Khương Vọng cảm thấy mình như đã đi một chặng đường rất dài.
Một mình tiến bước trong đêm khuya tăm tối, bôn ba không biết bao nhiêu dặm, không cách nào đong đếm.
Phía trước không thấy điểm cuối, phía sau không thấy đường về.
Ngoài thân chẳng biết trời đất nơi nao, trong lòng chẳng màng ân oán xưa nay.
Bên trái không người đồng hành, bên phải không kẻ ngược lối.
Cảm giác này...
Như một chiếc lông vũ trôi nổi giữa biển khơi, như một vảy cá phơi mình trên bờ cát.
Vô tri vô giác, không chốn nương tựa. Đông tây chẳng tỏ, nam bắc không tường.
Khương Vọng trước nay luôn là một người rất kiên định, biết mình muốn làm gì, cần phải tiến về phía trước ra sao. Bất kể đối mặt với khốn cảnh thế nào, hắn đều vượt mọi chông gai, dũng cảm tiến tới.
Nhưng bây giờ, hắn thậm chí không biết mình có đang "tiến về phía trước" hay không.
Hắn chỉ đang đi, cứ mãi đi.
Nhưng không biết mình đã đi bao lâu, đi bao xa.
Hắn đưa tay mà không nắm được kiếm, thậm chí cũng không cảm nhận được tay của mình.
Khi nhận ra mình không cảm nhận được tay, hắn cũng phát hiện, lúc này hắn đã không thể xác định, bản thân có đang đi hay không. Thậm chí cảm giác này nảy sinh từ lúc nào, hắn cũng không hề hay biết.
Hắn chỉ còn lại một ý niệm duy nhất ——
Tiếp tục đi.
Chỉ duy nhất một niệm này, mà hoàn toàn mất đi cảm giác về "chính mình".
Không phải là sự mờ mịt khi ngũ quan đều mất, mà là tất cả cảm giác, bao gồm cả ngũ quan, dường như đều không còn tồn tại.
Điều gian nan nhất trong cuộc bôn ba vô vọng, nỗi sợ hãi lớn nhất đến từ sự vô định.
Mà sự cô độc khi cả đất trời đều tối, cả thế gian không ánh sáng này, như thủy triều, như biển cả, gần như muốn dìm chết người ta.
Mỗi một hơi thở đều nảy sinh ý niệm sụp đổ, thế là thần hồn dần dần tiêu tán. Giống như một ngọn núi cao, không ngừng lở đá sạt đất, vì vậy mà từng bước "hao gầy".
Cỏ úa báo hiệu thu tàn, tổ kiến nhỏ làm vỡ đê dài.
"Khương tiểu hữu?"
Trong thoáng chốc, dường như có một giọng nói vang lên, vọng lại giữa đêm dài xa xôi.
Đó là một âm thanh vô cùng yếu ớt nhưng lại vô cùng bền bỉ, giữa đêm đen tăm tối, vốn xa vời khó tìm.
Nhưng không liên quan đến người phát ra tiếng...
Bản thân âm thanh ấy lại ngoan cường tiến tới, giống như tín đồ thành kính triều bái thần linh, một bước ba lạy hướng về Thánh Sơn, vì vậy mà cuối cùng cũng được "nghe thấy".
Dù là thế giới trống rỗng, âm thanh một khi xuất hiện, liền có đến và đi.
Là "vạn âm triều bái".
Thanh âm này đánh thức đôi tai, hoặc là trong trạng thái vô cảm, nó nhắc nhở về sự tồn tại của thính giác.
Tóm lại, thính giác xuất hiện trước nhất, thế giới âm thanh đã có hình hài...
Thông tin mà bản thân âm thanh mang tới, phản hồi lại nhận thức phong phú.
Thế là tất cả cảm giác dần dần khôi phục.
Thủy triều cô độc, rút lui.
Khương Vọng mở mắt, nhìn thấy một gương mặt già nua quen thuộc...
Vừa đưa tay liền muốn sờ kiếm.
"Ngươi khá hơn chút nào không?"
Dư Bắc Đấu ân cần nhìn tới, rất tự nhiên đè tay hắn lại, giúp hắn bắt mạch.
"Thương thế của ngươi nghiêm trọng lắm đấy."
Lúc này Dư Bắc Đấu, tóc như tơ bạc, mặt có ánh ngọc, dáng vẻ chật vật trước đó đã biến mất hoàn toàn, nhưng lại chau mày: "Tim cũng nát rồi, sao lại không cẩn thận như vậy?"
Ngữ khí nghiêm khắc xen lẫn một chút thân thiết, lời trách cứ lại mang theo một phần quan tâm.
Khương Vọng có một thôi thúc muốn nhổ vào mặt hắn một bãi, nhưng nhất thời lại khó nhớ ra, cái cảm giác "rất khó chịu" của mình bắt nguồn từ đâu.
Cơ thể vừa tỉnh lại từ trạng thái trống rỗng kia, việc xử lý thông tin không được kịp thời cho lắm.
Ngay sau đó hắn liền cảm nhận được, từng luồng, từng luồng sức mạnh ấm áp, thông qua tay Dư Bắc Đấu truyền vào cơ thể, lất phất như mưa rơi.
Hắn nhìn vào bên trong, quả nhiên thấy một đống mảnh vỡ trái tim đang chực tan rã. Ngay sau đó liền nhớ lại thương thế của mình.
Như cá bơi về biển.
Tất cả ký ức đều nhanh chóng khôi phục.
Hắn quan sát trái tim của mình, nhìn thấy những sợi tơ ánh sao như mưa bay tới, xuyên qua xuyên lại giữa những mảnh vỡ trái tim... vậy mà lại đang chậm rãi "dệt" nó lại!
Đây là một quá trình vô cùng huyền diệu, sợi tơ ánh sao từ mảnh tim này xuyên qua mảnh tim kia, hai mảnh tim vậy mà lại dung hợp vào nhau, mà sợi tơ ánh sao cũng theo đó biến mất...
Dệt trái tim như dệt áo.
Những sợi tơ ánh sao như mưa từng sợi biến mất, trái tim đã vỡ vụn này, dần dần khôi phục, cho đến khi mạnh mẽ mà đập lại.
Thình thịch, thình thịch.
Thống hợp dòng chảy của máu, cung cấp sức mạnh cho toàn thân đã cứng ngắc.
Tâm nguyên đã hồi phục, vạn vật như tái sinh.
Khương Vọng cảm nhận được sức mạnh đang trào dâng trở lại trong cơ thể, cũng một lần nữa cảm nhận được thế giới này.
"Chân của ngươi ta cũng giúp ngươi nối lại nhé." Dư Bắc Đấu rất ân cần nói: "Chân gãy có giữ lại không?"
"Ở trong hộp trữ vật." Khương Vọng trả lời.
"Đưa cho ta." Dư Bắc Đấu ôn tồn nói.
Khương Vọng từ hộp trữ vật lấy ra chiếc chân gãy, Dư Bắc Đấu đưa tay nhận lấy, không nói hai lời, đặt thẳng vào vết thương nơi chân bị gãy của hắn.
Dùng đoạn chi chạm vào vết thương, lại có một cảm giác kịch liệt như đao thương va chạm.
Cơn đau đột ngột ập đến khiến Khương Vọng run rẩy chân mày, nhưng ngay khoảnh khắc sau, một cảm giác ấm áp đã thay thế nỗi đau. Cảnh tượng chữa trị trái tim lại tái hiện, không bao lâu, chiếc chân bị gãy đã hoàn hảo như lúc ban đầu.
"Đến, tai cũng đưa ta, ta giúp ngươi chữa cho tốt." Dư Bắc Đấu lại nói.
Khương Vọng nghe lời đưa ra, vô thức nói: "Cảm ơn nhé."
Lời vừa ra khỏi miệng, mới cảm thấy có chỗ nào đó không đúng...
Chân ta tại sao lại gãy nhỉ?
"Không cần khách khí như vậy, chúng ta là bạn vong niên, bạn bè giúp đỡ lẫn nhau là chuyện thường tình." Dư Bắc Đấu thuận miệng nói. Trên tay vẫn không ngừng hành động, nối lại tai bị đứt cho hắn.
Trái tim, chân gãy, tai đứt, lần lượt khôi phục, những ám thương khác tích tụ trong cơ thể cũng dần tiêu tan. Ngũ quan của Khương Vọng cũng ngày càng rõ rệt.
Cảm giác "hoàn chỉnh" thật tốt đẹp biết bao.
Khiến hắn gần như muốn lập tức đứng dậy, múa một bộ kiếm pháp.
Thế là ánh mắt bất giác nhắm ngay yết hầu của Dư Bắc Đấu.
"Khá hơn chưa?" Dư Bắc Đấu cười thân thiết: "Người trẻ tuổi phải chú ý thân thể, không thể quá xúc động, xúc động rất dễ xảy ra chuyện, hiểu chưa?"
Khương Vọng lặng lẽ suy nghĩ một hồi, dời ánh mắt đi, bắt đầu quan sát xung quanh.
Hắn phát hiện mình có lẽ vẫn đang ở trong hang động lúc trước, chỉ là lúc này hang động đã khác đi rất nhiều.
Cột đá, Huyết Ma, suối máu, tất cả đều biến mất không thấy tăm hơi, trên đỉnh động lại có một cái lỗ thủng, xuyên thủng ngọn núi cao khó lường, để lộ ánh mặt trời xa xôi.
Toàn bộ Đoạn Hồn Hạp đều bị một lực lượng nào đó đánh xuyên!
Khương Vọng từ dưới đất ngồi dậy, mà Dư Bắc Đấu đang ngồi xổm bên cạnh, vạt áo đều kéo lê trên mặt đất.
Hắn không nhìn Dư Bắc Đấu, mà kinh ngạc nhìn cái lỗ thủng kia.
Lỗ thủng này chỉ lớn bằng nắm tay trẻ con, vách động nhẵn bóng không một gợn sóng.
Không có kiếm khí, không có vết kiếm.
Nhưng Khương Vọng vẫn có một cảm giác vô cùng mãnh liệt —— đây là kết quả của một thanh kiếm xuyên qua vách núi!
"Rất đáng sợ phải không?" Dư Bắc Đấu ngồi xổm bên cạnh, cũng ngẩng đầu nhìn cái lỗ thủng, đột nhiên lên tiếng hỏi.
Hắn dường như hoàn toàn đoán được Khương Vọng đang nghĩ gì, đồng thời khẳng định suy nghĩ của Khương Vọng.
Cái lỗ này chính là kiếm thương.
"Ai để lại?"
Khương Vọng ý thức được sau khi bị một chưởng của Dư Bắc Đấu đè xuống, mình rơi vào trạng thái trống rỗng, trong hang động lại xảy ra biến cố kinh người nào đó.
Nhưng vừa hỏi xong, hắn lập tức lại rất cẩn thận bổ sung: "Chuyện này... ta có được biết không?"
Dư Bắc Đấu lại không trả lời câu hỏi này, mà nhìn cái lỗ thủng lộ ra ánh mặt trời, cất tiếng thở dài: "Vật ngã lưỡng vong, thiên nhân hợp nhất... Phi Kiếm Tam Tuyệt Đỉnh tung hoành thời đại năm đó, sao lại không đáng sợ cho được?"
Phi Kiếm Tam Tuyệt Đỉnh!?
Khương Vọng lòng chấn động, nhất thời thất thần.
Dư Bắc Đấu quay đầu hỏi hắn: "Ngươi biết sao?"
"Có nghe qua." Khương Vọng nhanh chóng bình ổn tâm tình, nói: "Nghe nói là ba bộ kiếm thuật mạnh nhất đè ép cả thời đại phi kiếm, hợp xưng tam tuyệt đỉnh, chỉ không biết là tam tuyệt đỉnh nào?"
Giọng Dư Bắc Đấu mang theo tiếng thở dài, dường như có hoài niệm, lại dường như có bi thương: "Một là Duy Ngã Kiếm Đạo. Trên trời dưới đất, duy ta vô địch. Một là Vô Ngã Kiếm Đạo, không có ta nên mới vô địch. Một là Vong Ngã Kiếm Đạo. Vật ngã lưỡng vong, thiên nhân hợp nhất!"
Hắn lại một lần nữa nhìn về cái lỗ nhỏ trên đỉnh hang động, ngữ khí mang theo sự kính sợ ——
"Thứ ngươi đang thấy bây giờ, chính là kết quả của một kiếm bay tới từ Yến Xuân Hồi -- Vong Ngã Nhân Ma, đứng đầu chín đại Nhân Ma!"