“TRUYỀN CÔNG ĐẠI ĐIỆN”
Nhìn mấy chữ rồng bay phượng múa viết trên các lâu, Kim Dương Hi đại hỷ.
“Ha ha ha, ta quả nhiên không tới sai chỗ!”
Lúc này hắn mới phát hiện, phía sau các lâu là một bức tượng khổng lồ đội trời đạp đất.
Là hình tượng một con lợn, nhưng lại không giống lợn rừng, mà là một con lợn trắng hếu nhìn rất ôn hòa, thậm chí không có răng nanh.
“Chẳng lẽ người xây dựng tất cả những thứ này là một vị đại năng của Trư tộc? Những con lợn rừng bên ngoài kia là con cháu của ngài ấy?”
Kim Dương Hi có chút bừng tỉnh, sau đó không chờ nổi mà bước vào Truyền Công Đại Điện.
Chỉ thấy bên trong đại điện là một bức tường, phía trên bày đầy ngọc giản.
“Ha ha ha, ta liền biết nơi này nhất định có đồ tốt mà.”
Kim Dương Hi đưa tay lấy một bản: “Để ta xem rốt cuộc là công pháp kinh thiên động địa gì nào.”