Thầy của Nhân Hoàng, một trong tám hiền thần thời viễn cổ, Bặc Liêm, cuối cùng lại bị Nhân Hoàng Toại Nhân thị giết chết ư?
Bí văn bực này khiến Khương Vọng nhất thời lặng người.
Các đời Nhân Hoàng vĩ đại biết bao?
Toại Nhân thị lại càng là người mở ra một trang sử mới, trở thành Nhân Hoàng đời đầu tiên của Nhân tộc.
Bậc vĩ nhân ấy đã dẫn dắt Nhân tộc quật khởi từ trong khốn cùng, phá tan bóng tối vô biên, tuyên cáo sự kết thúc của thời đại viễn cổ.
Một thân vĩ đại như thế, đương nhiên không thể có một tì vết nào lưu truyền hậu thế.
Cho nên chuyện "Nhân Hoàng giết thầy", vạn cổ không truyền, không thấy ghi lại trong bất kỳ sách sử nào. Mãi đến hôm nay mới được nghe vài lời từ miệng Dư Bắc Đấu.
"Vì sao vậy?" Khương Vọng không kìm được hỏi.
Những bí mật lịch sử đã thất lạc trong dòng sông thời gian dài đằng đẵng luôn có một sức hấp dẫn kinh tâm động phách, khiến người ta muốn tìm tòi cho ra nhẽ.
Thế giới này phát triển đến ngày nay, những vinh quang, vĩ đại, chói lọi, cùng với những u ám, thống khổ, bi thảm... đều hòa lẫn vào dòng chảy cuồn cuộn của lịch sử.
Nhân tộc đã đi ra khỏi thời đại hắc ám như thế nào, vốn là một bản sử thi vĩ đại.
Người đời nay ngược dòng tìm hiểu lịch sử, há chẳng phải lòng luôn hướng về hay sao?
Anh hùng thuở trước, nay là núi cao sừng sững.
Muốn biết sự vĩ đại được tạo nên từ đâu, muốn biết tất cả những điều đã quá đỗi quen thuộc hôm nay đã trở thành hiện thực như thế nào.
Ai có thể cưỡng lại lòng hiếu kỳ đối với lịch sử?
"Nhân Hoàng giết Bặc Liêm, chuyện không truyền lại cho hậu thế. Trong các loại mật văn, nguyên nhân Nhân Hoàng giết Bặc Liêm lại có rất nhiều thuyết, không có kết luận. Mạch của ta, kế thừa mệnh chiêm chi thuật, đã nhìn thấy tin tức trong dòng sông vận mệnh như sau..."
Dư Bắc Đấu nói: "Vào thời đại hắc ám đó, Nhân tộc dưới sự dẫn dắt của Nhân Hoàng không ngừng lớn mạnh, bắt đầu tranh giành nhiều quyền lực hơn trên thế gian này, mâu thuẫn với Yêu tộc ngày càng gia tăng...
Bặc Liêm tổ sư, người xem bói tương lai cho Nhân tộc, vào lúc đó đã hao hết tâm huyết, bèn tính chín quẻ, quẻ nào cũng như nhau, thiên mệnh đều thuộc về Yêu tộc.
Ông ta tin chắc vào tương lai mình nhìn thấy, hết lời khuyên can Nhân Hoàng nên ẩn mình chờ thời.
Nhưng hiển nhiên, tương lai mà ông ta nhìn thấy, tin chắc, không phải là tương lai mà Nhân Hoàng kỳ vọng.
Mà với tư cách là thầy của Nhân Hoàng, là bậc hiền giả từng dẫn dắt Nhân Hoàng, mang lại chỉ dẫn cho Nhân tộc, là con người đầu tiên nhìn trộm dòng sông vận mệnh... sức ảnh hưởng của Bặc Liêm trong Nhân tộc không còn nghi ngờ gì nữa.
Thế là Nhân Hoàng giết Bặc Liêm, tự mình bịa ra lời quẻ, giả xưng Bặc Liêm đã lấy cái chết để bói ra một quẻ, tính được thiên mệnh thuộc về Nhân tộc, chủ động phát động đại chiến với Yêu tộc..."
Dư Bắc Đấu chậm rãi kể xong đoạn này, lắc đầu: "Đương nhiên kết quả cuối cùng, thì ai cũng đã biết rồi."
Kết quả của trận đại chiến thời viễn cổ ấy, dĩ nhiên là Nhân tộc độc tôn ở hiện thế, Yêu tộc bị đuổi ra thế ngoại.
Từ đó mở ra thời đại thượng cổ.
Vào giữa thời thượng cổ, Nhân Hoàng Hữu Hùng thị đã liên thủ với ba vị Đạo Tôn, xây nên Vạn Yêu chi Môn, triệt để cắt đứt hy vọng quay về hiện thế của Yêu tộc.
Sau đó cho đến tận bây giờ, những kẻ từng là Chúa Tể của hiện thế, đến nay vẫn bị chặn lại ở Vạn Yêu chi Môn, không còn là mối uy hiếp thực sự đối với Nhân tộc. Thậm chí còn bị xem là "tài nguyên", không ngừng có đại quân Nhân tộc tiến đến cướp đoạt.
Có thể nói là người định thắng trời.
Nhắc đến cái chết của Bặc Liêm, trong giọng Dư Bắc Đấu không hề có ý oán trách. Dù ông kế thừa mệnh chiêm chi thuật, nhưng là người đời sau, không thể nào phủ nhận công tích vĩ đại của Nhân Hoàng Toại Nhân thị.
Trận đại chiến thời viễn cổ ấy, cuối cùng cũng đã chứng minh Toại Nhân thị là đúng.
Khương Vọng trầm mặc.
Lịch sử đã chứng minh, Nhân Hoàng Toại Nhân thị đương nhiên đã dẫn dắt Nhân tộc đi trên con đường đúng đắn. Nhưng vào thời đại xa xưa đó, Bặc Liêm cũng đã cạn kiệt tâm huyết để xem bói cho Nhân tộc, ông ta cũng đã nhìn thấy cái mà ông ta cho là tương lai chân thực, kiên trì với sự đúng đắn mà ông ta tin tưởng...
Mà sự chắc chắn của vị tiên hiền này, lại vừa vặn dẫn lối cho cái chết của ông.
Nghe xong câu chuyện này, Khương Vọng đột nhiên hiểu ra câu nói của Dư Bắc Đấu...
"Đi càng xa trên con đường này, càng không thể thoát khỏi vận mệnh."
Đúng vậy... Bói quẻ đã đến đường cùng.
Quẻ Sư là thế, Bặc Liêm thời viễn cổ là thế, Dư Bắc Đấu của hiện tại, sao lại không phải thế?
Giọng Dư Bắc Đấu tiếp tục vang lên: "Bậc tiên hiền như Bặc Liêm còn có thể chết, mệnh chiêm chi thuật lại có lý do gì để kéo dài không dứt?"
"Chẳng phải vẫn còn có ngài sao?" Khương Vọng hỏi.
"Nhưng dòng sông vận mệnh đã từ chối ta rồi." Dư Bắc Đấu vẫn giữ nụ cười trên mặt: "Nếu không ngươi nghĩ, tại sao ta không thể chứng được Diễn Đạo?"
Ông ta cười mà nói: "Không phải ta không thể Diễn Đạo, mà là trời tuyệt mệnh chiêm, không cho ta thành công! Bằng không, Yến Xuân Hồi thì sao, Khương Mộng Hùng thì thế nào?"
Lão già lừa đảo không biết xấu hổ này, đúng là cuồng vọng vô cùng.
Nhưng Khương Vọng không thể không thừa nhận, ông ta hoàn toàn có vốn liếng để cuồng vọng.
"Ta nghĩ..." Khương Vọng nói: "Cho dù tinh chiêm chi thuật đã trở thành chính thống hiện nay, mệnh chiêm chi thuật cũng vẫn có thể tồn tại. Con đường tu hành, vốn nên là trăm hoa đua nở."
"Ngươi đúng là ngốc đến đáng yêu." Dư Bắc Đấu cười nói: "Chuyện này khác với tu hành thông thường. Liên quan đến tương lai, chỉ có thể có một lời giải thích uy quyền duy nhất. Ai giải thích được thiên ý, người đó chiếm được đạo thống. Đây chính là chỗ tàn khốc của đạo xem bói."
"Cho nên những truyền nhân của tinh chiêm chi thuật, vẫn luôn truy sát ngài? Muốn đuổi tận giết tuyệt mệnh chiêm chi thuật?" Khương Vọng hỏi.
Dư Bắc Đấu "à" một tiếng: "Giết một mình Dư Bắc Đấu ta thì có ích gì? Bọn họ chỉ làm một việc, đó là trục xuất mệnh chiêm chi thuật khỏi dòng sông vận mệnh. Mà chuyện này... đã thành công từ vạn năm trước rồi."
Khương Vọng không nén nổi lòng chấn động: "Vậy ngài..."
Nếu mệnh chiêm chi thuật đã bị trục xuất khỏi dòng sông vận mệnh, không được nhìn trộm vận mệnh nữa, vậy tại sao mệnh chiêm chi thuật vẫn còn tồn tại? Tại sao Dư Bắc Đấu vẫn còn đây? Tại sao vẫn có thể tính toán như thần quỷ?
"Ta là con cá lọt lưới, là con ếch lưỡng cư, đi lại giữa đôi bờ." Dư Bắc Đấu nói: "Ta là một sai lầm, cũng là một kết thúc."
Ta là một sai lầm, cũng là một kết thúc...
Đây là một câu nói quá đỗi lạnh lẽo.
Lúc Dư Bắc Đấu nói câu này, ông ta quá bình tĩnh.
Vậy lúc trước, khi ông ta chấp nhận câu nói này, đã như thế nào?
Ông ta vẫn luôn nói Khương Vọng còn trẻ, nói tuổi trẻ thật tốt, nói người trẻ tuổi chính là như thế...
Vậy khi chính ông ta còn trẻ thì sao?
Một Dư Bắc Đấu từng nói "Yến Xuân Hồi thì sao, Khương Mộng Hùng thì thế nào" dường như chỉ là một nét phác họa trong vô số hình ảnh về ông ta trong quá khứ.
Chỉ là một thoáng phù quang.
Dư Bắc Đấu của hiện tại, là một lão già có thể tùy lúc nằm lăn ra đất, lừa gạt dăm ba đồng bạc lẻ.
Khương Vọng nghiêm túc nói: "Ngài là cao nhân bất thế. Chỉ riêng chuyện trấn phong Huyết Ma, ngài đã có công với Nhân tộc. Ta nghĩ ngài không phải là sai lầm, ngài là người sửa chữa sai lầm."
Dư Bắc Đấu cười một tiếng: "Ta cũng không cần ngươi dỗ dành. Hơn nữa chuyện trấn phong Huyết Ma, ta cũng chẳng phải hoàn toàn vì đại nghĩa. Ta muốn mượn việc trấn phong Huyết Ma để xóa đi sai lầm của mạch này, cũng muốn mượn nguồn sức mạnh của Huyết Ma để ngăn cản một kiếm của Yến Xuân Hồi."
Khương Vọng hỏi: "Sai lầm mà ngài nói là chỉ..."
"Nói một chút cũng không sao." Dư Bắc Đấu lại nhìn về phía Quẻ Sư biến mất, ánh mắt có thoáng chốc hoảng hốt.
"Sư huynh của ta là một thiên tài, một thiên tài tuyệt thế thực sự, từ nhỏ đến lớn, đều chói mắt hơn ta rất nhiều..."
"Hắn nhận ra đường cùng của mệnh chiêm chi thuật sớm hơn ta, biết con đường phía trước không thể đảo ngược. Mà ta và hắn, chỉ là sự giãy giụa cuối cùng của sư phụ chúng ta."
"Ta cố thủ truyền thống, cũng chấp nhận hiện thực, nhưng sư huynh của ta không cam lòng."
"Hắn vẫn luôn tìm kiếm một phương pháp để phá vỡ đường cùng của mệnh chiêm, để giải thích lại dòng sông vận mệnh. Cuối cùng, với thiên tư tuyệt thế của mình, trên cơ sở của mệnh chiêm chi thuật, hắn đã sáng tạo ra huyết chiêm chi thuật."
"Huyết chiêm chi thuật này, chính là sai lầm lớn nhất của mạch chúng ta."