STT 7: CHƯƠNG 7: CÁNH TAY MỚI
- Sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng cao, nên tao không đi được. Mày là sắt vụn, đỡ đạn là đúng rồi.
Tôn Kiệt Khắc nghiêm mặt nói với Tapai.
- Mẹ kiếp!
Tapai siết chặt khẩu súng, đôi chân khớp ngược đạp mạnh xuống đất, lao thẳng về phía đám người kia.
Hàng loạt viên đạn găm tới từ phía trước, rượt theo bóng dáng Tapai, cuối cùng cũng thành công thu hút sự chú ý của nhóm người nọ. Tiếng chửi rủa vang lên không ngớt.
- Ha ha! Thành công rồi!
Tôn Kiệt Khắc nhìn hai bên lao vào cắn xé nhau, phấn khích siết chặt nắm đấm.
Phập!
Nụ cười trên mặt Tôn Kiệt Khắc đông cứng.
Hắn run rẩy cúi xuống, kinh hoàng nhìn một lưỡi dao năng lượng đẫm máu thịt xuyên qua bụng mình. Lưỡi dao vừa rút ra, máu tươi đã phun xối xả.
Tôn Kiệt Khắc ôm bụng, quay người lại, nhưng phía sau chẳng có ai, chỉ có một lưỡi dao đẫm máu đang lơ lửng giữa không trung.
Trước mắt hắn, một gã đầu trọc với đôi tay cơ giới, trên cổ xăm hình thánh giá ngược, nhếch mép cười khẩy khi lớp ngụy trang quang học tan biến, để lộ nguyên hình:
- Thằng khốn!
- Đệt mẹ mày!
Tôn Kiệt Khắc gầm lên giận dữ, giơ khẩu súng trường lên.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên, cánh tay phải cầm súng của hắn đã bị chém đứt.
Thời gian như ngưng đọng. Nhìn tủy xương trắng hếu văng ra từ đoạn xương gãy, Tôn Kiệt Khắc lần đầu tiên cảm nhận được sự chênh lệch tuyệt vọng giữa một cơ thể bằng xương bằng thịt và một cơ thể cường hóa.
“Mình sắp chết sao?”
Giây tiếp theo, thời gian trôi lại bình thường, tiếng súng vang lên dữ dội. Những viên đạn từ bên trái bắn tới, chặn đứng gã đầu trọc.
Liếc nhìn Tôn Kiệt Khắc bê bết máu, gã đầu trọc cười khẩy rồi nhanh chóng kích hoạt lớp ngụy trang, biến mất tại chỗ.
Ngay khi Tôn Kiệt Khắc sắp ngã quỵ, Tapai đã lao tới, kéo hắn ra khỏi vòng chiến.
Nhờ công của nó, hai phe đã đánh nhau loạn xạ, tạm thời không còn ai để ý đến họ.
“Mình sắp chết thật rồi sao?” Cơn đau buốt óc cuối cùng cũng ập đến, ý thức Tôn Kiệt Khắc dần mơ hồ, hắn lẩm bẩm.
Tapai kéo Tôn Kiệt Khắc đến một chỗ trũng khuất tầm đạn.
- Không chết được đâu!
Nó vươn tay, những sợi cáp quang mảnh như tơ, thứ đã từng dùng để xâm nhập máy tính, giờ đây nhanh chóng luồn vào cơ thể Tôn Kiệt Khắc, khâu lại các mạch máu bị đứt với tốc độ chóng mặt. Máu chảy ra ít dần.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, Tôn Kiệt Khắc đang rơi vào trạng thái sốc mất máu.
Tapai nhanh chóng dùng cảm biến kiểm tra nhóm máu của Tôn Kiệt Khắc, rồi quét xung quanh, kéo một xác chết tả tơi vào. Khi dây cảm biến cắm vào mạch máu, những sợi dây bán trong suốt dần chuyển sang màu đỏ. Một sợi dây khác được cắm vào cơ thể Tôn Kiệt Khắc.
- Chờ… chờ đã! Tôi… tôi chưa chết!
Gã nọ cố gắng mở mắt, giãy giụa.
Tapai lạnh lùng giơ nắm đấm, nện một cú trời giáng vào đầu gã. Hộp sọ lõm vào.
- Giờ thì chết rồi nhé.
Khi dòng máu ấm nóng chảy vào cơ thể, khuôn mặt trắng bệch của Tôn Kiệt Khắc dần hồng hào trở lại.
Tapai nhanh chóng dùng radar quét xung quanh, tìm kiếm mọi thứ hữu ích. Cuối cùng, nó tìm thấy một ống thuốc giảm đau kích thích trên người một xác chết khác, tiêm vào người Tôn Kiệt Khắc, hắn mới tỉnh lại.
Tôn Kiệt Khắc mở mắt, nhìn bầu trời xám xịt và cơn mưa không ngớt, buột miệng chửi thề:
- Bố khỉ!
Lúc này, Tôn Kiệt Khắc cảm thấy vô cùng biết ơn vì đã kích hoạt Tapai. Nếu không có con robot cổ lỗ sĩ này, có lẽ hắn đã chết thật rồi.
- Đi mau, không đi thì cậu khỏi “bố khỉ” gì nữa. Tôi không có thuốc kháng sinh, vết thương của cậu dính nước mưa axit, nếu không tìm được bác sĩ thì không sống nổi đâu.
Nói xong, Tapai dìu Tôn Kiệt Khắc đứng dậy, định rời đi.
- Khoan đã.
Tôn Kiệt Khắc nén đau, nhìn xác chết đầu lõm, dừng bước.
Gã này trông cũng là lính đánh thuê, hai cánh tay cơ giới màu đen trông rất hiện đại, quần áo rách bươm vì đạn bắn, trông vô cùng thê thảm.
Trên mặt gã có hình xăm đầu lâu, mái tóc tết bím bừa bãi, cộng thêm hai chiếc khuyên mũi to tướng, nhìn kiểu gì cũng không phải người tốt.
Tôn Kiệt Khắc nhìn cánh tay phải trống hoác của mình, rồi lại nhìn cánh tay cơ giới của xác chết.
- Lắp nó cho tao được không?
Nghĩ đến gã đầu trọc suýt nữa đã lấy mạng mình, Tôn Kiệt Khắc không khỏi căm hận. Chẳng qua là bắt nạt hắn không có bộ phận cấy ghép mà thôi.
Tôn Kiệt Khắc không phải kẻ hành động theo cảm tính. Hắn biết rõ, tên kia có thể vẫn chưa đi xa, đang ẩn nấp đâu đó chờ cơ hội. Lúc này, hắn phải nhanh chóng khôi phục sức chiến đấu.
- Cảnh báo: Cấy ghép quá mức có thể dẫn đến rối loạn tâm thần.
- Mày xem lại tình hình đi! Giờ là lúc lo chuyện đó à? Sống sót thoát khỏi đây đã rồi tính!
Tiếng súng đạn xung quanh khiến Tôn Kiệt Khắc không còn tâm trí đâu mà lo xa. Trong hoàn cảnh này, mất một cánh tay chẳng khác nào phế nhân.
- Được rồi, cậu là sếp.
Các ngón tay của Tapai nhanh chóng biến thành dụng cụ, bắt đầu tháo rời cánh tay cơ giới của xác chết.
Nhân lúc thuốc giảm đau còn tác dụng, Tapai nhanh chóng cắt bỏ phần thịt nát và xương gãy. Chẳng mấy chốc, cánh tay cơ giới màu đen mờ đã được cấy ghép vào người Tôn Kiệt Khắc.
Cảm giác tê dại truyền đến, Tôn Kiệt Khắc phát hiện tay phải của mình đã có thể cử động.
Hắn đưa cánh tay kim loại lên trước mặt, từ từ duỗi ra rồi nắm chặt, cảm giác như tay mình đã trở lại.
Xoẹt! Một lưỡi dao năng lượng phóng ra từ mu bàn tay, ánh sáng của nó phản chiếu khuôn mặt phấn khích của Tôn Kiệt Khắc.
Cạch. Lưỡi dao thu lại, năm ngón tay kim loại gập vào, để lộ một họng súng đen ngòm ngay giữa lòng bàn tay.
Cánh tay này còn tích hợp cả súng. Rõ ràng, nhiều tiếng nổ xung quanh là do thứ này gây ra.
Cơn đau bắt đầu ập đến, Tôn Kiệt Khắc nhặt ống thuốc giảm đau kích thích trên mặt đất lên, đâm thẳng vào đùi. Đồng tử hắn co rút, cảm giác như cả thế giới bừng sáng.
- Xem ra mình nhặt được bảo bối rồi.
Khôi phục khả năng chiến đấu, Tôn Kiệt Khắc cất ống thuốc chỉ còn lại một ít vào túi, nghiến răng đứng dậy.
Hắn không vội rút lui, mà đi thẳng đến nơi hai bên đang giao tranh, bắn vài phát về phía nhóm người đã truy đuổi mình.
Nhìn ánh lửa bùng lên từ xa, Tôn Kiệt Khắc cảm thấy vết thương trên người cũng bớt đau đi đôi chút.
- Đi thôi!
Tôn Kiệt Khắc kéo Tapai định rời đi, nhưng bỗng có một bàn tay run rẩy nắm lấy chân trái hắn.
- Chờ… chờ đã!
Tôn Kiệt Khắc cúi xuống, bắt gặp ánh mắt của gã đàn ông với cái đầu bị lõm và cánh tay phải đã biến mất. Hắn sững người. Đây chẳng phải là chủ nhân cũ của cánh tay hắn đang dùng hay sao?