STT 41: CHƯƠNG 41: HÌNH XĂM GRAFFITI
Trong ga-ra lạnh lẽo, Tôn Kiệt Khắc vẫn đang lùng sục mục tiêu.
- Kiệt Khắc, tiến sâu vào nữa đi, định vị vẫn đứng yên! Kim Cang đang chặn hắn, hắn không thoát được đâu!
Giọng Tứ Ái vang lên trong tai nghe.
Tôn Kiệt Khắc đặt nòng súng lên người Tapai, sau khi trấn tĩnh lại, hắn tiếp tục thận trọng tiến vào.
Đột nhiên, một bóng người hiện ra từ màn sương trắng, theo bản năng, hắn suýt bóp cò.
Nhưng may là Tôn Kiệt Khắc đã kịp ghìm lại. Người kia rõ ràng không phải tên hacker hắn tìm, vì nếu là hắn thì đã không bị nhốt trong lồng kính như thế.
Đó là một thiếu niên với nửa thân người được thay thế bằng bộ phận giả. Cậu ta đang cuộn tròn, điên cuồng dùng miệng gặm cánh tay kim loại của mình. Dù miệng đã bê bết máu, răng gãy rụng, cậu ta vẫn không hề dừng lại.
Thấy có người đến, thiếu niên đột ngột ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Tôn Kiệt Khắc. Ánh mắt cậu ta đã không còn lý trí, chỉ còn lại sự điên cuồng thuần túy.
Nhìn thấy cậu, Tôn Kiệt Khắc chợt nhớ đến người đàn bà mang thai và những lời nói điên dại của mụ.
“Đây là bệnh tâm thần mạng sao?” Tôn Kiệt Khắc lẩm bẩm rồi tiếp tục tiến sâu vào trong. Rất nhanh sau đó, hắn lại thấy một bóng người khác.
Đó là một đứa trẻ sơ sinh, tứ chi đã bị thay thế bằng bộ phận giả, nửa hộp sọ cũng bị kim loại bao bọc, đang lảo đảo tập đi trong lồng.
Thấy Tôn Kiệt Khắc và Tapai, đứa trẻ lập tức cười khanh khách, hào hứng vẫy tay chào họ, miệng bi bô những tiếng vô nghĩa.
Tôn Kiệt Khắc không biết những người mắc bệnh tâm thần mạng khác là do đâu, nhưng người đàn bà kia rõ ràng là do kẻ khác hãm hại. Những kẻ được gọi là bệnh nhân tâm thần mạng này đều là sản phẩm do con người tạo ra.
Có kẻ đang biến đổi họ, xem họ như chuột bạch, chẳng khác gì những “mỏ người” kia!
- Đừng có trưng ra bộ mặt đó. Tuy môi trường làm việc hơi tệ, nhưng ít nhất giờ họ cũng có việc để làm, chứ không phải trở thành lũ vô dụng.
Một giọng nói lạ hoắc, khàn khàn và trầm thấp vang lên.
Một bóng người bước ra từ màn sương trắng bên trái. Đó là một gã đàn ông mặc đồ hip-hop, mặt chi chít hình xăm graffiti cường điệu. Khuôn mặt gã không có mắt, thay vào đó là hai ống kính vuông màu đen nhô ra.
Ống kính trên mặt gã đàn ông nhìn Tôn Kiệt Khắc và Tapai, khẽ co rút lại. Gã dang hai tay, như thể đang khoe khoang “tác phẩm” của mình.
- Tôi cung cấp thức ăn cho họ, họ làm việc cho tôi. Về cơ bản, họ cũng như nhân viên công ty tôi thôi, có gì khác biệt với thế giới bên ngoài?
- Vậy những người trong lồng thì sao? Còn người đàn bà mang thai lúc nãy? Cô ta cũng là nhân viên của mày à?
- Không, họ là tài sản của công ty.
Gã đàn ông khẽ lắc đầu.
- Hơn nữa, cô ta đã đồng ý. Chúng tôi đã trả tiền, hợp đồng ký kết đàng hoàng.
- Đau đớn gì chứ? Cô ta tự nguyện ký mà. Đã là hợp đồng thì phải có tinh thần hợp tác, đúng không nào?
- Nhưng cũng phải cảm ơn anh, đã giúp chúng tôi xử lý cô ta. Để cô ta chạy rông bên ngoài dễ gây chú ý lắm.
Đối mặt với tên khốn này, Tôn Kiệt Khắc giơ súng lên định cho gã một phát, nhưng Tapai đã vươn tay cản lại.
- Đừng manh động!
- Chặn tao làm gì?!
Tôn Kiệt Khắc giận dữ nhìn nó.
- Từ từ quay lại, đừng động vào vũ khí, tuyệt đối đừng động vào vũ khí.
Giọng Tapai rất nhỏ, như thể sợ kinh động đến ai đó.
Khi Tôn Kiệt Khắc quay lại, hai chấm đỏ hình tam giác đã hiện trên trán và ngực hắn.
Nhìn theo hướng chấm đỏ, hai ba mươi kẻ từ ngoài ga-ra bước vào, tay lăm lăm đủ loại súng ống, nhìn hắn với vẻ khinh khỉnh.
Những kẻ này đều có các bộ phận giả khác nhau, kiểu dáng đa phần rất phô trương. Ngoài ra, điểm chung của chúng là những hình xăm graffiti cường điệu trên mặt và cánh tay. Rõ ràng chúng là đồng bọn của tên hacker.
- Gan to thật, có hai đứa mà cũng dám đến đây gây sự à?
Giọng tên hacker vang lên từ phía sau Tôn Kiệt Khắc.
“Cả một ngành công nghiệp thế này không thể do một mình tên hacker này điều hành được… Đây là một băng nhóm!” Đến lúc này Tôn Kiệt Khắc mới vỡ lẽ. Một mỏ khai thác khổng lồ với lợi nhuận kếch xù thế này, đây chính là địa bàn của cả một băng đảng!
Ngay từ đầu, Tôn Kiệt Khắc đã mắc vào lối mòn tư duy, luôn cho rằng hoàn thành nhiệm vụ chỉ là đến nơi, giải quyết rắc rối rồi xong. Nhưng thành phố này phức tạp hơn hắn tưởng rất nhiều, các mối quan hệ trong đó chằng chịt, rối rắm.
Lúc này, những gì Tôn Kiệt Khắc thấy cũng được đồng bộ hóa đến hệ thống của cả nhóm. Giọng Kim Cang vang lên:
- Là người của băng Graffiti. Lũ này không thích bộ phận giả thông thường, càng phô trương càng khoái. Tôi nghe nói chúng còn lén tháo bộ phận giả của người khác đi bán, không ngờ lại làm cả chuyện này.
- Bộ phận giả trên người thằng này cũng ngon đấy, tháo ra chắc bán được bộn tiền.
Một người đàn bà đeo khuyên mũi, hai chân được thay bằng lưỡi dao, nhìn Tapai với ánh mắt tham lam.
Đối mặt với đám đông kẻ địch, Tôn Kiệt Khắc không hề nao núng, bởi vì hắn không đi một mình. Đặc biệt là khi hắn thấy một tia laser ngắm bắn cũng vừa sáng lên trên đầu người đàn bà kia.
- Mẹ kiếp, đứng im!!
Giọng nói đanh thép của Tứ Ái vang lên từ ngoài ga-ra.
Vừa dứt lời, đám người kia phản ứng cực nhanh, một nửa chĩa súng vào Tôn Kiệt Khắc, nửa còn lại lập tức quay ra phía ngoài.
Bên ngoài cửa ga-ra, một chiếc SUV từ từ tiến vào. Cha xứ, Song6 PUS và Tứ Ái nấp sau cửa xe, chĩa vũ khí vào trong.
Lúc này, màn hình của Tôn Kiệt Khắc nhấp nháy liên tục. Hắn đang dùng kênh liên lạc riêng để trao đổi chiến thuật với mọi người. Nếu không muốn chết, phải nhanh chóng thoát khỏi vòng vây! Nhưng hiện tại, lực lượng hai bên chênh lệch quá lớn, phải có kế sách mới được.
Ngay lúc không khí tại hiện trường vô cùng căng thẳng, khi sắp bùng nổ, Song6 ở ngoài giơ tay lên:
- Khoan đã! Tôi quen đại ca của mấy người! Chị gái tôi là chị họ của hắn!
Ngay khi tất cả thành viên băng Graffiti còn đang ngẩn người, Tôn Kiệt Khắc lập tức rút mấy quả lựu đạn ném về phía chúng.
Cùng lúc đó, Tapai duỗi tay phải, từng viên đạn bắn ra từ mu bàn tay, kích nổ những quả lựu đạn ngay trên không.
Lựu đạn phát nổ quá nhanh, chưa kịp gây sát thương cho băng Graffiti, nhưng mục đích của Tôn Kiệt Khắc chính là tiếng nổ và làn khói dày đặc do vụ nổ gây ra.
Ngay khi ngọn lửa bùng lên, Tôn Kiệt Khắc và Tapai đồng loạt hành động.
Hai chân Tapai gập ngược lại, hạ thấp thân mình, để lộ bánh xe đang quay tít. Nó chở Tôn Kiệt Khắc lao ra khỏi biển lửa như một chiếc xe tăng, phóng thẳng ra ngoài ga-ra.
Trong lúc đó, đám người băng Graffiti cầm đủ loại vũ khí điên cuồng bắn về phía hai người, đạn găm vào người Tapai tóe lửa, phát ra tiếng “keng keng” chói tai.