STT 573: CHƯƠNG 576: KHÓA 3
Nhìn vẻ mặt hóng hớt của AA, Tôn Kiệt Khắc tức sôi máu.
Hắn dùng hai tay túm lấy eo đối phương, lật ngược nó lại rồi lắc mạnh mấy cái, khiến cho đám công cụ trong túi đồ nghề rơi loảng xoảng xuống đất.
“Thứ nhất! Tao không thích robot! Thứ hai! Mày lấy tư cách gì mà bình phẩm gu của tao, vãi thật! Mày hùa theo bọn nó từ lúc nào thế, trong đầu toàn rác rưởi bậy bạ? Mau lắp hết đống linh kiện này vào ngay!!”
“A a a! Thả tôi xuống! Tôi lắp, tôi lắp ngay!!”
Thả con robot đang quằn quại như giòi xuống, Tôn Kiệt Khắc mở thẳng cửa xưởng lắp ráp rồi đi về phía bộ phận hậu cần. “Tao đi hút điếu thuốc, lắp xong thì báo một tiếng.”
Bên ngoài cánh cửa là các nhân viên của bộ phận hậu cần đang làm việc. Dù cửa chỉ mở trong thoáng chốc, nhưng nếu có kẻ cố ý quan sát thì cũng đủ để phát hiện ra rất nhiều vấn đề.
“Cũng hòm hòm rồi, nặc danh báo cho Khóa 3 BCPD đi. Nhớ làm cho kín đáo vào, đừng để Quản Tam Khắc phát hiện.” Tôn Kiệt Khắc nói với Nhân cách số.
“Không thành vấn đề.” Nghe Nhân cách số trả lời, Tôn Kiệt Khắc châm hai điếu thuốc, rít một hơi thật sâu rồi phả ra một vòng khói tròn về phía màn mưa trước mắt, chờ đợi Khóa 3 đến.
Chỉ cần Tháp Phái bị Khóa 3 sờ gáy, thì với mối quan hệ giữa hắn và Tháp Phái, hắn cũng sẽ tự nhiên dính líu đến Khóa 3. Chuyện này vô cùng hợp logic.
Hơn nữa, Tháp Phái còn là camera riêng của Quản Tam Khắc, lần này hắn ta không muốn dính vào chủ đề nhạy cảm cũng không được.
Đúng lúc này, ở cách đó không xa, một người da đen với bốn cánh tay máy to khỏe nhìn thấy Tôn Kiệt Khắc, mắt gã liền sáng rực lên rồi bước về phía này. “Boss!!”
“Mày là Hắc Báo à? Sao lại ra cái bộ dạng này?”
Sau khi quan sát một chút, Tôn Kiệt Khắc mới nhận ra gã tráng hán với hình xăm khoa trương trên mặt và bốn cánh tay máy kềnh càng này lại chính là gã trai bao từng uốn éo cái mông trong kỹ viện.
Chiều cao của gã đã vượt qua giới hạn của cơ thể người, đạt tới hai mét rưỡi, e rằng đã cải tạo từ trong ra ngoài.
“Hì hì, làm việc ở bộ phận hậu cần thì dĩ nhiên không cần câu nệ nhiều, cứ tiện là được.”
Nói xong, Hắc Báo liền tỏ ra có phần kích động, nói với Tôn Kiệt Khắc: “Boss! Ngài lại thật sự thắng rồi! Từ một lính đánh thuê đầu đường xó chợ vươn lên thành người nắm quyền của mấy công ty lớn! Ngài thật sự quá lợi hại!”
“Có việc gì không? Không có thì về làm việc của mày đi.” Khóa 3 sắp đến rồi, hắn không có thời gian nghe gã da đen này tâng bốc mình.
“Ồ, đúng rồi, thật sự có một việc muốn tìm ngài. Chẳng phải trước đây ngài đã để vũ khí thiên cơ ở bộ phận hậu cần để bảo trì sao?”
Hắc Báo đưa tay chỉ về phía bức tượng thần bên trái. Vũ khí thiên cơ khổng lồ đang nằm ngang trong lòng bức tượng Phật tổ to lớn. Thứ này thật sự quá lớn, nếu đặt trên mặt đất thì sẽ chắn hết cả lối đi, không có chỗ nào để nên chỉ có thể đặt ở đó.
“Tuy Tháp Phái đã đưa bản thiết kế cho chúng tôi, nhưng với loại vũ khí thiên cơ từ thời tiền kỷ nguyên này, chúng tôi không thể can thiệp được nhiều. Hôm qua bộ trưởng AA còn bàn với tôi, dự định sẽ lắp cho nó một lớp vỏ ngoài cứng rắn và một bộ hệ thống phòng thủ trước đã.”
“Được thôi, phương diện này tao không rành lắm, cứ làm theo lời mày nói đi.” Tôn Kiệt Khắc lúc này chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện.
“Boss, ngài có cần cải tiến thêm chỗ nào cho thứ này không ạ? Chúng tôi sẽ mau chóng đáp ứng yêu cầu của ngài.”
“Cố gắng hết sức đảm bảo nguồn cung năng lượng là được, đừng để tình huống lần trước tái diễn nữa.”
“Về hệ thống năng lượng thì ngài cứ yên tâm, chúng tôi đã cài đặt nhiều lớp bảo vệ.” Hắc Báo lải nhải định nói tiếp, nhưng chiếc xe bay với đèn cảnh sát nhấp nháy trên không trung đã không cho gã cơ hội đó.