Nhìn cuộc đối thoại giữa Đoạn Trang và Ngụy Phi Trần, Đàm Phong có chút mất kiên nhẫn.
“Các hạ đây là định ra mặt cho Ngụy gia sao?”
“Nếu bản tọa cứ nhất quyết phải ra mặt thì sao?”
Đoạn Trang nhướng mày, ánh mắt có chút trêu chọc.
Đàm Phong thản nhiên nói: “Đôi khi thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, hôm nay Ngụy gia này ta diệt chắc rồi, Jesus tới cũng không giữ được, ta nói đấy!”
Lời nói của hắn chém đinh chặt sắt, cũng giống như đang kể lại một sự thật.
Tịch tĩnh, vô số người nhìn Đàm Phong hồi lâu không thể hoàn hồn, bị lá gan của hắn làm cho chấn kinh.
Tên này lấy đâu ra tự tin mà nói chuyện với Đoạn Trang như vậy?
“Tên... tên Đàm Lôi này không phải vừa rồi bị đánh hỏng não rồi chứ? Sao hắn dám vậy hả?”
“Jesus? Đó là ai?”
So với những người khác, chúng nhân Ngụy gia lại giống như nhìn thằng hề nhìn Đàm Phong.
Trong mắt bọn họ, Công Ty Cảo Sự hôm nay chắc chắn phải chết, một tên cũng không chạy thoát được.
Ngụy Như Sương khinh miệt nhìn Đàm Phong, trong mắt nàng hiện tại đại cục đã định, Công Ty Cảo Sự không còn khả năng lật ngược thế cờ.
Nàng cười nhạo một tiếng: “Đàm Lôi, ngươi là cái thá gì, mà dám nói chuyện với tiền bối như vậy? Đoạn tiền bối chính là Tứ Kiếp cảnh, chẳng lẽ ngươi không nhìn ra khoảng cách giữa đôi bên sao?”
Ánh mắt Đoạn Trang nhìn Đàm Phong dần lạnh lẽo, lão thản nhiên nói: “Nực cười, cho dù bản tọa hôm nay giết sạch các ngươi, lũ sâu kiến các ngươi thì làm gì được?”
Đột nhiên, lão lạnh lùng nói: “Giao bảo tàng ngươi tìm được ra đây, ngoan ngoãn dâng Kim Luân kia lên!”
Lại đưa mắt nhìn Thu Quang Diệu: “Dâng công pháp dị giới của Thu gia ngươi lên, như vậy bản tọa có lẽ còn có thể cân nhắc tha cho các ngươi một mạng.”
Trong lòng lão có chút kích động, đây cũng chính là mục đích lão ra tay, cũng là lý do lão nói nhiều lời vô nghĩa như vậy.
Tất nhiên, lão sẽ không tha cho đám người Công Ty Cảo Sự, chỉ cần lấy được đồ vật, đến lúc đó tùy tiện tìm một cái cớ giết chết Ngọc Tuyền, số còn lại giao cho Ngụy gia là xong.
Đàm Phong khoanh tay trước ngực, thần tình thản nhiên nói: “Đôi khi lo chuyện bao đồng là sẽ mất mạng đấy!”
“Ha ha ha...”
Nghe thấy lời này, ngay cả tâm cảnh của Đoạn Trang cũng không khỏi tức quá hóa cười.
“Ngươi có biết thế nào là Tứ Kiếp cảnh không? Ngươi có biết bản tọa là Tứ Kiếp cảnh ở tầng thứ nào không?”
Đoạn Trang vừa nói, đôi mắt lão tỏa ra thần quang vô tận, rực rỡ chói mắt.
“Trong toàn bộ Bắc Vực thực sự không có mấy người có thể đoạt đi tính mạng của bản tọa, còn các ngươi thì càng không được!”
Lão dường như đã mất kiên nhẫn, vung một bạt tai về phía Đàm Phong, định cho đối phương một bài học.
“Dừng tay!”
Ngọc Tuyền sắc mặt ngưng trọng, định chặn đứng đòn này.
“Tìm chết!”
Đoạn Trang thấy vậy hừ lạnh một tiếng, đổi chưởng thành quyền, đấm ra một quyền.
Ầm ầm ầm!
Một quyền ấn to lớn vô cùng ập thẳng vào mặt, quyền này không hề nương tay, dù sao sự sống chết của Ngọc Tuyền lão cũng không quan tâm.
Bùm!
Thiên địa vì đó mà chấn động, giống như cuồng phong quá cảnh, thổi bay không ít người.
“Ồ? Cũng có chút bản lĩnh!”
Đoạn Trang nhìn bóng người kia, có chút kinh ngạc.
Mà Đàm Phong cũng là một mặt chấn kinh, bởi vì lúc này Ngọc Tuyền hệ nhiên toàn thân là máu.
Chuyện này quá mức ngoài dự liệu của hắn, tên Ngọc Tuyền này trước đây chính là Thánh cảnh nha!
Sau khi rời khỏi Thiên Xuyên tàn giới, đối phương khi nào chật vật như vậy?
“Ngọc Tuyền... ngươi...”
“Ta không sao, nhưng đánh tiếp là có chuyện đấy!”
Ngọc Tuyền xua tay, thương thế trên người nhanh chóng khôi phục, sắc mặt có chút tái nhợt.
Lão sắc mặt ngưng trọng, truyền âm cho Đàm Phong: “Tên này rất mạnh, không phải Tứ Kiếp cảnh bình thường, thể chất của hắn hẳn là Thánh Thể, hơn nữa năm đó cũng là thành tựu Thánh Anh, cuối cùng cường hãn vượt qua Niết Bàn đại kiếp, cho nên mới có thực lực ngày hôm nay.”
Đàm Phong nghe vậy cũng không khỏi có chút kinh ngạc.
Thánh Thể vốn đã hiếm thấy, cộng thêm lần lột xác đầu tiên khi thành Thánh Anh, lại thêm Niết Bàn đại kiếp khi ở Tứ Kiếp cảnh sau này, Thánh Thể của đối phương có thể nói là đã trải qua hai lần tăng cường sử thi.
Chiến lực như vậy, ở Trung Vực trong cùng cảnh giới ước chừng đều có thể chen chân vào đội ngũ đứng đầu rồi.
Thấy Đàm Phong trầm mặc không nói, Ngọc Tuyền tiếp tục truyền âm: “Thánh khí của Thiên Yêu Giới, cái Minh Tâm Định Giới Xích kia không phải đang ở chỗ ngươi sao? Nếu ngươi hôm nay quyết định giết chết đối phương, vậy thì giao cho lão phu, chém chết đối phương lão phu vẫn có mười phần nắm chắc, nhưng những người khác thì không lo được.”
Đàm Phong vẫn im lặng, hắn đang suy nghĩ, suy nghĩ dùng cách nào để giải quyết.
Đúng vậy, cách hắn giải quyết Đoạn Trang không chỉ có một loại.
Kỳ Ngọc Sơn ở một bên lại rơi vào cảnh thiên nhân giao chiến.
một bên là Đoạn Trang của Tứ Kiếp cảnh, một bên là sư đệ của chí giao hảo hữu, hơn nữa bối cảnh dường như không kém.
Lúc này lão tiến thoái lưỡng nan.
Cuối cùng lão nghiến răng một cái, chắn trước mặt Đàm Phong.
Cung kính chắp tay với Đoạn Trang: “Đoạn tiền bối, không biết phải làm thế nào mới có thể tha cho Đàm tiểu hữu?”
Năm đó khi lão còn là Thần Hợp cảnh, Đoạn Trang đã là Kiếp cảnh đại năng rồi, hiện tại gọi đối phương một tiếng tiền bối cũng là hợp tình hợp lý.
“Chuyện gì xảy ra? Tại sao Kỳ Ngọc Sơn lại cầu tình cho Đàm Lôi?”
“Ta trước đó đã thấy lạ, tại sao Kỳ Ngọc Sơn lại từ Nam Lăng tới đây, chẳng lẽ bọn họ có giao tình?”
Chúng nhân bàn tán xôn xao, cảnh tượng này quá mức ngoài dự liệu của bọn họ.
Đoạn Trang vô bi vô hỷ nhìn Kỳ Ngọc Sơn, hỏi: “Các ngươi có giao tình?”
Kỳ Ngọc Sơn nghiến răng: “Quả thực có chút giao tình!”
“Hì hì hì...”
Đoạn Trang bừng tỉnh đại ngộ, lão nói: “Hóa ra ngươi chính là chỗ dựa của tiểu tử này? Hèn chi trước đó hắn lại cuồng vọng như vậy!”
Lão khinh miệt nhìn Kỳ Ngọc Sơn, lại nhìn Ngọc Tuyền: “Có chiến lực của hai tên Tam Kiếp cảnh cũng thuộc dạng đáng để hắn cuồng vọng rồi, nhưng mà...”
Ầm!
Lão đấm ra một quyền, miệng bất tiết nói: “Nhưng rất đáng tiếc, các ngươi trêu chọc phải ta rồi!”
Bùm!
Một tiếng nổ vang, Kỳ Ngọc Sơn không có chút sức kháng cự nào, hoặc là lão không dám kháng cự, cả người hóa thành huyết vụ.
“Hội trưởng...”
“Kỳ lão ca...”
Du Cao Trì kinh hô thành tiếng, mà Đàm Phong cũng là một mặt kinh ngạc, hắn không ngờ Kỳ Ngọc Sơn sẽ chạy ra cầu tình cho hắn, càng không ngờ Đoạn Trang lại không hợp ý liền ra tay.
Khoảnh khắc này ánh mắt lạnh lẽo của hắn nhìn về phía Đoạn Trang, trong lòng sát ý kích đãng.
Hắn đã hạ quyết tâm, cho dù sau này ở Bắc Vực khó lòng cảo sự nữa cũng không tiếc.
Xoạt!
Huyết vụ lần nữa hội tụ, hóa thành bóng dáng của Kỳ Ngọc Sơn, nhưng lúc này lão lại là một bộ dạng bị thương không nhẹ.
“Cút sang một bên, còn dám nói nhảm bản tọa không ngại giết ngươi đâu!”
Ánh mắt Đoạn Trang lạnh lùng, lần này lão chỉ cho đối phương một chút giáo huấn mà thôi.
Ngụy Nguyên Tư nhìn cảnh này, thở phào nhẹ nhõm đồng thời cũng lộ ra ý cười.
Đàm Lôi có giao tình với Kỳ Ngọc Sơn là điều lão hoàn toàn không lường trước được, nhưng lão may mắn lần này mời được Đoạn Trang tới, nếu không Ngụy gia chắc chắn bị diệt môn rồi.
“Ha ha ha, Kỳ Ngọc Sơn chuyện này ngươi vẫn là đừng có ra vẻ anh hùng, cẩn thận mất mạng đấy!”
Đối với sự chế giễu của Ngụy Nguyên Tư, Kỳ Ngọc Sơn không thèm để ý.
Lão biết bối cảnh của Đàm Phong không tầm thường, nhưng lại biết rất hạn chế, có tâm muốn nói ra nhưng không biết mở lời thế nào.
“Kỳ lão ca, hảo ý của ngươi ta xin nhận, phần còn lại cứ giao cho ta!”
Nhìn bộ dạng xoắn xuýt của Kỳ Ngọc Sơn, Đàm Phong lên tiếng khuyên nhủ.
“Ngươi...”
Kỳ Ngọc Sơn ngẩn ra, nhưng nhìn ánh mắt bình thản mà kiên định của Đàm Phong, lão do dự.
“Chẳng lẽ tiểu tử này có hậu thủ?”
Nghĩ đến đây, lão cuối cùng cũng lùi sang một bên.
Đoạn Trang nhìn cảnh này, thản nhiên cười nói: “Tiểu tử, chỗ dựa của ngươi dường như không được cứng lắm nhỉ!”
Mà chúng nhân Ngụy gia cũng ném tới từng đạo ánh mắt trêu chọc.
“Đến đây, đánh chết ta đi!”
Sắc mặt Đàm Phong vẫn bình thản, khinh miệt ngoắc ngoắc ngón tay với Đoạn Trang.
Không ai phát hiện, một tấm ngọc bài đã bằng không xuất hiện trong thức hải của hắn.