## Chương 2: Tang Lễ Và Huyết Thệ
_“Ta nhớ cha mẹ của huynh đệ La Mỗ trước đây cũng là thành viên của đội vệ binh Hắc Nham Bảo, đã hy sinh trong trận chiến với người gấu.”_
_“Thật đáng thương, những năm qua không biết đã có bao nhiêu người của chúng ta chết trong tay bọn bán thú nhân.”_
_“Lũ bán thú nhân chết tiệt, sớm muộn gì cũng có một ngày, chúng ta sẽ đuổi cổ bọn chúng ra khỏi Bắc cảnh.”_
Bên tai không ngừng truyền đến những giọng nói phẫn nộ của binh sĩ và lãnh dân, Lý Sát đăm chiêu nhìn mọi người. Hắn đặt tay phải lên chuôi kiếm bên hông, chuôi kiếm bằng sắt truyền đến một cảm giác lạnh lẽo.
Một tia sáng tỏ dâng lên trong lòng hắn.
_“Ta phải tiêu diệt sạch những bộ lạc thú nhân mang tính đe dọa xung quanh Hắc Nham Bảo, dùng sắt và máu để dạy cho bọn chúng biết tôn trọng sinh mạng và tôn nghiêm của nhân loại. Vì quyền lực của ta, vì sự lớn mạnh của Hắc Nham Bảo, và cũng vì những con người đã mất đi người thân này.”_
An Đức Liệt lo sợ vị Lý Sát tước sĩ giết người như ngóe này sẽ chướng mắt trước biểu hiện yếu đuối của La Á, vội vàng tiến lên nói:
_“Lãnh chúa đại nhân, người Bắc cảnh chúng ta bẩm sinh kiên cường, tiểu tử La Á này cũng chỉ là nhất thời đau buồn, cho hắn chút thời gian, hắn sẽ vực dậy được thôi.”_
_“Đại nhân không bằng đi nghỉ ngơi trước, theo phong tục của Bắc cảnh, tang lễ đêm nay vẫn cần đến đại nhân.”_
Lý Sát gật đầu với An Đức Liệt, ra hiệu cho gã cứ làm theo suy nghĩ của mình.
Mặt trời lặn, màn đêm buông xuống.
Tại một bãi đất trống trải phía sau núi của Hắc Nham Bảo, thi thể của những người tử trận đã được chôn cất. Các lãnh dân trang nghiêm đứng thành một vòng tròn lớn ở ngoài cùng, bên trong là những binh sĩ đang cầm vũ khí với vẻ mặt túc mục.
Chính giữa vòng tròn chất đống những cái đầu của Sài Lang Nhân. Ba mươi hai cái đầu được xếp thành một đài tế kinh quan, bên dưới đài tế là củi khô đã được rưới mỡ thú.
Lý Sát tay trái ấn chuôi trường kiếm bên hông, tay phải giương cao ngọn đuốc, cùng An Đức Liệt đứng trước đài tế kinh quan. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim trong lồng ngực, hắn biết điều gì sắp xảy ra tiếp theo.
Người Bắc cảnh bản tính kiên cường và dẻo dai, chưa bao giờ có thói quen bị đánh mà không đánh trả, họ chỉ tin vào việc nợ máu phải trả bằng máu, ăn miếng trả miếng.
Sài Lang Nhân tập kích Hắc Nham Bảo, giết chết ba binh sĩ, thì bắt buộc phải dùng máu tươi gấp mười lần, gấp trăm lần để hoàn trả!
Cho nên tiếp theo đây không chỉ là một tang lễ, mà còn là một cuộc động viên chiến tranh - người Hắc Nham Bảo sẽ rạch rách má mình, lấy máu tươi của bản thân hòa cùng đầu lâu của kẻ địch để thiêu rụi, qua đó lập huyết thệ với thiên thần Bắc cảnh, dùng sự trả thù đẫm máu nhất để an ủi anh linh của người đã khuất.
Lý Sát đảo mắt nhìn quanh, đập vào mắt đầu tiên chính là những binh sĩ trang nghiêm. Dưới màn đêm, trong mắt họ tràn ngập sự kiên nghị và phẫn nộ, tựa như những ngọn lửa lân tinh xanh thẳm trong bóng tối. Vòng ngoài cùng là từng người lãnh dân đang sục sôi lửa giận.
La Á cũng đứng trong hàng ngũ binh sĩ. Đúng như lời An Đức Liệt nói, cậu ta đã nhanh chóng thoát khỏi nỗi đau mất anh trai, đồng thời biến đau thương thành thù hận.
Lúc này cậu ta đã thay bộ giáp da lúc sinh tiền của La Mỗ, ánh mắt kiên định đứng cạnh Lý Sát, chờ đợi để lập huyết thệ.
Nhìn sang bên cạnh, An Đức Liệt cũng đang dùng ánh mắt rực lửa nhìn Lý Sát, dường như đang chờ hắn ban lệnh bắt đầu.
Lúc này Lý Sát cũng có chút phấn chấn, trái tim khỏe mạnh bơm nhiệt huyết và năng lượng cuồn cuộn đến khắp toàn thân, hắn thầm nhủ trong lòng:
_“Bá nghiệp của ta, sẽ bắt đầu từ đây!”_
Lý Sát trở thành lãnh chúa Hắc Nham Bảo thông qua Lệnh Khai Hoang của Á Lan Đế Quốc, mà Lệnh Khai Hoang chỉ là một tờ giấy, chỉ có thể cho hắn cái hư danh lãnh chúa, chứ không thể khiến lãnh dân Hắc Nham Bảo tự đáy lòng công nhận hắn là lãnh chúa của họ.
Người Bắc cảnh kiên nghị, thiện chiến, đặc tính này biến họ thành nguồn binh lính tốt nhất, nhưng cũng khiến họ chỉ phục tùng những lãnh chúa thiết huyết và cường đại nhất.
Lý Sát chỉ có cách chứng minh sự cường đại của mình, chứng minh bản thân có thể dẫn dắt họ sinh tồn ở chốn Bắc cảnh hoang vu này, thì mới có thể trở thành một lãnh chúa thực thụ.
Nếu không, chỉ với một tờ Lệnh Khai Hoang cỏn con, tuyệt đối không thể khiến những kẻ dã man này nghe theo hiệu lệnh của hắn.
Và cuộc tập kích của Sài Lang Nhân lần này, chính là một cơ hội tốt nhất.
Lý Sát chính là muốn dùng máu tươi và đầu lâu của Sài Lang Nhân để nói cho người Hắc Nham Bảo, thậm chí là những người Bắc cảnh khác biết rằng, hắn chính là vị lãnh chúa thiết huyết mà họ đang chờ đợi, để thu nạp những chiến binh bẩm sinh này dưới trướng.
Nghĩ đến đây, Lý Sát sải bước tiến lên phía trước, dùng sức ném ngọn đuốc trong tay vào đài tế kinh quan, ngọn lửa bùng cháy dữ dội.
Sau đó, hắn rút con dao găm trong ngực ra, dứt khoát rạch một đường trên má trái. Máu tươi chảy dọc theo lưỡi dao, hắn vung mạnh dao, máu tươi bắn vào trong ngọn lửa rực cháy, một luồng khói đen từ trong lửa bốc lên.
Lý Sát xoay người nhìn về phía binh sĩ và lãnh dân, giọng điệu lạnh lẽo thấu xương:
_“Sài Lang Nhân xâm nhập quê hương chúng ta, cướp đoạt tài phú của chúng ta, giết chết huyết thân của chúng ta, không thể tha thứ!”_
_“Lý Sát. Julius lấy dòng họ và danh dự thề, người Hắc Nham Bảo đổ một giọt máu, Sài Lang Nhân phải đổ một trăm giọt; một người Hắc Nham Bảo ngã xuống, phải có một trăm tên Sài Lang Nhân rơi đầu.”_
_“Bất kể bọn chúng trốn ở đâu, trong rừng rậm, Bờ Bắc Đại Hà, hay là trong cái hang động nơi bọn chúng ỉa đái, ta nhất định sẽ tìm ra và giết sạch bọn chúng.”_
_“Hỡi các binh sĩ của ta, các ngươi là rường cột của Hắc Nham Bảo, là người bảo vệ quê hương, ta sẽ cùng các ngươi, mang theo lòng dũng cảm và sự quyết tâm bước lên chiến trường.”_
_“Vì sự bình yên của quê hương, vì sự an toàn của huyết thân, không tiếc bất cứ giá nào, dùng đao kiếm và máu tươi để cho tất cả bọn bán thú nhân hiểu rằng, Hắc Nham Bảo là bất khả xâm phạm, bất kỳ kẻ địch nào làm tổn thương chúng ta đều chỉ nhận lấy cái chết!!!”_
Lời lẽ của Lý Sát lạnh lẽo và cứng rắn, nhưng lại giống như từng chiếc đinh sắt đóng chặt vào nội tâm của người Hắc Nham Bảo.
Đối với những người Bắc cảnh như họ, những lời lẽ cứng rắn này còn có sức hút hơn cả những nữ nhân dịu dàng nhất.
_“Giết sạch lũ Sài Lang Nhân đó!”_
_“Cho bọn chúng nếm thử mùi vị đổ máu!”_
_“Phải làm cho bọn chúng không bao giờ dám đến Hắc Nham Bảo nữa!”_
Trong đám đông bùng nổ những tiếng hô to lớn và hỗn loạn, ập đến như núi lở sóng thần. Mọi người dùng ánh mắt thù hận và cuồng nhiệt nhìn về phía Lý Sát, nói chính xác hơn, là nhìn vào những cái đầu Sài Lang Nhân đang bốc cháy hừng hực sau lưng hắn.
Nhìn phản ứng kích động của mọi người, Lý Sát thở phào nhẹ nhõm.
Hắn biết mình đã thu phục được trái tim của lãnh dân Hắc Nham Bảo, việc tiếp theo phải làm đã rất rõ ràng.
Thực hiện lời thề của mình, ban cái chết cho Sài Lang Nhân, mang lại sự an toàn cho mọi người. Dùng đao kiếm và đầu lâu của Sài Lang Nhân để nói cho tất cả biết, Lý Sát. Julius là người có thể bảo vệ họ trước nguy hiểm, là lãnh chúa tốt nhất của Hắc Nham Bảo.
Hắn gật đầu với các binh sĩ, ra hiệu cho họ từng người tiến lên lập huyết thệ.
Người đầu tiên bước lên là An Đức Liệt, gã dứt khoát nhận lấy dao găm rạch rách má, vẩy máu tươi vào ngọn lửa, sau đó toét miệng cười với Lý Sát:
_“Lãnh chúa đại nhân, mặc dù ta đi theo ngài vì tiền vàng, nhưng bây giờ ta thật sự có chút khâm phục ngài rồi.”_
Người thứ hai chính là La Á, trên khóe mắt thiếu niên tóc nâu này vẫn còn vệt nước mắt, nhưng thần sắc đã trở nên kiên định. Khoác lên mình bộ giáp da của anh trai, trông cậu ta đã giống như một chiến binh thực thụ.
Dao găm rạch rách má, dòng máu mỏng manh chảy dọc theo vết dao, trên mặt càng tăng thêm ba phần hung sát.
Hai mươi sáu binh sĩ còn lại lần lượt bước lên, không chút do dự lập huyết thệ, máu tươi nóng hổi bị vẩy vào ngọn lửa.
Đầu của Sài Lang Nhân đã bị ngọn lửa thiêu đốt đến đen thui, vặn vẹo, máu tươi cũng bị cuốn thành từng luồng khói đen bốc lên từ đống lửa, trông giống như tiếng gào thét của linh hồn Sài Lang Nhân đang bị thiêu rụi vậy.
Lý Sát tay phải ấn kiếm, hờ hững nhìn đầu Sài Lang Nhân bị thiêu rụi hoàn toàn:
_“Tối mai, ở đây sẽ còn một đống lửa nữa, dùng để thiêu rụi đồng bọn của lũ Sài Lang Nhân xâm phạm ngày hôm nay.”_