Virtus's Reader

STT 46: CHƯƠNG 46: TRỞ VỀ

- Mày có thể không xứng, nhưng mày không thể quyết định thay người khác. Tao làm gì, không cần mày quản!

Tôn Kiệt Khắc nhìn chằm chằm Song6 PUS, gằn giọng.

Vừa dứt lời, Cha xứ đẩy cửa xe, ôm vết thương bước xuống, đứng bên cạnh Tôn Kiệt Khắc.

- Đừng nói nữa, nếu họ đi, tôi cũng không làm.

Song6 PUS đứng dưới màn mưa, cười lên điên dại.

- Ha! Ha ha ha! Được! Mẹ kiếp! Vậy thì tan mẹ nó đi! Tan rã! Tưởng dọa được tao à?! Lũ ngu!

Nói xong, Song6 PUS đi tới một chiếc xe, giơ cánh tay giả đập mạnh vào cửa kính, cắm cáp dữ liệu vào rồi khởi động xe.

- Lũ ngu! Lũ ngu xuẩn!

Song6 PUS nhấn ga, giơ ngón giữa, chiếc xe lao vút đi rồi biến mất trong màn mưa. Ngay sau đó, hệ thống thần kinh của Tôn Kiệt Khắc nhận được thông báo: Kênh nhóm đã bị giải tán.

Thấy thông báo, Tôn Kiệt Khắc lập tức chặn Song6 PUS.

Tiếng khóc của đứa trẻ yếu dần, xung quanh chìm vào tĩnh lặng.

- Gã vội thế làm gì? Chết còn chưa vội, gấp gáp chuyện này làm gì? Mà khoan, tên khốn đó cố tình làm vậy để nuốt trọn tiền thưởng nhiệm vụ của chúng ta đúng không?

Tapai đột nhiên lên tiếng.

- Không đời nào. Chuyện nào ra chuyện đó, dù tan rã thì số tiền này cũng là do chúng ta đổ mồ hôi sôi nước mắt kiếm được.

Tôn Kiệt Khắc hất mạnh nước mưa trên tóc.

- Lên xe trước đã, về rồi tính. Nếu gã dám quỵt tiền, tao sẽ lột da gã!

Chiếc xe khởi động, chậm rãi lăn bánh về nơi ở của họ.

Đối với chuyện này, Tứ Ái không có biểu hiện gì, chỉ liên tục nhai kẹo cao su.

Tôn Kiệt Khắc trầm ngâm nhìn những giọt mưa trượt dài trên cửa sổ.

- Cha xứ, ông định làm gì với đứa bé này?

- Đưa về nhà thờ, các nữ tu sẽ chăm sóc nó lớn lên.

- Ông nuôi à?

Tôn Kiệt Khắc kinh ngạc quay lại.

- Ừ.

Cha xứ lại chìm vào im lặng.

Đúng lúc này, Kim Cang gửi một tin nhắn đến:

- Nhà thờ của Cha xứ cũng được coi là một trại trẻ mồ côi, nuôi rất nhiều đứa trẻ không nơi nương tựa. Ông ấy đi làm lính đánh thuê là để duy trì nhà thờ. Cha xứ thật sự là người có tấm lòng Bồ Tát, A Di Đà Phật.

Trước đây, vì chuyện của băng Satan, Tôn Kiệt Khắc vốn có ấn tượng rất xấu về Cha xứ, thậm chí còn có chút đề phòng ông.

Nhưng hắn không ngờ rằng, ở cái thành phố này vẫn còn người bình thường, và lần này, người bình thường đó lại chính là vị Cha xứ ít nói ít cười này.

- Chuyện hôm nay, cảm ơn ông, Cha xứ.

Tôn Kiệt Khắc lên tiếng.

- Không cần cảm ơn ta. Là người chăn cừu, chỉ cần đưa ra lựa chọn đúng đắn, ta đối xử bình đẳng với tất cả con chiên của Chúa.

Thái độ của Cha xứ vẫn vậy, không kiêu ngạo cũng không tự ti. Ông nhìn thành phố mờ ảo dưới ánh đèn neon ngoài cửa sổ:

- Con người ở thành phố này đã bị chủ nghĩa tiêu dùng làm cho tha hóa, bị chủ nghĩa tư bản thuần hóa thành nô lệ của đồng tiền. Họ nghĩ rằng mình mặc gì thì mình là người như vậy, nhưng Chúa dạy chúng ta rằng điều đó không hoàn toàn đúng.

- Điều làm nên con người chính là tư tưởng độc lập, chứ không phải nhồi nhét vào đầu những thứ rác rưởi do người khác áp đặt.

Cha xứ vừa dứt lời, Tapai đã gửi một tin nhắn đến:

- Xem kìa, gã da đen này rõ là có học, nói chuyện cứ như heo nái mặc áo ngực, ra vẻ bài bản gớm.

Tôn Kiệt Khắc lườm Tapai một cái, rồi quay sang Cha xứ:

- Tiếp theo, ông định làm gì?

Cha xứ nhìn đứa trẻ trong tay, khẽ lắc đầu.

- Ta vẫn chưa nghĩ ra.

Tôn Kiệt Khắc khẽ cười.

- Tôi cũng chưa nghĩ ra, cứ đi từng bước một vậy.

Tuy nhóm đã tan rã, nhưng xem ra Tôn Kiệt Khắc chỉ có thể tiếp tục làm lính đánh thuê. Ngoài việc này ra, hắn cũng chẳng có kỹ năng đặc biệt nào khác.

Tiền thì nhất định phải kiếm, chỉ là hắn không có kinh nghiệm hoạt động một mình, cũng không biết phải nhận việc ở đâu.

Trong lúc Tôn Kiệt Khắc đang miên man suy nghĩ, chiếc xe đã đến phố Thần Tượng. Cha xứ bế đứa trẻ bước vào màn mưa.

- Thật ra mọi chuyện vẫn chưa đến mức không thể cứu vãn. Chỉ cần nhường Song6 PUS một chút lợi ích, xuống nước một chút là gã sẽ đổi ý thôi.

Tứ Ái vừa lái xe vừa lên tiếng.

Nghe vậy, Tôn Kiệt Khắc khịt mũi coi thường.

- Nhường con khỉ khô! Có cho tiền tôi cũng không thèm tìm gã! Tên khốn đó chỉ giỏi lừa đảo, chị tưởng tôi không biết sao? Trước đây gã ta chưa từng làm môi giới, hoàn toàn là lợi dụng chúng ta để luyện tập thôi.

- Nói vậy cũng không đúng. Tuy PUS không có kinh nghiệm làm môi giới, nhưng gã rành rẽ chuyện giang hồ, lại biết tùy cơ ứng biến, đối nhân xử thế. Với tư cách một môi giới, đây mới là điều quan trọng nhất.

Tôn Kiệt Khắc thở dài.

- Tôi sẽ tự mình suy nghĩ. Còn nữa, chị hai à, chị có thể đừng sờ nữa được không? Lái xe cho đàng hoàng đi.

Tứ Ái hơi tiếc nuối rút tay khỏi đùi Tôn Kiệt Khắc.

- Vậy sau này giữ liên lạc nhé.

- À đúng rồi, AA đang ở phòng khám của chị sao?

- Sao có thể, đó đâu phải người của tôi. Tôi đã cho drone đưa về nhà cậu rồi.

- Nhà tôi?

Tôn Kiệt Khắc mệt mỏi rã rời, dẫn Tapai về đến cửa căn hộ của mình.

Chuyện hôm nay rối như tơ vò, bây giờ hắn chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.

Hắn vừa định đưa mặt lại gần để quét mống mắt thì cửa đã tự động mở ra từ bên trong.

- Kiệt Khắc! Tapai! Hai người về rồi!

AA với phần bụng quấn băng, mỉm cười chào đón họ.

- Sao em lại mở cửa? Vết thương nặng như vậy, mau nằm xuống!

Tôn Kiệt Khắc vội vàng ấn cô nàng xuống ghế sofa.

Nhìn vết thương đang rỉ máu của cô, Tôn Kiệt Khắc nói:

- Không ngờ em lại bị thương nặng đến vậy.

AA vội vàng lắc đầu.

- Không có đâu, cũng không mất nội tạng, vết thương này không nặng chút nào. Hơn nữa y thuật của chị Tứ Ái rất giỏi, em không đau chút nào.

Nói đến đây, cô nàng hơi ngại ngùng hỏi:

- Kiệt Khắc, khi nào thì em nhận được tiền công ạ?

Tôn Kiệt Khắc nhìn cô với vẻ mặt phức tạp, không biết nên giải thích tình hình hiện tại như thế nào.

AA dường như hiểu lầm vẻ mặt của hắn, vội vàng xua tay.

- Em không có ý giục đâu, chỉ là em vừa nợ tiền thuốc men của chị Tứ Ái, muốn trả cho chị ấy sớm thôi.

- Mẹ nó, Tứ Ái, đồ bóc lột, chút tiền này mà cũng tính toán.

Tôn Kiệt Khắc bực mình, lập tức gọi video cho cô ta.

Tứ Ái bắt máy ngay lập tức. Lúc này cô ta đang khỏa thân, nằm trong bồn tắm nhàn nhã uống rượu.

Cô ta đặt ly rượu xuống, hất cằm với Tôn Kiệt Khắc.

- Sao nào, trai trẻ, nhớ chị nhanh thế?

- Nhớ bà nội mày! Không phải nói chỉ khâu vá đơn giản thôi sao? Chút tiền này mà chị cũng tính toán à?

Ngay lúc này, AA bên cạnh vội vàng xua tay.

- Kiệt Khắc, không có đâu, chị Tứ Ái ban đầu không lấy tiền, là em nhất quyết muốn trả. Có được công việc tốt như vậy em đã rất mãn nguyện rồi, không muốn nợ nần gì nữa.

Tứ Ái dường như nghe thấy gì đó, khuôn mặt say xỉn lộ vẻ khó hiểu.

- Ồ.

- Ồ bà nội chị.

Tôn Kiệt Khắc định tắt máy.

- Chờ đã, nhóc. Có phải cậu có ý với AA không?

- Không có!

- Đừng vội phủ nhận. Chị chỉ muốn nhắc cậu, ở cái thành phố này, nếu muốn lên giường với ai đó, ngoài việc lựa chọn ngoại hình và giới tính, điều quan trọng nhất là nên hỏi rõ sở thích tình dục của họ. Phải biết là có hơn một nghìn loại đấy.

- Sở thích tình dục?

Tôn Kiệt Khắc ngẩn người. Tứ Ái đang nói nhăng nói cuội gì vậy?

- Thật ra, chị đây có một khả năng đặc biệt, đó là mắt nhìn người rất chuẩn. Sở thích tình dục của người khác là gì, chị liếc mắt là biết. Cậu có thể hỏi thử, biết đâu lại có thu hoạch bất ngờ đấy.

Nói xong, Tứ Ái tắt máy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!