lúc này, Lý Dương Bình chỉ chỉ một nam một nữ phía trước.
"Hai người kia chính là Trương Sơn và Kiều Bích, cả hai đều là hạng người da mặt cực dày."
Lý Dương Bình tiếp tục giải thích: "Trương Sơn kia là tán tu Nguyên Anh sơ kỳ, càng là hái hoa đại đạo, không biết bao nhiêu khuê nữ nhà lành rơi vào tay hắn, hơn nữa lạnh lùng vô tình lục thân bất nhận, trước đó công ty tìm được mộ cha hắn, nhưng chưa đợi chúng ta đào mộ, hắn liền trực tiếp cho nổ tung ngọn núi của cha hắn."
"Hít..."
Mấy người hít vào một ngụm khí lạnh, tên này quả nhiên là một kẻ tàn nhẫn a!
Để phòng ngừa mộ cha mình bị đào, mình trực tiếp cho nổ luôn?
Thật sự là hiếu thảo đến nổ tung!
"Thế là Thuế An Táng công ty chúng ta chưa bao giờ kiếm được của hắn, sau này ban bố Thuế Song Tu, tưởng rằng tên sắc trung ngạ quỷ này đoán chừng trốn không thoát, kết quả hắn lại không hề sợ hãi Lưu Ảnh Thạch, thậm chí lấy làm tự hào."
Lý Dương Bình càng nói tâm trạng càng trầm xuống, đối với tên Trương Sơn này hắn quả thực là bó tay hết cách.
"Ông chủ biết người này xong, tán thán kẻ này là Pháp Ngoại Cuồng Đồ Trương Tam!"
"Pháp Ngoại Cuồng Đồ?"
Mấy người ngẩn ra, lập tức liên tục gật đầu.
Trương Sơn này đích thật là Pháp Ngoại Cuồng Đồ a!
Bất luận là Thuế An Táng hay Thuế Song Tu đều không làm gì được hắn.
Lý Dương Bình lại chỉ vào nữ tu kia: "Người này là Kiều Bích, cũng là tu vi Nguyên Anh sơ kỳ, hiệu xưng trai lơ ba ngàn, cùng tên Trương Sơn kia giống nhau cũng là hạng người không biết xấu hổ, đối với sự uy hiếp của Lưu Ảnh Thạch ả ngược lại càng thêm hưng phấn."
Chuyển ánh mắt sang Vân Lệ ba người, Lý Dương Bình dặn dò: "Các ngươi cẩn thận một chút, nữ nhân này là hái cỏ đại đạo lừng lẫy nổi danh, các ngươi da mịn thịt mềm, cảnh giới lại thấp dễ bị nhắm vào."
Vân Lệ cùng Tần Văn Đức rùng mình một cái, tuy rằng Kiều Bích kia lớn lên không tệ, nhưng ở thế bị động bọn hắn vẫn không thể chấp nhận.
Ngược lại là Ngô sư đệ ở bên cạnh lại mắt sáng lên, hỏi: "Tiền bối, hái cỏ đại đạo này bình thường gây án ở đâu a?"
Vân Lệ nhịn không được, một cước đá tới, mắng: "Tiểu tử ngươi đừng phạm hồn, người ta là Nguyên Anh kỳ, ít nhất lớn hơn ngươi mấy trăm tuổi, cho dù không bàn tuổi tác, ngươi tu vi Trúc Cơ kỳ cỏn con chịu nổi?"
Ngô sư đệ phủi mông, phản bác: "Huynh hiểu cái gì? Gái hơn ba, ôm gạch vàng."
"Đó là hơn ngươi ba tuổi sao? Ít nhất ba trăm tuổi!" Vân Lệ giận không chỗ phát tiết.
Ngô sư đệ không phục, lầm bầm nói: "Gái hơn ba trăm tặng tiên đan đấy!"
Mà phía trước, Kiều Bích cũng phát hiện mấy người đứng bên cạnh khách điếm, thậm chí nghe được tiếng lầm bầm của Ngô sư đệ.
Ả mắt sáng lên, cười duyên nói: "Khá cho câu gái hơn ba trăm tặng tiên đan, tiểu đệ đệ có muốn cùng nhau không? Dù sao thêm một người cũng không nhiều."
"Có... có thể không?"
Ngô sư đệ lời còn chưa dứt, liền bị Vân Lệ một phen ấn xuống đất, song quyền không ngừng vung lên.
Kiều Bích che miệng cười khẽ, nhìn về phía Lý Dương Bình: "Họ Lý kia, ngươi lần này nhất định phải quay đẹp một chút, ngươi có chỗ không biết, cái trước truyền ra ngoài xong, không biết bao nhiêu tuấn nam muốn tìm lão nương, ngược lại là nhờ phúc của ngươi đấy!"
Trương Sơn ở bên cạnh cũng cười ha ha: "Không sai không sai, anh tư của lão tử truyền ra ngoài xong, không biết bao nhiêu tiểu cô nương hồn khiên mộng nhiễu (ngày nhớ đêm mong) đâu!"
Lập tức lại lắc đầu than nhẹ: "Đáng tiếc a, bổn tọa không nộp thuế, các nàng đều không dám."
Lý Dương Bình không nói một lời, tức giận đến sắc mặt trắng bệch.
Mình rõ ràng là ghê tởm đối phương, hết lần này tới lần khác đối phương còn vui vẻ chịu đựng, quả thực là lẽ nào lại như vậy.
Quả nhiên là người chí tiện tắc vô địch a!
Nhìn hai người đi vào khách điếm, Lý Dương Bình vẫn không nói một lời.
Hồi lâu sau, hắn thở dài một tiếng: "Hay là thôi đi? Dù sao cũng không làm gì được bọn hắn."
Hắn không muốn lại nhìn thấy bộ dáng diễu võ giương oai của đối phương.
Vân Lệ hỏi: "Tiền bối, cảnh giới của ngài không phải mạnh hơn đối phương sao? Tại sao không thể dùng sức mạnh?"
Ngô sư đệ nghe vậy rùng mình một cái, hắn vẻ mặt kinh hãi nhìn về phía Vân Lệ: "Sư... sư huynh, huynh sao lại còn thích khẩu vị này? Bản thân huynh như thế thì thôi đi, sao còn yêu cầu tiền bối cũng như vậy chứ?"
Vân Lệ ngẩn ra, lúc này mới hiểu sư đệ của mình hiểu lầm.
Giận không chỗ phát tiết hắn một tát tai quạt lên đầu Ngô sư đệ: "Mẹ nó, lão tử thật sự chịu đủ rồi, tiểu tử ngươi suốt ngày không có cái chính hình."
Bốp!
Mắng xong còn chưa hết giận, lại một tát tai quạt tới.
Lý Dương Bình bình tĩnh nhìn hai người đánh đánh nháo nháo, hắn tự nhiên sẽ không hiểu lầm ý của Vân Lệ.
"Công ty có quy định, tình huống không cần thiết không được động dùng vũ lực bức bách đối phương đi vào khuôn khổ."
Vân Lệ nghe vậy rốt cuộc bừng tỉnh, hồi tưởng lại phong cách hành sự của Đàm Phong trước kia, hình như cũng rất ít khi giết người hoặc bức bách người khác.
Gần như đều là đổi biện pháp ghê tởm người khác.
Tục ngữ nói thượng bất chính hạ tắc loạn, thượng lương của công ty đều lệch thành như vậy rồi, hạ lương còn có thể thẳng đi đâu được?
Hoằng Thành Thiên nhìn Lý Dương Bình: "Những tên pháp ngoại cuồng đồ này không muốn khuất phục thì cũng thôi đi, bất quá mấy người chúng ta dù sao cũng là lần đầu tiên làm nhiệm vụ loại này, ngươi cứ dẫn chúng ta đi theo quy trình đi!"
Lý Dương Bình nghĩ cũng phải, hôm nay nhiệm vụ chủ yếu của hắn chính là dạy bảo mấy người.
"Thôi được, vậy chúng ta liền đi vào đi!"
Hoằng Thành Thiên vung tay lên, liền dẫn theo mấy người lén lút đi về phía khách điếm.
Dựa vào tu vi Hóa Thần đỉnh phong của hắn, chút nào không sợ bị Trương Sơn Nguyên Anh sơ kỳ phát hiện.
Mà lúc này Trương Sơn vẻ mặt hưng phấn, hắn không biết đám người Lý Dương Bình ở nơi nào, cho nên thỉnh thoảng nhìn quanh một vòng, giới thiệu chiêu thức của mình.
"Đa tạ chư vị quan khán, chiêu này là lão tử tự sáng tạo..."
"Chiêu này nhất định phải Nguyên Anh kỳ mới có thể thi triển ra..."
"Hoan nghênh cùng nhau luận bàn!"
Nghe Trương Sơn thao thao bất tuyệt, Lý Dương Bình trong bóng tối nghiến răng nghiến lợi.
Hắn cảm giác mình giống như đang quảng cáo cho đối phương vậy.
Chỉ có Ngô sư đệ nhìn đến hai mắt tỏa sáng, nhìn tốc độ kinh người của Trương Sơn hắn hâm mộ đến cực điểm, lập tức lại có chút đỏ mắt.
Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì đối phương có thể, mình lại không có cơ hội này?
Hắn cắn răng nói: "Thật muốn kiếm một ít keo dán dính bọn hắn lại, xem hắn còn có thể ngông cuồng được không."