## Chương 120: Bái Long Giáo
A Liệt Khắc Tạ có chút kinh ngạc nhìn Hi Nhĩ Đức:
_“Vừa rồi sao ngài không nói?”_
Lý Sát cũng dùng ánh mắt dò xét nhìn sang.
Hi Nhĩ Đức lắc đầu, sau đó nói với hai người:
_“Ta không thể chắc chắn đó là Bái Long Giáo, chỉ là nhắc đến long mạch thì ta chỉ có thể nghĩ đến đám người kia.”_
_“Bái Long Giáo từng là một tổ chức ngầm hoạt động ở Lục Dã hành tỉnh, bọn chúng cực kỳ sùng bái tuổi thọ và sức mạnh của cự long, do đó đã tiến hành rất nhiều thí nghiệm vô nhân đạo, bao gồm cả việc lai tạo giữa người và rồng cùng với tiêm máu rồng.”_
_“Khi còn phục vụ trong quân đoàn Lục Dã, ta đã nghe qua rất nhiều lời đồn đại về bọn chúng, tương truyền bọn chúng đã chế tạo ra loại thuốc có thể giúp con người đạt được long mạch, cựu Tổng đốc Lục Dã Tạp Lí Cổ Lạp còn từng bí mật liên hệ với bọn chúng để cầu xin.”_
Sức mạnh của cự long đi kèm với những câu chuyện truyền thuyết được người đời truyền tai nhau, long mạch tự nhiên cũng là thứ mà con người khao khát có được.
Á Lan Đế Quốc cũng có một số gia tộc long mạch, mỗi thế hệ của bọn họ đều sẽ sinh ra một vài cá thể mang long mạch.
Những cá thể long mạch này sở hữu thiên phú thể chất và độ hòa hợp nguyên tố vượt xa người thường, bất luận là tu luyện Đấu khí hay nghiên cứu ma pháp đều đạt hiệu quả gấp đôi, thường trở thành những nhân vật cự phách một phương của đế quốc.
Vậy mà Bái Long Giáo trong miệng Hi Nhĩ Đức lại có khả năng giúp con người đạt được sức mạnh của long mạch.
Lý Sát có chút kinh ngạc, hắn dò xét nhìn A Liệt Khắc Tạ một cái.
Trên mặt A Liệt Khắc Tạ tràn đầy vẻ mờ mịt, hắn lăn lộn ở Lục Dã hành tỉnh nhiều năm, còn chưa từng nghe qua tin tức về Bái Long Giáo, còn về thuyết long mạch thì lại càng chưa từng nghe thấy.
Hi Nhĩ Đức lúc này đã biết được thân phận thực sự của A Liệt Khắc Tạ, bấy giờ làm như không thấy sự giao tiếp giữa hai người.
Nàng tiếp tục nói với hai người:
_“Thí nghiệm của Bái Long Giáo quá mức tàn nhẫn và tà ác, bọn chúng không được các thế lực dòng chính của đế quốc chấp nhận, do đó mọi hoạt động đều tiến hành trong bí mật, chỉ có một bộ phận quý tộc cấp cao ở Lục Dã mới biết đến sự tồn tại của bọn chúng.”_
_“Bởi vì nguyên nhân của Đại công tước Flavius, địa vị của ta ở Lục Dã hành tỉnh khá cao, cho nên mới nhận được một số tin tức bí mật.”_
_“Tổng đốc Tạp Lí Cổ Lạp biết được lời đồn về long mạch, thế là âm thầm thắt chặt mối quan hệ hợp tác với Bái Long Giáo, trong thời kỳ Chiến dịch Cự Ma thậm chí còn bắt cóc bình dân để làm vật thí nghiệm cho bọn chúng.”_
_“Về sau hành tung của bọn chúng càng thêm bí ẩn, ta cũng không được biết nữa.”_
Trên trán A Liệt Khắc Tạ nổi lên gân xanh, hắn quả thực có chú ý tới việc trong thời kỳ Chiến dịch Cự Ma có một lượng lớn bình dân mất tích, chỉ là thời buổi chiến loạn cũng hết cách tìm kiếm kỹ lưỡng, về sau đều không giải quyết được gì.
Bây giờ nghe Hi Nhĩ Đức nói, những bình dân này dường như đã bị Tổng đốc Tạp Lí Cổ Lạp bắt cóc trở thành vật thí nghiệm.
A Liệt Khắc Tạ lúc này càng thêm phẫn nộ trước tội ác của gia tộc Tạp Lí Cổ Lạp, hắn có chút nghiến răng nghiến lợi nói:
_“Chém đầu là quá hời cho Tạp Lí Cổ Lạp rồi, sớm biết vậy ta nhất định phải băm vằm cái xác tàn tạ của hắn.”_
Lý Sát vỗ vỗ vai hắn an ủi:
_“Ngày sau tự nhiên sẽ có lúc bọn chúng phải trả giá.”_
Sau đó Lý Sát lại nhìn về phía Hi Nhĩ Đức:
_“Ý của ngài là Xích Hà Trấn bị tập kích có thể là do Bái Long Giáo làm?”_
Hi Nhĩ Đức lắc đầu, sau đó nói với hai người:
_“Phạm vi hoạt động chủ yếu của Bái Long Giáo là Lục Dã hành tỉnh, kẻ ủng hộ đứng sau là gia tộc Tạp Lí Cổ Lạp, bọn chúng không có khả năng xuất hiện ở Bắc cảnh.”_
_“Nhưng nếu có người có thể chế tạo ra lượng lớn kẻ mang long mạch, ta nghĩ chỉ có thể là Bái Long Giáo.”_
Lý Sát suy tư một lát rồi thản nhiên nói với hai người:
_“Bất kể kẻ chủ mưu đứng sau vụ tập kích Xích Hà Trấn có phải là Bái Long Giáo hay không, việc tổ chức chế tạo ra năm trăm tên Cẩu Đầu Nhân mang long mạch đều cần một cái giá khổng lồ, Xích Hà Trấn nhất định có thứ mà bọn chúng muốn.”_
_“Sau khi mặt trời mọc vào ngày mai, A Liệt Khắc Tạ dẫn theo quân thủ thành phòng thủ Xích Hà Trấn, Hi Nhĩ Đức và Kỵ sĩ đoàn Lẫm Đông theo ta càn quét khu vực xung quanh.”_
_“Phàm đã đi qua tất để lại dấu vết, xung quanh nhất định có lưu lại dấu vết.”_
A Liệt Khắc Tạ và Hi Nhĩ Đức đều gật đầu, công sức bỏ ra để tổ chức và tạo ra năm trăm tên Cẩu Đầu Nhân mang long mạch là không hề nhỏ, kẻ địch không thể nào không để lại dấu vết.
Ngày mai kỵ binh bộ đội càn quét xung quanh, tự nhiên có thể phát hiện ra dấu vết.
Sau đó Lý Sát hỏi Hi Nhĩ Đức về đặc điểm trang phục của giáo đồ Bái Long Giáo, tiếp đó liền thông qua Ma tinh truyền tin truyền đạt thông tin về Hắc Nham Thành.
Ra lệnh cho phía Hắc Nham Thành ban bố mệnh lệnh truy tìm giáo đồ Bái Long Giáo khắp các nơi trong lãnh địa Julius, đồng thời gửi yêu cầu hỗ trợ điều tra tới các thế lực đồng minh của Mễ Á.
…………
…………
Bên trong một quần lạc Sài Lang Nhân nhỏ cách Xích Hà Trấn mười mấy dặm.
Hơn bốn mươi tên Sài Lang Nhân trong bộ lạc này đã hoàn toàn biến thành những cá thể long mạch không hoàn chỉnh, cơ thể trở nên cao lớn thô kệch hơn, bề mặt cơ thể cũng phủ kín những lớp vảy màu đen dày đặc.
Đám Sài Lang Nhân dường như đã mất đi lý trí, đi lang thang vô định trong bộ lạc.
Bên đống lửa ở trung tâm bộ lạc có mười mấy tên giáo đồ Bái Long Giáo mặc áo choàng đen đang ngồi vây quanh, ở chính giữa đám người là ba tên giáo đồ trên áo choàng có thêu hoa văn hình rắn màu bạc.
Một tên giáo đồ Bái Long Giáo có hoa văn hình rắn với khuôn mặt hung ác nói với đồng bọn:
_“Bây giờ năm trăm tên Cẩu Đầu Nhân mang long mạch mà chúng ta tích cóp được đã bị Lãnh chúa của lãnh địa Julius giết sạch sành sanh, vốn liếng đều mất trắng rồi.”_
_“Ta đã nói từ sớm là đừng có trêu chọc vào quý tộc quân sự, các ngươi cứ một mực đòi tập kích Xích Hà Trấn.”_
_“Bây giờ người ta là kỵ binh tinh nhuệ một người hai ngựa, chúng ta thì hoàn toàn dựa vào hai chân tay không tấc sắt, đánh cũng đánh không lại, chạy cũng chạy không thoát, các ngươi nói xem phải làm sao!”_
Một đám giáo đồ Bái Long Giáo ai nấy đều lộ vẻ phiền muộn, một tên giáo đồ có hoa văn hình rắn khác thẹn quá hóa giận hét lên với tên giáo đồ hung ác:
_“Lúc trước tập kích Xích Hà Trấn là quyết định chung của mọi người, tập kích lính liên lạc cũng là do số Ba ngươi đích thân làm, bây giờ lại ở đây chỉ trích cái gì.”_
_“Ngươi nói cái gì? Lúc trước ta đâu có đồng ý tập kích Xích Hà Trấn!”_
Hai người cãi vã ngày càng kịch liệt.
Kéo theo những giáo đồ cấp thấp ở vòng ngoài cũng trở nên bất an, từng kẻ ghé tai thì thầm, tâm trạng trầm lắng.
_“Đủ rồi!”_
Tên giáo đồ có hoa văn hình rắn mang dáng dấp thiếu niên ngồi ở vị trí trung tâm nhất của đám người gầm lên một tiếng giận dữ, tiếng cãi vã và ồn ào trong sân lập tức lắng xuống.
Thiếu niên có địa vị cực cao trong số các giáo đồ Bái Long Giáo, ánh mắt âm lãnh ẩm ướt lần lượt quét qua những giáo đồ Bái Long Giáo có mặt tại đó.
Trên mặt các giáo đồ thi nhau lộ ra vẻ sợ hãi, vội vàng cúi đầu né tránh ánh mắt của thiếu niên, ngay cả tên giáo đồ có hoa văn hình rắn số Ba vừa nãy gào thét hung hăng nhất cũng kiêng dè cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào thiếu niên.
Thấy mọi người đều đã bị khuất phục, thiếu niên mới chậm rãi mở miệng.
Khuôn mặt hắn trắng trẻo mịn màng như thiếu niên, nhưng giọng nói lại già nua khàn khàn hơn cả ông lão tám mươi tuổi:
_“Chủ nhân của Xích Hà Trấn là Hầu tước Julius cũng được, là Đại công tước Flavius cũng được, ta đều bắt buộc phải lấy được di cốt loài rồng chôn giấu dưới Xích Hà Trấn.”_
_“Mệnh lệnh tập kích Xích Hà Trấn là do ta ban xuống, kẻ nào phản đối mệnh lệnh này, kẻ đó chính là phản đối ta.”_
_“Kẻ nào phản đối ta, kẻ đó phải chết!”_
Khi nói đến câu cuối cùng, giọng nói của thiếu niên đột ngột dâng cao, ánh mắt âm lãnh ẩm ướt như rắn độc quấn chặt lấy những giáo đồ Bái Long Giáo có mặt tại đó.
Đám giáo đồ Bái Long Giáo bao gồm cả số Ba đều đổ mồ hôi lạnh.
Thiếu niên cười lạnh hai tiếng, sau đó tiếp tục nói với các giáo đồ Bái Long Giáo:
_“Tất cả giáo đồ Bái Long Giáo ẩn náu ở ba tỉnh Bắc cảnh đã bắt đầu hành động rồi, cuối cùng chúng ta nhất định có thể lấy được di cốt loài rồng dưới Xích Hà Trấn, chỉ là việc này cần một chút thời gian.”_