## Chương 86: Ác Chiến Tái Khởi
Binh lính của bộ đội bộ binh di chuyển có trật tự trong sân, tiếng bước chân lộn xộn và tiếng áo giáp va chạm vang lên không ngớt, và nhanh chóng nối thành một dải.
Lý Sát cũng nhanh chóng đi đến trước Đại đội Julius.
Giao quyền chỉ huy đại đội tạm thời cho Mễ Á, và dặn dò An Đức Liệt cùng A Liệt Khắc Tạ dẫn theo hai trăm binh lính Hắc Nham Bảo phục tùng mệnh lệnh của Mễ Á.
Nhân tiện còn nâng cấp đẳng giai cho những binh lính có thể thăng cấp.
Là chủ lực tuyệt đối của trận công thành, binh lính vệ đội Hắc Nham Bảo đều thu được lượng kinh nghiệm khổng lồ, dù sao Ngưu Đầu Nhân cũng là chủng tộc cường chiến, mỗi một tên đều có thể cung cấp khoảng một ngàn kinh nghiệm.
Thế là cấp độ bình quân của hai trăm người vệ đội Hắc Nham Bảo tăng lên đáng kể, số lượng lính Giai 3 tăng lên đến tám mươi người.
Còn số lượng lính Giai 4 cũng lên tới mười hai, trong đó có năm Sương kỵ sĩ Bắc cảnh Giai 4, bảy Thợ săn Long duệ Giai 4.
Sức chiến đấu của bộ đội này cũng tăng lên đến mức đáng sợ, có thể nói là đứng đầu liên quân nhân loại.
Nhưng Lý Sát vẫn giao quyền chỉ huy tạm thời vệ đội Hắc Nham Bảo cho Mễ Á, bản thân thì phụ trách thống lĩnh năm trăm kỵ binh bao gồm cả Thân vệ Bạch Hổ.
Sáu ngàn liên quân nhân loại di chuyển nhanh chóng trong trại thành Nahar, rất nhanh đã khôi phục biên chế tác chiến.
Năm đại đội ngàn người nhanh chóng tạo thành bộ đội bộ binh.
Cờ ưng La Mã, cờ gấu đỏ, cờ báo gấm, còn có hai lá cờ Bạch Hổ cùng nhau tung bay phấp phới trên không trung.
Dưới lá cờ là những chiến binh nhân loại đứng nghiêm nghị, đao thương như rừng, áo giáp ánh bạc.
Hơn năm ngàn bộ đội bộ binh gần như lấp đầy toàn bộ không gian của ngoại thành, tạo thành một biển người màu trắng bạc, quy mô khổng lồ mang đến áp lực to lớn.
Cho dù binh lính im lặng không lên tiếng, sát khí sầm sập cũng tràn ngập đất trời, xông thẳng lên tận mây xanh.
Lý Sát khoác trọng giáp cấu trúc 【 Bạch Ưng 】, tay cầm hàn thiết kỵ thương 【 Lẫm Đông 】, nghiêm nghị cưỡi trên lưng tuấn mã Bắc địa bọc giáp toàn thân, hùng tráng uy vũ như một ngọn núi lớn.
Còn phía sau hắn là năm trăm bộ đội kỵ binh bọc giáp, kết thành phương trận dưới lá cờ Bạch Hổ.
Lý Sát nhìn bộ đội bộ binh năm ngàn người sát khí ngút trời phía trước mình, liếc mắt nhìn lại giống như một thủy triều màu trắng vô bờ bến, đủ sức nuốt chửng mọi kẻ địch.
Quy mô thật đáng nể, nhưng cường độ bộ đội kỵ binh của mình cũng vô cùng khoa trương.
Lý Sát quay đầu nhìn bộ đội kỵ binh phía sau mình, thành phần chủ yếu là một trăm năm mươi Thân vệ Bạch Hổ và năm mươi kỵ binh Lãnh địa Gỗ Sồi cùng ba trăm kỵ binh tạp nham.
Trình độ trang bị vô cùng cao.
Thân vệ Bạch Hổ và kỵ binh Lãnh địa Gỗ Sồi đều là trọng trang kỵ binh, còn kỵ binh tạp nham cũng đều có trình độ trang bị khá tốt, mỗi người đều có sức chiến đấu tương đối khá.
Hai trăm trọng trang kỵ binh cộng thêm ba trăm kỵ binh giáp nhẹ, từ khi đến Bắc cảnh tới nay quả thực chưa từng đánh trận nào giàu có thế này.
Lý Sát trong lòng thầm gật đầu, sau đó bắt đầu chuẩn bị cho trận ác chiến tiếp theo.
Không bao lâu sau, đã thấy bộ đội bộ binh phía trước có trật tự đi qua cổng thành phía bắc đang mở rộng, đến bày trận ở phía bắc trại thành Nahar.
Lý Sát cũng nhanh chóng dẫn năm trăm kỵ binh đi qua cổng thành phía bắc.
Là phần búa sắt của chiến thuật búa và đe, Lý Sát dẫn bộ đội kỵ binh đến vị trí sườn của quân đội chủ lực.
Hắn nhìn về phía bắc, trên đường chân trời là vô số bóng dáng màu xám đen đang lượn lờ nhốn nháo.
Thế lực bộ lạc phía bắc Hoang Dã gần như đều đã đến đây, Bán Nhân Mã Bờm Xám, Sài Lang Nhân, Hùng Địa Tinh, Hùng Nhân, Cự Quái hỗn tạp lộn xộn với nhau, lại duy trì một trật tự vi diệu dưới tác dụng của thủ lĩnh bộ lạc.
Bọn chúng ít nhất có hơn sáu ngàn người, tụ tập lại với nhau giống như một cơn thủy triều màu xám đen.
Hành động bước ra khỏi trại thành Nahar của liên quân nhân loại đã kinh động đến quân đội bộ lạc phía xa, cơn thủy triều màu xám đen khổng lồ bùng nổ một trận xôn xao nhỏ.
Nhưng bọn chúng rất nhanh đã trấn định lại, tiến về hướng liên quân nhân loại.
Lý Sát khẽ nhíu mày, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Rõ ràng vẫn chưa đến lúc hoàng hôn, mặt trời chói chang treo cao trên bầu trời lại đỏ rực như máu, tầng mây trải dài vạn dặm cũng bị chiếu rọi thành màu đỏ rực, hắt xuống mặt đất thứ ánh sáng màu máu u ám.
Đất trời đều bị nhuộm thành màu đỏ sẫm, dường như ám chỉ cuộc đồ sát sắp tới.
Màu sắc này kích thích thần kinh của Lý Sát, hắn hít sâu một hơi, lòng bàn tay vuốt ve bề mặt thô ráp của hàn thiết kỵ thương.
Sau đó lớn tiếng hô với bộ đội kỵ binh phía sau:
_“Toàn quân chuyển đổi trận hình nêm, sau đó từ bên sườn tiếp cận quân địch.”_
_“Chờ đợi bộ đội bộ binh chính diện tiếp địch kiềm chế quân địch, bộ phận của ta sẽ từ sườn xung kích phòng tuyến quân địch, nỗ lực phá hủy hoàn toàn đội hình.”_
_“Thắng bại trận này, đều gửi gắm vào chư vị, nghe rõ chưa?”_
Giọng Lý Sát như sấm rền, vang vọng trong bộ đội kỵ binh.
Bọn họ cũng nhiệt liệt giương cao kỵ thương trong tay, kích động đáp lại Lý Sát:
_“Nghe rõ rồi.”_
Sau đó tiếng móng ngựa dồn dập vang vọng, bộ đội kỵ binh năm trăm người nhanh chóng chuyển đổi trận hình.
Lấy Lý Sát làm tiền phong đi đầu, Tái Niết Khắc và một trăm Thân vệ Bạch Hổ tạo thành mũi tên tam giác.
Còn bốn trăm kỵ binh khác thì đi theo sau mũi tên do bọn họ tạo thành, tổng thể trận hình hiện ra hình dạng mũi tên sắc bén.
Tố chất của bộ đội kỵ binh ưu lương, việc chuyển đổi trận hình vô cùng nhanh chóng.
Lý Sát tiếp tục lớn tiếng ra lệnh cho bọn họ:
_“Giữ cùng nhịp độ với bộ đội bộ binh, di chuyển về hướng tây bắc, sẵn sàng xung kích trận địch bất cứ lúc nào.”_
Lúc này năm ngàn bộ đội bộ binh cũng bắt đầu di chuyển chậm rãi về phía bắc, khoảng cách với quân đội bộ lạc Hoang Dã dần dần thu hẹp.
Bộ đội kỵ binh của Lý Sát di chuyển về hướng tây bắc, trong khi giữ nhịp độ đồng nhất với bộ đội bộ binh, cũng tiện hơn để phát động cuộc xung phong dũng mãnh từ sườn quân địch bất cứ lúc nào.
Thời gian chầm chậm trôi qua, khoảng cách giữa bộ đội bộ binh nhân loại và bộ lạc Hoang Dã từ từ thu hẹp xuống dưới hai km.
Tiếng gầm gừ lộn xộn vang lên không ngớt trong đám Bán Thú Nhân, và nhanh chóng lan rộng lây nhiễm ra xung quanh, hơn sáu ngàn thổ dân Hoang Dã nhanh chóng rơi vào trạng thái cuồng loạn tập thể.
Tiếng gầm gừ như ác quỷ ăn thịt người vang vọng giữa đất trời.
Hơn sáu ngàn thổ dân Hoang Dã dẫn đầu phát động xung phong về phía nhân loại, những chủng tộc linh hoạt như Thỏ Nhân xung phong ở tuyến đầu.
Bọn chúng phải hứng chịu cơn mưa tên gột rửa tàn khốc nhất của bộ binh nhân loại, cơn mưa tên rợp trời xé nát những Bán Thú Nhân có tốc độ nhanh nhưng ốm yếu này thành từng mảnh vụn, máu tươi hội tụ thành suối trên mặt đất.
Tiếp ngay sau đó là những chủng tộc có thể phách cường tráng như Sài Lang Nhân và Cự Quái Hùng Địa Tinh, bọn chúng hung hãn lao vào bộ đội bộ binh nhân loại.
Thủy triều xám đen và thủy triều trắng bạc va chạm vào nhau, nơi giao nhau cuộn trào những bọt sóng đỏ ngòm.
Đám thổ dân Hoang Dã mặt mũi dữ tợn vung vẩy rìu và đao sắt chém vào lính kiếm khiên nhân loại, phần lớn bị chặn lại, chỉ có những cú chém mang cự lực mới làm vỡ nát tấm khiên, binh lính nhân loại bên dưới bị đao rìu cuồng loạn chém thành mảnh vụn.
Bọn họ chỉ có thể để lại những tiếng kêu la thảm thiết thê lương.
Còn kiếm thép của binh lính nhân loại cũng dũng mãnh khó cản, chém vào người thổ dân Hoang Dã là chân tay đứt lìa máu tươi bắn tóe, thổ dân Hoang Dã có tỷ lệ mặc giáp thấp tuyệt đối khó lòng chống đỡ được những nhát chém của nhân loại, sinh mạng bị gặt hái như cỏ dại.
Chỉ có Cự Quái mới có thể chịu đựng được vài nhát chém, vung vẩy gậy gỗ thô to đánh bay binh lính nhân loại bên cạnh.
Cuối cùng lại bị những binh lính nhân loại khác ùa lên chém loạn thành những mảnh xương thịt vụn vỡ, ghép cũng không ghép lại được.
Khoảnh khắc tiếp địch, chiến trường đã biến thành cối xay thịt tàn khốc.