“An táng phí? Hắc nhân sĩ quan? Song tu thuế?”
Tôn Mông vẻ mặt mờ mịt, hắn nhìn Kỳ Ngọc Sơn gấp giọng nói: “Mau nói!”
Tâm hồn bát quái của hắn đã không nhịn nổi nữa rồi, hắn hiểu Kỳ Ngọc Sơn, nếu là chuyện bình thường đối phương quyết định sẽ không như thế.
Hiện tại biểu hiện của đối phương, đủ để nói rõ chuyện này vô cùng thú vị.
Có thể khiến Kỳ Ngọc Sơn sống vạn năm, sớm đã thấy quái không trách phải như thế, Loạn Sát Châu kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
“Chậc chậc chậc...”
Kỳ Ngọc Sơn lắc đầu thở dài, thổn thức nói: “Ở Loạn Sát Châu kia, muốn chết được yên ổn ngươi biết cần cái gì không?”
Tôn Mông sớm đã gấp không nhịn nổi, mắng: “Đừng nói nhảm, mau nói đi.”
“Cần nộp an táng phí, nếu không mộ tổ sẽ bị người ta đào lên, sau đó đưa tới Hắc Long đấu giá hội của chúng ta tiến hành đấu giá, để con cháu đời sau của chủ nhân linh cữu tới cạnh tranh.”
Kỳ Ngọc Sơn lời nói kinh người, trực tiếp đem Tôn Mông đường đường Tam Kiếp Cảnh làm cho kinh ngạc đến ngây người.
“Ngươi... Ngươi nói là thật?”
Tôn Mông ngơ ngác nhìn Kỳ Ngọc Sơn, lúc này cảm thấy tam quan đều chịu đả kích cực lớn.
Hắn mới vừa tới Bắc Vực bao lâu chứ?
Làm sao biết được chuyện xảy ra ở Loạn Sát Châu?
Khương Hữu kia trốn hắn còn không kịp, làm sao sẽ kể cho hắn nghe những chuyện này.
“Thiên chân vạn xác!”
Kỳ Ngọc Sơn chém đinh chặt sắt nói: “Hơn nữa không chỉ có mộ tổ, ai mà đắc tội thế lực kia, ngay cả người sống cũng sẽ bị đưa lên đấu giá hội, cho nên mấy năm nay thu nhập của Hắc Long Thương Hội chúng ta ở Loạn Sát Châu tăng lên không ít.”
Tôn Mông cũng không để ý thu nhập gì đó, tới cảnh giới của bọn họ, hạ phẩm linh thạch, trung phẩm linh thạch các loại hầu như là có cũng được mà không có cũng không sao rồi.
Thậm chí đối với Kỳ Ngọc Sơn mà nói, kinh doanh Hắc Long Thương Hội cũng không phải vì linh thạch.
Một là cho những thủ hạ đi theo mình trước kia một chỗ dừng chân.
Thứ hai chính là đôi khi cần nhân thủ giúp mình làm một số việc vặt.
“Vậy còn Hắc nhân sĩ quan (Điệu nhảy khiêng quan tài) thì sao?”
Tôn Mông vội vàng hỏi, một cái an táng phí đã thú vị như vậy, vậy Hắc nhân sĩ quan và song tu thuế sau đó lại là cái thứ gì chứ?
“Hắc nhân sĩ quan chính là mấy tên mặc kỳ trang dị phục da đen, vừa nhảy điệu nhảy quái dị vừa khiêng linh cữu lên đài đấu giá, vô luận người trong linh cữu là sống hay chết, cứ như vậy đội khiêng quan tài da đen này còn muốn thu phí khiêng quan tài đấy!”
Kỳ Ngọc Sơn tiếp tục nói: “Còn về song tu thuế này lại càng ly kỳ hơn, ở Loạn Sát Châu, nếu ai dám không nộp thuế, liền không cho phép song tu.”
Còn chưa từ trong Hắc nhân sĩ quan hồi phục tinh thần lại Tôn Mông, nghe vậy lại sững sờ.
“Không cho phép song tu? Thế lực kia quản cũng quá rộng đi?”
Tôn Mông có chút không thể tin được, thế lực gì vậy? Ngay cả người khác song tu cũng không cho phép? Còn phải nộp thuế?
“Nếu không nộp thuế thì sao?”
“Không nộp thuế?”
Kỳ Ngọc Sơn âm trầm cười một tiếng: “Vậy sẽ bị Lưu Ảnh Thạch quay lại, sau đó mang ra ngoài bán.”
“Cái này...”
Tôn Mông kinh ngạc đến ngây người, lẩm bẩm nói: “Cái này cũng quá thiếu đạo đức đi?”
Kỳ Ngọc Sơn gật gật đầu, lại lắc đầu: “Thế lực kia cũng tính là có chút lương tâm, lần thứ nhất cùng lần thứ hai đều sẽ che khuất dung mạo, nghe nói gọi là đánh mã (mosaic), cho nên người không quen biết bình thường đều nhận không ra, nhưng từ lần thứ ba bắt đầu liền không có cơ hội này nữa.”
Tôn Mông thở dài một tiếng: “Có lương tâm, nhưng không nhiều nha!”
Hai người nhất thời lâm vào trầm mặc, cuối cùng Tôn Mông mở miệng nói: “Bao nhiêu năm không tới Bắc Vực, không ngờ bên này thế mà trở nên như thế... như thế ly kỳ rồi!”
Chỉ có Đàm Phong ở một bên xấu hổ nhìn hai người, không dám phát ra một câu nửa lời.
Đúng lúc này, Tôn Mông nhìn sang: “Tiểu sư đệ, ngươi không phải liền ở Loạn Sát Châu sao? Ngươi không thể nào không biết loại chuyện này nha?”
Kỳ Ngọc Sơn đảo mắt một vòng, hắn mắt sáng lên: “Hóa ra là thế, xem ra tiểu hữu cũng bị thế lực kia làm hại qua rồi.”
Chỉ có như vậy mới có thể giải thích vì sao đối phương đối với thế lực thiếu đạo đức kia nửa chữ cũng không nhắc tới.
Tôn Mông nghe vậy, trong lòng lộp bộp một tiếng.
Chẳng lẽ tiểu sư đệ thật sự ở trong tay thế lực kia chịu ủy khuất?
Đáng chết, cái thù này nhất định phải báo thay tiểu sư đệ.
Phát giác được biểu cảm của Đàm Phong có dị, Tôn Mông càng thêm xác tín suy đoán trong lòng.
“Tiểu sư đệ, ngươi có phải chịu ủy khuất rồi không?”
Đàm Phong nhất thời lâm vào lưỡng nan, nghiến răng nói: “Sư huynh yên tâm, chẳng qua là có chút ít thù nhỏ với tên gọi là Vân Lệ kia thôi, không đáng nhắc tới.”
“Vân Lệ?”
Tôn Mông nghiến răng nghiến lợi, lúc này hắn hận không thể quay lại Loạn Sát Châu trút giận thay sư đệ của mình.
“Ơ, không đúng nha!”
Bỗng nhiên, Tôn Mông dường như nhớ ra điều gì đó.
Tiểu sư đệ của mình ở Loạn Sát Châu không phải có thế lực rất lớn sao? Làm sao có thể bị người ta bắt nạt chứ?
Đúng lúc này, Kỳ Ngọc Sơn thần sắc khẽ động: “Suýt chút nữa quên mất, ta chỗ này có Lưu Ảnh Thạch của Hắc nhân sĩ quan kia.”
Một đạo màn sáng liền được chiếu lên giữa không trung.
Tức khắc, từng trận nhạc thanh truyền ra.
Tôn Mông nhìn thấy rõ ràng, cảnh tượng bên trong chính là ở trong đấu giá hội.
Bốn phía tiếng người huyên náo, mấy tên da đen mặc kỳ trang dị phục khiêng một cái linh cữu, vặn vẹo thân hình tiến lên.
Cùng lúc đó, cái linh cữu kia còn không ngừng truyền ra tiếng búa đập.
Bên trong thế mà trang bị là người sống?
Lúc này Tôn Mông lần nữa mở rộng tầm mắt, sự kinh ngạc của ngày hôm nay, thậm chí vượt qua một ngàn năm trước đó.
Mà Kỳ Ngọc Sơn nhìn cảnh tượng bên trong, dở khóc dở cười nói: “Cái công ty thiếu đạo đức này đúng là thiếu đạo đức thật nha!”
“Công ty thiếu đạo đức?”
Tôn Mông sững sờ, gật đầu nói: “Quả nhiên là đủ thiếu đạo đức.”
Nhưng nhìn nhìn, hắn bỗng nhiên kinh hãi.
Mấy tên da đen bên trong dường như có chút quen mắt nha!
Mặc dù màu da biến đen, nhưng vẫn không giấu được đôi mắt của hắn, hơn nữa cách ăn mặc của những người này có chút quen thuộc nha!
Trong nháy mắt hắn liền hồi tưởng lại.
Lần trước ở trong thế lực của tiểu sư đệ, những người kia không phải chính là mặc loại quần áo này sao?
Thậm chí có mấy người còn có chút quen thuộc, ngoài ra lần trước nhìn thấy tiểu sư đệ, đối phương cũng là mặc loại kỳ trang dị phục này, mãi đến khi hai người xuất phát mới đổi lại phục sức bình thường.
Tôn Mông cứng đờ đem ánh mắt chuyển hướng Đàm Phong: “Tiểu sư đệ, cái... những người này sao giống người của thế lực ngươi vậy? Còn bộ quần áo này nữa?”
“À...” Đàm Phong nhất thời không nói gì, lắp bắp nói: “Cái này... đây là kiểu dáng thịnh hành ở Loạn Sát Châu.”
Kỳ Ngọc Sơn ở một bên cũng phát giác được không đúng, lúc này hắn mới nhớ ra mình đều chưa từng hỏi qua tên của đối phương.
“Tiểu huynh đệ, vẫn chưa thỉnh giáo quý tính đại danh nha?”
“Cái này...” Mồ hôi lạnh suýt chút nữa toát ra, Đàm Phong dứt khoát nghiến răng: “Ta gọi là Đàm Phong!”
“Tiểu sư đệ, ngươi không phải gọi là Đàm Hỏa sao?”
Tôn Mông có chút lo lắng, tiểu sư đệ này của mình không phải hóa danh Đàm Hỏa sao? Sao lại báo tên thật ra rồi?
Nếu không phải Kỳ Ngọc Sơn tên này đáng giá tín nhiệm, lại chưa chắc biết chuyện Thần Anh ở Trung Vực.
Cộng thêm tiểu sư đệ lại có thủ đoạn bảo mạng của sư tôn, hắn lúc này đoán chừng đã bắt đầu cân nhắc làm sao xử lý Kỳ Ngọc Sơn này rồi.
“Cái gì? Ngươi gọi là Đàm Hỏa? Ngươi chính là Đàm Hỏa?”
Không ngờ Kỳ Ngọc Sơn đối với tên thật của Đàm Phong không có chút phản ứng nào, nhưng khi nghe đến hai chữ Đàm Hỏa lại trừng to mắt, một bộ dáng vẻ thấy quỷ.