Mặt trời lơ lửng trên cao, đem ánh sáng và hơi ấm của mình công bằng rải xuống nhân gian. Không phân già trẻ, không biệt giàu nghèo. Đại ái tựa vô tình.
Nai con lội suối, chim trời bay qua rừng.
Ban đầu, nơi chân trời chỉ là một điểm sáng đỏ sậm, nhưng trong chớp mắt đã đến gần.
Vệt lửa kéo dài thành một đường thẳng, như Thần Nhân vung bút, vạch ngang trời cao.
Mấy ngàn dặm non sông của Trang quốc gần như bị vệt lửa này quét ngang, đột nhiên một tia sáng đen xông thẳng lên trời, chặn đứng đường đi.
Một luồng sát khí sắc bén nối liền trời đất, nguyên khí cuộn trào mãnh liệt. Đông tây nam bắc, đại trận tuyệt sát được kích hoạt!
Một góc trời phía đông bắc Trang quốc bị mây đen bao phủ.
Trời đang quang đãng bỗng tối sầm lại.
Một tiếng kêu kinh hãi vang vọng giữa không trung: "Cửu Sát Huyền Âm!"
Điểm sáng kia chỉ giằng co với đám mây đen trong chốc lát rồi rơi thẳng từ trên trời xuống.
Điểm sáng rơi càng lúc càng nhanh, trông càng lúc càng lớn, cho đến cuối cùng...
Rít lên như sao băng!
...
Vùng ngoại ô bên ngoài thành Phong Lâm dân cư thưa thớt, chỉ có một tòa đạo quan nhỏ bé, từ lâu đã rách nát hoang tàn.
"Oành!"
Điểm lửa kia rơi xuống đất, nện ra một cái hố sâu khổng lồ, nhưng dường như bị một lực lượng nào đó khống chế, dư chấn không hề lan rộng. Chờ bụi mù cuồn cuộn tan đi, một nam tử áo lửa hiện ra.
Hắn mày kiếm nhập bín, tuấn tú khôi ngô. Áo lửa đỏ rực, lộng lẫy tao nhã, toát lên vẻ quý khí phi phàm. Thế nhưng lúc này, tóc mai tán loạn, áo bào cũng có vết rách, mới hiện rõ vài phần chật vật.
"Không ngờ Tả Quang Liệt ta lại chết ở nơi hoang vu hẻo lánh này..." Nam tử áo lửa đảo mắt một vòng, đã nắm rõ tình hình bốn phía, mang theo một nỗi buồn man mác không tên mà hỏi: "Nơi đây tên là gì?"
Vừa là ban ngày bỗng tối, vừa là sao băng rơi xuống. Mấy gã ăn mày sống tạm trong đạo quan rách nát sớm đã kinh hãi hoảng sợ, đang dập đầu không ngớt trước cửa quan, lúc này nghe thấy câu hỏi, mới có một người run rẩy lên tiếng: "Tiên... Tiên nhân lão gia, nơi này là ngoại ô thành Phong Lâm, đạo quan này... ta... chúng ta cũng không biết tên."
Nam tử áo lửa khẽ động ngón tay, định xóa sổ những gã ăn mày này.
Hiện nay thời loạn lạc, các nước chinh phạt không ngừng. Nhưng những năm gần đây, không có trận chiến nào chấn động bằng đại chiến Tần - Sở lần này. Song phương huy động gần mười vạn tu sĩ, trung tâm chiến trường trên bình nguyên Hà Cốc tấc cỏ không còn, mặt đất sụt lún trăm dặm.
Là nhân vật trọng yếu của phe thua, nhất là khi hắn đơn độc đánh xuyên qua Hàm Cốc Quan, suýt nữa xoay chuyển chiến cục, bị truy sát cùng trời cuối đất cũng chẳng có gì để oán hận.
Chỉ là, đám ăn mày này cũng là người nước Trang. Trang quốc lại dám cả gan ngầm giúp đỡ bạo Tần, cho phép kẻ địch lập trận mai phục trong lãnh thổ... Những người này đều đáng chết.
Nhưng hắn lại lật tay dập tắt tia lửa vừa lóe lên trên đầu ngón tay.
"Tả Quang Liệt à Tả Quang Liệt, đây chính là độ lượng của ngươi sao? Giận lây sang những kẻ đáng thương không ai ngó ngàng này ư?"
Tả Quang Liệt thì thầm xong, thở dài một tiếng: "Các ngươi đi đi."
Hắn chắp tay quay đầu, đưa mắt nhìn lên bầu trời đen như mực. Những cường giả đang ẩn nấp gần đó, đang tiếp cận như bầy sói, mới là kẻ mà Tả Quang Liệt hắn phải giết!
Đám ăn mày như được đại xá, đứng dậy bỏ chạy. Chỉ có gã ăn mày vừa đáp lời còn do dự nhìn vào trong đạo quan rách nát, nhưng đồng bạn bên cạnh đã hung hăng kéo hắn một cái lảo đảo: "Ngươi muốn chết à?"
Đám ăn mày này co cẳng chạy như điên, có lẽ cả đời này họ chưa bao giờ chạy vì mạng sống của mình như thế.
Tả Quang Liệt không dời mắt, nhưng lại nhíu mày: "Không mang theo đồng bạn của các ngươi sao?"
Trong phạm vi linh thức bao phủ, không gì qua mắt được hắn.
Tượng thần bằng gỗ trong đạo quan sớm đã không còn, có lẽ đã bị đám ăn mày đem làm củi đốt. Nhưng dưới bàn thờ lúc này còn nằm một gã ăn mày sinh cơ yếu ớt, không nhúc nhích, có lẽ đã thoi thóp chờ chết — đây chính là lý do gã ăn mày kia do dự.
Lời của tiên nhân thần bí, đám ăn mày không dám xem thường, bọn họ thậm chí còn như ong vỡ tổ chạy về phía xa.
Dốc hết toàn lực, thở hồng hộc.
Nhưng trong mắt của những kẻ đang quan sát nơi đây, tốc độ của họ chẳng nhanh hơn một con sên là bao.
Thực sự là... quá chậm.
Vù vù! Vù vù! Vù vù!
Nơi chân trời kia bỗng chốc tới gần, tiếng rít dày đặc...
Là vô số mũi tên nước trong suốt như đàn châu chấu bay tới, được một lực lượng nào đó hội tụ lại, bắn thẳng về phía Tả Quang Liệt.
Thủy hành nguyên khí trong vùng trời đất này điên cuồng phun trào.
Mưa tên mờ ảo tạo thành một cái phễu khổng lồ, che kín nửa bầu trời!
Đây là đạo thuật sát thương phạm vi lớn của quân đội Đại Tần, Vạn Lưu Tiễn Vũ.
"Đến rồi!"
Tả Quang Liệt ngẩng đầu nhìn trời, gió mạnh thổi tung áo lửa và mái tóc dài của hắn, hắn giơ cao tay phải. Ống tay áo rộng của chiếc áo lửa đỏ rực tuột xuống, để lộ cánh tay được điêu khắc như ngọc thạch.
Trắng nõn mà đầy sức mạnh.
Một quả cầu sáng màu đỏ hình thành trong lòng bàn tay hắn, ngay khoảnh khắc sau, ánh sáng bùng lên rực rỡ. Sóng ánh sáng kịch liệt lan tỏa ra bốn phương tám hướng.
Tựa như Tả Quang Liệt hắn, một tay nâng cả một vầng thái dương!
Đây là đạo thuật do chính hắn sáng tạo, năm mười lăm tuổi dùng thuật này tại hội Hoàng Hà mà một lần thành danh.
Sí Dương!
Vô số mũi tên nước trong suốt phản chiếu ánh nắng thành đủ thứ màu sắc, nhưng ngay chớp mắt sau đã bị màu đỏ nhuộm thấu.
Đó là màu đỏ của lửa vô cùng cuồng bạo, vô cùng rực rỡ.
Lấy tay phải Tả Quang Liệt làm trung tâm, bầu trời trong phạm vi trăm trượng đều bị màu đỏ bao phủ, Vạn Lưu Tiễn Vũ tan thành mây khói.
Khung cảnh tráng lệ nhường này, đến mức rất khó có ai chú ý tới những vết mực rải rác trên các góc của bức tranh.
Trước khi vầng thái dương rực rỡ khuếch tán ra, vô số mũi tên đã tản ra. Đám ăn mày đang chạy trối chết liên tiếp ngã xuống đất. Trên thi thể chi chít những lỗ thủng.
Bọn họ thậm chí còn không có cơ hội hét lên một tiếng thảm thiết đã chết.
Sinh mệnh thật yếu ớt.
"Lạm sát, cũng là đạo của ngươi sao?" Tả Quang Liệt nhếch miệng cười mỉa, lời nói không biết hướng về ai, nhưng đôi mắt sáng như sao đã dần trở nên lạnh lẽo.
"Kẻ nào dám nương tay khi giết Tả Quang Liệt, kẻ đó là một tên ngu xuẩn từ đầu đến cuối."
Một tu sĩ mặc huyền bào vân sương từ trên trời giáng xuống.
Người này nét mặt gầy gò, làn da trắng xanh.
Đôi mắt hẹp dài dán chặt vào Tả Quang Liệt: "Chỉ là lũ sâu kiến, cũng đáng để ngươi bận tâm sao?"
Trong lúc hắn nói chuyện, một nhóm tu sĩ áo đen theo hắn đáp xuống, đã phong tỏa bốn phương, kết đạo ấn. Mười tám con rắn nước trong suốt loé lên thành hình, gào thét ngang dọc giữa không trung, cắn về phía Tả Quang Liệt.
Những người này động tác nhất trí đến kinh người, từ lúc xuất hiện đến khi ra tay, không lãng phí một hơi thở nào.
Khảm Xà chi Phược, loại đạo thuật cấp thấp này dưới sự vận dụng khéo léo của bọn họ lại trở nên cực kỳ sắc bén hung ác.
Tả Quang Liệt mặt không đổi sắc, hai tay khẽ vẽ, một thanh đao lửa liền thành hình trong lòng bàn tay.
"Công Dương Bạch!"
Hắn tiện tay cầm Hỏa Diễm Đao, đạp không vài bước, liền chém đôi tất cả rắn nước đang lao tới.
"Ngay cả Cửu Sát Huyền Âm Trận cũng đã dời đến, tại sao còn dùng loại đạo thuật nhàm chán này để lãng phí sinh mệnh của ngươi và ta!"
"Nhàm chán? Ngươi còn tưởng rằng..." Công Dương Bạch chắp hai tay trước người rồi mở ra, đột nhiên nhấc lên, "Đây là trò chơi của ngươi sao!?"
Thân thể những con rắn nước rơi xuống đất không những không tan biến, mà khoảnh khắc sau lại ào ào vọt lên, một phân thành hai, hai lại phân bốn...
Đây là một biến thể hoàn toàn mới của Khảm Xà chi Phược, có thể nói đã trao cho môn đạo thuật này một sinh mệnh hoàn toàn mới, khiến nó có không gian ứng dụng rộng lớn hơn.
Thành tựu Loạn Thủy Xà Quật.
Híz-khà-zzz ~ híz-khà-zzz ~ híz-khà-zzz ~
Âm thanh chói tai cào vào tâm can.
Rắn nước hung dữ dày đặc vây quanh Tả Quang Liệt, nhìn đâu cũng không thấy một kẽ hở.
Nhưng tiếng rắn rít gào ồn ã cũng không thể che lấp được giọng nói kiên định rõ ràng của hắn.
"Doanh Vũ ngay cả Cửu Sát Huyền Âm Trận cũng nỡ điều động, quả thực không cho ta đường sống. Nhưng cái đạo quan đổ nát này, ngay cả cái tên cũng không có... Nơi vô danh này, sao có tư cách chôn cất Tả Quang Liệt ta!?"
Hỏa diễm từ bề mặt cơ thể Tả Quang Liệt bỗng nhiên bùng lên.
Cháy hừng hực, giương nanh múa vuốt.
Ngọn lửa này gặp vật tức cháy, từ một điểm hóa thành một đường, trong nháy mắt lan ra khắp nơi.
Năm mười bảy tuổi, dùng Liệu Nguyên chi Thuật này, thiêu chết mấy ngàn Âm Ma, uy chấn biên hoang!
Toàn bộ Loạn Thủy Xà Quật đều bốc cháy, vô số rắn nước giãy giụa gào thét trong ngọn lửa, hóa thành hơi nước.
Giữa hơi nước bốc hơi gào thét, Tả Quang Liệt phóng lên tận trời, tóc dài tung bay, khí thế hung hãn.
Vào lúc này, một tiếng ưng kêu vang lên!
Một con ưng khổng lồ màu đen từ trên cao lao xuống, nó đối diện Tả Quang Liệt, hai cánh vỗ mạnh.
Mấy trăm lông vũ sắc bén mang theo đao quang gào thét lao tới, mỗi một đạo đao quang đều là một đao thức khác nhau, hoặc hung mãnh hoặc âm độc, nhưng lại hòa làm một thể.
Đao quang như mưa rào, trút xuống như thác đổ, lại miễn cưỡng chém Tả Quang Liệt ngược về hang rắn.
Mặc môn cơ quan thú, Đao Vũ Phi Ưng.
Nam tử chân trần trên lưng phi ưng, mặt che mặt nạ, lưng treo rương đồng, đạp gió mà đứng, im lặng không nói. Hoặc có thể nói, lời của hắn, đã ở trong đao quang.
Dưới sự duy trì của Cửu Sát Huyền Âm Trận, vạn xà sinh sôi không ngừng. Liệu Nguyên chi Thuật không thể kéo dài, dần dần bị dập tắt.
Phòng thủ lâu tất bại, không ngừng có rắn nước khoét ra vết thương trên người Tả Quang Liệt, khiến máu tươi bắn tung tóe. Tả Quang Liệt nhiều nhất chỉ hừ một tiếng, một tay vung đao lửa, chém lùi những con rắn nước tấn công vào yếu hại.
Vạn xà cắn xé thân thể, huyền âm bào mòn linh hồn.
Nỗi thống khổ như vậy không phải người thường có thể chịu đựng.
Nhưng Tả Quang Liệt một tay bấm pháp quyết, một tay vung đao, lại không hề có nửa phần chậm chạp.
Rõ ràng trên trán hắn, gân xanh đã nổi lên!
Công Dương Bạch mười ngón đan vào nhau, đặt trước người, tóc dài không gió mà bay: "Tả Quang Liệt, bây giờ bó tay chịu trói, ngươi còn có thể được toàn thây đưa về cố thổ!"
Nhiệt độ không khí đột ngột giảm xuống, một vòng sương trắng ngưng tụ trên lông mày hắn. Toàn bộ Loạn Thủy Xà Quật đều đông thành tượng băng.
Đây là bí thuật bất truyền của Công Dương gia ở Tần quốc, tên là Huyền Băng Địa Lao.
Kẻ bị nhốt trong lao tù này, một hơi thở ngưng sương, hai hơi dòng máu đóng băng, ba hơi nhục thân chết cứng.
Rắn nước đông thành rắn băng, Tả Quang Liệt cũng bị sương trắng bao phủ.
Công Dương Bạch trầm mặc nhìn chăm chú tất cả, một hơi thở sau, chính là lúc dòng máu đóng băng.
Nhưng!
Hắn đột nhiên nghe được âm thanh như sông lớn gầm thét, đó là dòng máu của Tả Quang Liệt đang cuộn trào mãnh liệt!
Sông lớn biển rộng há có thể đóng băng!
Dòng máu chảy cuồng bạo, giống như vang lên một âm thanh cổ xưa, vừa thống khổ lại vừa cuồng nhiệt —
"Phí! Huyết! Nhiên! Hồn!"
Áo lửa đang thiêu đốt, tóc dài đang thiêu đốt, mày mắt đang thiêu đốt, huyết nhục đang thiêu đốt, linh hồn... đang thiêu đốt!
Thân cùng ý, mệnh cùng hồn, tất cả mọi thứ đều đang thiêu đốt.
Đừng nói là khảm xà hay huyền băng, đều vỡ vụn trong nháy mắt. Giữa làn hơi nước trắng xóa, Tả Quang Liệt toàn thân tắm trong lửa.
Hắn cúi đầu nhìn bàn tay rực lửa của mình, như đang cảm nhận sức mạnh của cấm thuật này.
Sau đó đột nhiên nhìn về phía Đao Vũ Phi Ưng trên bầu trời!
Ngay khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, nam tử mặt sắt liền quyết đoán rơi ngược xuống.
Con Đao Vũ Phi Ưng quý giá kia... phút chốc bị đốt thành tro bụi!
Tả Quang Liệt hai tay di chuyển, từng đóa hoa lửa nở rộ giữa không trung, trong nháy mắt trải thành biển lửa.
Lửa nóng hừng hực, đốt trời đốt đất.
Ngay cả đám mây sát khí do Cửu Sát Huyền Âm Trận tụ lại trên không trung cũng như trở thành củi khô!
Thuật Diễm Hoa Đốt Thành này, có thể nói là sáng tạo thiên tài nhất của Tả Quang Liệt, năm mười chín tuổi dùng thuật này, một trận phá thành!
Hoa lửa, đẹp đến cực hạn, cũng có uy năng cực hạn.
Nam tử mặt sắt trong lúc rơi xuống liền dang rộng hai tay, mười ngón tay mở ra, mỗi ngón tay đều nối với những sợi tơ trong suốt, đầu kia của sợi tơ cắm sâu vào rương đồng, đột nhiên rút ra!
Khôi lỗi Phi Nha!
Mười ngón tay hắn múa như bướm lượn vờn hoa, vô số con quạ máy từ trong rương đồng bay ra, lao về phía những đóa hoa lửa. Mỗi con quạ máy đều có thể dập tắt một đóa hoa lửa, nhưng hoa lửa thì vô tận, mà quạ máy lại có hạn.
Công Dương Bạch không lo được sự phản phệ khi Huyền Băng Địa Lao bị phá, lấy ngón trỏ chống cằm dưới, bỗng nhiên há miệng! Sương lạnh trắng xóa từ trong miệng hắn phun ra, tuôn đến đâu, hoa lửa liền bị chôn vùi đến đó.
Huyết mạch bí thuật của Công Dương thị, Hà Hơi Thành Sương.
Mười tám vị tu sĩ áo đen hắn mang theo cũng theo đó bấm pháp quyết.
Hoa lửa và sương trắng va chạm tạo ra hơi nước trắng xóa, tụ lại thành mây trên không trung.
Bỗng nhiên mưa như trút nước, tiếng rít phá không.
Mười tám vị tu sĩ hợp lực thi triển, thành Bạo Vũ Liên Châu!
Hoa lửa, băng sương, mưa rào, ba thứ ngắn ngủi cùng tồn tại giữa không trung, tạo nên một bức kỳ cảnh chói lọi.
Giữa khung cảnh đó, nam tử áo lửa tuấn lãng bỗng nhiên ngửa mặt lên trời thét dài: "Cực viêm chi lực, đốt trời nấu biển, Chúc Dung Chân Tổ, nhập vào thân ta!"
Trong cơ thể hắn, một điểm lửa không nóng không lạnh khác thường bỗng nhiên bành trướng.
Chỉ với sự bành trướng này, Phi Nha tự bốc cháy, mây đen chợt tan, mưa rào không còn hình bóng!
Phút chốc đoạt hết mọi thanh sắc!
Công Dương Bạch sắc mặt đột biến: "Hắn lấy đâu ra hạt giống Chúc Dung! Làm sao có thể thôi động Chân thân Chúc Dung?"
"Đây chính là Tả Quang Liệt..." Nam tử mặt sắt sau lưng mở ra một đôi cánh máy bằng sắt, lơ lửng bên cạnh Công Dương Bạch, giọng nói cũng ngưng trọng đến không tan ra được: "Nhân vật gần như dùng sức một mình, giết xuyên Hàm Cốc Quan!"
Giữa sức mạnh hỏa đạo bành trướng vô hạn, thất khiếu của Tả Quang Liệt bốc lên lửa.
"Đến đây! Mặc Kinh Vũ!"
"Công Dương Bạch!"
Hắn tiện tay vung lên, chính là Hỏa Giao xé rách bầu trời, khiến đám người Công Dương Bạch liên tục lùi lại.
"Cái gì danh môn! Thế gia! Thiên tài! Trước mặt ta, còn dám nói xằng sao?!"
Hắn dường như bị hạt giống Chúc Dung đốt đến điên cuồng, mất đi lý trí, cảm xúc kịch liệt.
"Nỗi nhục của gia tộc, mối hận của quốc gia, nghiêng sông đổ biển cũng khó rửa sạch!"
Trận chiến ở Hà Cốc đã bại, hắn dường như nghe thấy tiếng khóc của vạn nhà Sở quốc.
Lại như nhìn thấy trong ngọn lửa, người cha đã chiến tử năm hắn mười bốn tuổi... phảng phất đang nói gì đó với hắn.
Nói... cái gì?
Tả Quang Liệt cười lớn, cười đến chảy cả nước mắt, nhưng nước mắt lại bị đốt khô trong nháy mắt.
"Đầu của ta ở đây, ai có thể lấy?"
Phía sau hắn lờ mờ hiện ra hư ảnh một vị Thần Linh uy nghiêm vô thượng, tay cầm Hỏa Long.
Hắn cuối cùng thiêu cháy tất cả, hòa vào trong lửa.
"Kẻ diệt được thân ta chỉ có ta, kẻ đốt được hồn ta chỉ có Chúc Dung!"
Ngọn lửa đỏ rực bùng cháy trong con ngươi hắn, cuối cùng mất đi tất cả tình cảm.
Chỉ còn lại sát ý lạnh lẽo nhất, rơi trên người những kẻ đang vây công hắn.
"Chết!"
Mặc Kinh Vũ đưa tay ra sau, muốn mở chiếc hộp đồng trên lưng, sử dụng thủ đoạn bảo mệnh cuối cùng. Nhưng tay hắn run không ngừng, căn bản không dùng nổi nửa điểm khí lực.
Trong linh thức của hắn, không có ngoại ô, không có đạo quan rách nát, thậm chí không có bất kỳ ai. Chỉ có lửa, chỉ có sóng lửa vô biên. Hỏa diễm hung tợn gần như vặn vẹo cả không gian, cũng gần như thiêu đốt cả suy nghĩ của hắn.
Trước sức mạnh cường đại như vậy, hắn và những gã ăn mày chết lúc trước, có gì khác biệt?
...
Nơi chân trời, có một tia sắc bén, từ phía tây bay tới.
Chỉ lướt mắt qua cảnh này, Công Dương Bạch đã có ảo giác như mắt bị cắt phải!
Không kịp suy nghĩ, bởi vì ngay khoảnh khắc hắn nhìn thấy, tia sắc bén kia đã đến trước người Tả Quang Liệt, nhẹ nhàng lướt qua!
Tiếng gầm của Tả Quang Liệt đột ngột tắt lịm.
"Ồn ào quá."
Một nam tử trẻ tuổi mặc áo trắng bỗng nhiên hiện thân.
Hắn có một khuôn mặt rất lạnh lùng, đứng nghiêng người, như thể vĩnh viễn giữ một khoảng cách với thế nhân.
Hắn chậm rãi thu kiếm vào vỏ, giọng nói cũng bình thản không chút gợn sóng.
Đầu của Tả Quang Liệt đột nhiên rơi xuống, lăn hai vòng trên mặt đất, nhưng vì đã thi triển Phí Huyết Nhiên Hồn, không một giọt máu tươi nào có thể phun ra.
Mãi đến lúc này, tiếng rít chói tai như sấm rền mới vang vọng khắp bầu trời!
Đó là âm thanh xé rách bầu trời của một kiếm từ phía tây tới của nam tử áo trắng!
...
Công Dương Bạch và Mặc Kinh Vũ nhìn nhau, đều thấy sự kinh hãi tột độ trong mắt đối phương.
"Lý Nhất, ta phụng lệnh của điện hạ Doanh Vũ..."
Nhưng Công Dương Bạch vừa nói đến đây liền ngậm miệng, đồng thời lập tức nhặt đầu của Tả Quang Liệt lên, xoay người phi độn.
Bởi vì nam tử áo trắng kia đã chuyển ánh mắt về phía hắn.
Tóc của hắn, lông mày của hắn, mắt của hắn, thậm chí khóe môi của hắn, đều mang kiếm khí sắc bén. Ánh mắt hắn lại bình thản đến gần như thờ ơ.
Nhưng trong sự thờ ơ đó, lại mang theo sự lạnh lùng khiến người ta run sợ.
Đừng nói là nhân vật thiên tài của Mặc môn cổ xưa, hay là huyết mạch của danh môn hiếm có trong thiên hạ.
Không ai dám hỏi tại sao, không ai dám nói thêm một lời.
...
Tả Quang Liệt chết đi, nhưng Chúc Dung hỏa chủng trong cơ thể hắn vẫn chưa tiêu tán, vẫn đang chậm rãi bành trướng.
Lực lượng này căn bản không phải một Tả Quang Liệt đã dầu hết đèn tắt có thể khống chế, hắn chỉ là một kíp nổ, một môi giới, dùng tài năng và sự quyết tuyệt của mình, để sức mạnh vĩ đại của Chân thân Chúc Dung có thể bộc phát một tia, một khoảnh khắc trên thế giới này.
Nam tử áo trắng giơ ra một tấm lệnh bài màu đen, trầm mặc nhìn kỹ.
Tấm lệnh bài màu đen yên lặng hồi lâu, mới có một giọng nói bá khí vang lên — "Thanh toán xong."
Vừa dứt lời, tấm lệnh bài có chất liệu phi phàm này dường như không thể chịu nổi âm thanh đó, nháy mắt vỡ nát thành vô số mảnh đen, lướt qua kẽ tay Lý Nhất, rì rào rơi xuống.
Mãi đến khi tất cả mọi người đã rời đi, lệnh bài trong tay cũng đã vỡ nát, Lý Nhất mới hơi nghiêng đầu, nhìn về phía viên Chúc Dung hỏa chủng đang bành trướng.
Hắn duỗi ra một cánh tay thon gầy, trắng nõn, năm ngón tay khép lại.
Cho tới giờ khắc này, vào lúc không có bất kỳ ai có thể chú ý, hắn mới lộ ra một tia ngây thơ như trẻ con giữa vẻ thờ ơ và lạnh lùng trước sau như một.
Nhẹ nhàng hô: "Oành!"
Đồng thời năm ngón tay mở ra, vừa đúng lúc hạt giống Chúc Dung nổ tung.
Một cỗ lực lượng vô hình trói buộc vụ nổ này, khiến nó không thể khuếch tán, chỉ làm thi thể Tả Quang Liệt nổ thành vô số thịt vụn.
Hoa lửa đỏ thẫm thỏa thích nở rộ trong một khoảng trời đất nhỏ bé, vô cùng rực rỡ trong một khoảnh khắc, thu trọn vẻ lộng lẫy vào một góc trời.
Vẻ đẹp cực hạn này, chỉ để một mình hắn thưởng thức.
Lý Nhất hơi nhếch khóe môi, nhưng chỉ một thoáng đã thu lại.
Pháo hoa đã tàn.
Hắn cũng không nhìn xem thi thể Tả Quang Liệt còn sót lại những gì, càng không chút lưu luyến, thân hình nhảy lên kiếm quang, trong chớp mắt đã đi xa.
...
Trận chiến này từ đầu đến cuối đều diễn ra bên ngoài đạo quan rách nát vô danh, không ai để mắt đến bên trong đạo quan một lần.
Đối với tu sĩ cường đại mà nói, Trang quốc nhỏ yếu khó được một lần chú ý. Đối với ba ngàn dặm đất của Trang quốc mà nói, thành Phong Lâm cũng nhỏ bé không đáng kể. Mà cho dù ở chính thành Phong Lâm nhỏ bé, tòa đạo quan rách nát nơi ngoại ô này từ lâu đã bị người ta lãng quên.
Nhưng trong đạo quan tàn tạ này, lại không phải là không có người.
Đó là một gã ăn mày yếu ớt, chỉ đang chờ chết.
Hắn đã chuẩn bị để chết đi và cũng đang chờ đợi, nhưng hắn vẫn chưa chết, đồng thời từ đầu đến cuối đã "nghe" được trận chiến đặc sắc vô song này.
Khi trận chiến kết thúc, tất cả đều trở về yên lặng.
Hắn còn sống.
Hắn có lẽ là may mắn, nhưng từ "may mắn" này lại thật không hợp với hắn. Quần áo rách rưới, thân hình gầy gò xanh xao, thậm chí hơi thở đứt quãng, đều đang minh chứng cho sự bất hạnh.
Nhưng rốt cuộc hắn vẫn còn sống.
Hắn suy nghĩ một chút, cố gắng xoay người, lăn ra từ gầm bàn thờ.
Hắn cắn răng, dùng hết tất cả sức lực, cố gắng, loạng choạng đứng dậy.
Hắn rốt cuộc đã đứng lên được.
Từ trước bàn thờ ra đến ngoài đạo quan, tổng cộng 137 bước.
Từ cửa đạo quan đến trước thi thể của Tả Quang Liệt, tổng cộng 324 bước.
Gã ăn mày lặng lẽ đếm từng bước chân, không ngừng tự nhủ, sắp đến rồi.
Sắp rồi.
Toàn thân mỗi một thớ cơ bắp đều đang phản kháng, đều đang run rẩy.
Không ai biết sức lực từ đâu ra để hắn tiến lên.
Nghị lực kinh người của hắn, nào có ai hay.
Bây giờ hắn đang đứng trước thi thể của Tả Quang Liệt, cuộc hành trình này cuối cùng đã đến hồi kết — nếu như đống thịt nát kia còn có thể gọi là thi thể.
Hắn chậm rãi, chậm rãi ngồi xổm xuống, ngồi xổm quá tốn sức, nên hắn dứt khoát ngồi bệt xuống.
Hắn thật sự bệnh rất nặng, qua những vết bẩn khiến khuôn mặt hắn khó nhận ra, vẫn có thể nhìn thấy vẻ trắng bệch yếu ớt.
Tay hắn thậm chí cũng đang run rẩy.
Run rẩy tìm kiếm, tìm kiếm trong đống thịt nát kia.
Thịt vụn, thịt vụn, mảnh xương, một đoạn kim loại gãy, thịt vụn, xương ngón tay, một mảnh xương không nhận ra...
Một cái bình nhỏ!
Lật miếng huyết nhục không còn nhận ra hình thù kia lên, hắn phát hiện một cái bình ngọc chỉ còn lại một nửa!
Phần miệng bình đều đã bị nổ mất, chỉ còn lại nửa thân bình.
Gã ăn mày nén lại hơi thở có phần nặng nhọc, đưa bình ngọc đến trước mặt.
Hắn cẩn thận gỡ mảnh thịt vụn đang chặn miệng bình ra, nhìn vào đáy bình.
Hắn nhìn thấy trong bình còn sót lại một viên đan dược đen nhánh, tròn vo, hơi thở như ngừng lại.
Hắn nhận ra, đó là thứ hắn ngày đêm mong nhớ, đã từng có được rồi lại mất đi, Khai Mạch Đan