Virtus's Reader
Xích Tâm Tuần Thiên

Chương 290: CHƯƠNG 147: VI PHỤ TỘI GÌ?

Sơn vũ dục lai phong mãn lâu.

Mặc dù khu vực trấn Thanh Dương, thậm chí toàn cõi Gia Thành, trông có vẻ vẫn vô cùng tĩnh lặng.

Tịch Tử Sở đã chết, Tịch gia rút lui, tân thành chủ Gia Thành cũng đã sớm đến nhậm chức, hơn nữa vẫn tôn trọng quyền cai quản trấn Thanh Dương của nhà Trọng Huyền.

Trong mắt đại bộ phận bách tính Dương quốc lúc này, năm nay là một năm vô cùng xui xẻo. Bùng phát ôn dịch chuột đáng sợ, chết rất nhiều người, làm lộ ra mấy tên quan lại bất tài.

Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Quan lại bất tài đã bị trừng trị, ôn dịch chuột đã được khống chế, tình hình đất nước đang dần tốt lên... Ít nhất, trong mắt nhiều người là như vậy.

Tin tức về sự dị biến của ôn dịch chuột chỉ có một bộ phận nhỏ người biết, việc đại quân vây khốn Dương quốc cũng chỉ vừa mới xảy ra, hiện tại chỉ giới hạn trong nhóm người cầm quyền ở thành Chiếu Hành đang thảo luận, thương nghị đối sách.

Cho nên Dương quốc lúc này, nhìn chung vẫn chìm trong một bầu không khí bình yên đến lạ thường.

Khương Vọng lại khiến cho bầu không khí ở trấn Thanh Dương trở nên vô cùng căng thẳng.

Hắn liên tục yêu cầu Trúc Bích Quỳnh bố trí thêm nhiều huyễn trận, thậm chí không tiếc lấy cả Đạo Nguyên Thạch ra, để Trúc Bích Quỳnh có thể tùy thời bổ sung linh lực tiêu hao, gần như đã phủ kín toàn bộ các con đường dẫn vào trấn Thanh Dương.

Đạo Nguyên Thạch của hắn cũng chẳng còn lại bao nhiêu, còn Trúc Bích Quỳnh thì đã sớm sắp kiệt sức.

"Không được, không được! Bản cô nương muốn... thôi, nghỉ ngơi!"

Trúc Bích Quỳnh đầu óc choáng váng, không ngừng kêu khổ. Mấy ngày nay số lượng huyễn trận nàng bố trí gần như bằng cả tháng trước kia. Ngày xưa tu hành ở Điếu Hải Lâu cũng chưa từng cực khổ như vậy.

Tiểu Tiểu vội vàng xông lên đấm lưng nắn vai, miệng ngọt như mía lùi, luôn miệng gọi tỷ tỷ tốt để dỗ dành.

Mấy ngày nay chính là nàng nửa dụ nửa dỗ, mới có thể khiến Trúc Bích Quỳnh gắng gượng làm tiếp.

"Thôi đi." Trúc Bích Quỳnh bĩu môi: "Ta xem như nhìn ra rồi, đồ vô lương tâm nhà ngươi, đừng nói tỷ tỷ dạy ngươi thế nào, đối tốt với ngươi ra sao, trong lòng ngươi chỉ hướng về lão gia nhà ngươi thôi!"

"Đâu có đâu!" Tiểu Tiểu vừa chuyên nghiệp xoa bóp vai, vừa nói: "Trong lòng muội vẫn là tỷ tỷ, chỉ là phương hướng thì nhắm về phía lão gia thôi mà."

"Chậc, bình thường có thấy ngươi ngọt miệng thế này đâu. Ngươi với lão gia nhà ngươi đúng là người một nhà, đều là lúc cần người thì vồn vã săn đón, không cần nữa thì vắt chanh bỏ vỏ."

Khương Vọng đứng một bên, chăm chú nhìn cảnh tượng bên ngoài trấn Thanh Dương, giả vờ như không hiểu lời trong lời ngoài đầy oán trách của nàng.

Bầu trời quả thật quang đãng, vài đóa mây trắng đang thong thả trôi.

Hướng Tiền đã ngủ trưa một giấc, từ dưới bóng cây đi tới, không nhịn được hỏi: "Ngươi thật sự cảm thấy nơi này sẽ có biến cố sao?"

"Không chỉ là cảm thấy." Khương Vọng không dời mắt, cất lời: "Ngươi chẳng lẽ không ngửi thấy mùi nguy hiểm sao?"

Hắn lại gọi Trúc Bích Quỳnh: "Trúc đạo hữu, Phúc Họa Cầu của ngươi đã dùng được chưa?"

Trúc Bích Quỳnh liếc Tiểu Tiểu một cái, ánh mắt như muốn nói: Thấy chưa, ta nói có sai đâu? Ngươi xem cái bộ dạng lão gia nhà ngươi kìa.

Trong miệng thì lớn tiếng trả lời: "Chưa được đâu!"

Hướng Tiền chần chừ một hồi lâu, mới bất đắc dĩ nói: "Ta có một bộ kiếm trận, có lẽ có thể dùng được. Nhưng nếu có thể không dùng, tốt nhất là không dùng..."

...

...

Thành Chiếu Hành, trong cung điện của Dương đình.

Dương Kiến Đức, quốc quân đời thứ hai mươi bảy của Dương quốc, lần đầu tiên đăng triều.

Nói cho đúng, bên trong có ôn độc dị biến, tu sĩ siêu phàm ai ai cũng thấy bất an, bên ngoài có Tề quốc đột ngột điều đại quân vây kín biên cảnh. Dương quốc chỉ trong một đêm đã rơi vào cảnh bấp bênh, đứng trước bờ vực sinh tử.

Vậy mà Dương Kiến Đức vẫn tu hành trong Dưỡng Tâm điện, dường như không có ý định quan tâm, vẫn muốn như thường lệ, để thái tử nhiếp chính, triều thần phò tá, đối phó với cục diện lần này.

Là thái tử Dương quốc Dương Huyền Cực khẩn cầu trong nước mắt, mới mời được ngài đến đại điện, chủ trì buổi thiết triều này.

Dưới đan bệ, các triều thần bàn tán xôn xao, mỗi người một ý, tiếng nói tuy vang dội, nhưng hoàn toàn không có một phương án xác đáng nào.

Không vì lý do nào khác, sự cường đại của Tề quốc đã ăn sâu vào lòng người, dù chỉ điều động một đạo quân, Dương quốc cũng tuyệt không có phần thắng. Đối với thế cục hiện nay, những đại thần của Dương quốc này, thực sự có chút tuyệt vọng!

Trên long ỷ, Dương Kiến Đức buồn ngủ. Ngài sở dĩ còn cố nén không rời đi, cũng chỉ là chờ một màn kịch hay mà thôi.

Chỉ là không ngờ màn kịch hay này dạo đầu lâu quá, khiến ngài cảm thấy vô vị.

"Phụ vương!" Giọng của thái tử Dương quốc khiến ngài vui mừng, nén lại ý định ngồi xếp bằng tu hành, ngồi thẳng người dậy.

Với tư cách là người thực tế chủ trì chính sự của Dương đình những năm gần đây, thái tử Dương quốc vừa mở miệng, toàn bộ triều đình lập tức yên tĩnh trở lại. Từ một nơi ồn ào như chợ vỡ, lại trở về vẻ trang nghiêm túc mục vốn có.

Thái tử Dương quốc đứng đầu hàng bá quan, xa xa đối mặt với Dương Kiến Đức.

Thân hình cao lớn, mặt vuông tiếng lớn, quả nhiên có khí phách: "Nhi thần cho rằng, căn bệnh trầm kha mấy trăm năm của Dương quốc, đã đến lúc phải thay đổi!"

"Ồ?" Dương Kiến Đức sắc mặt không đổi: "Muốn thay đổi thế nào?"

Thái tử Dương quốc hiển nhiên đã chuẩn bị từ lâu, lập tức lớn tiếng nói: "Bước đầu tiên, phụ vương cần hạ tội kỷ chiếu, thẳng thắn thừa nhận sai lầm của mình, cầu xin quốc dân tha thứ!"

Là thái giám thân tín nhất bên cạnh Dương Kiến Đức, Lưu Hoài đang hầu hạ ở một bên lập tức quát: "Thái tử đừng quên tôn ti trật tự!"

Trong cuộc tranh đấu giữa thái tử và các hoàng tử khác, ông ta đương nhiên không chút nghi ngờ đứng về phía thái tử. Bởi vì ông ta biết rõ, Dương Kiến Đức không có ý định phế lập thái tử. Hơn nữa các hoàng tử khác, cũng thực sự không một ai có thể uy hiếp được thái tử.

Nhưng nếu thái tử phát động khiêu chiến với quốc quân, vậy ông ta cũng không chút do dự, nhất định sẽ đứng trước quốc quân. Là một thái giám, ông ta biết rõ, tất cả những gì ông ta có đều do Dương Kiến Đức ban cho, ông ta tồn tại là nhờ Dương Kiến Đức, lòng trung thành của ông ta cũng chỉ có thể dành cho Dương Kiến Đức.

Hôm nay, trên triều đình này. Ông ta kinh hãi phát hiện, thái tử vậy mà thật sự khởi xướng khiêu chiến, mà lại là trong thế cục trong ngoài đều khó khăn, bấp bênh như thế này!

Ông ta chưa kịp suy nghĩ, đã theo bản năng lên tiếng quát lớn.

Nhưng...

"Thiến nô!" Thái tử Dương quốc giận dữ chỉ tay nói: "Ta và phụ vương nói chuyện, có chỗ cho ngươi xen mồm vào sao? Triều cương bại hoại, cũng là vì phụ vương tin lầm loại gian nịnh tiểu nhân như ngươi!"

Vị thái tử này từ trước đến nay luôn tao nhã nhân hậu, ngày xưa luôn miệng gọi một tiếng Lưu công công, lễ phép có thừa, quà cáp cũng chưa bao giờ thiếu. Hôm nay, vậy mà chỉ thẳng vào mặt mắng là thiến nô.

Lưu Hoài cảm thấy nhục nhã, rồi đến phẫn nộ, hận thù, mọi cảm xúc dâng trào, nhưng lại không dám hé răng nửa lời.

Bởi vì thái giám vốn là gia nô của Thiên Tử, thái tử với tư cách là chủ nhân tương lai của Dương quốc, hoàn toàn có thể mắng nô tài của mình như vậy, danh chính ngôn thuận.

Bản thân Dương Kiến Đức lại rất bình tĩnh, phất tay cho Lưu Hoài lui ra.

Ngài ngồi trên long ỷ, người hơi nhoài về phía trước, nhìn xuống đứa con mà mình đã chọn làm thái tử: "Tội kỷ chiếu? Vi phụ cũng muốn nghe một chút, vi phụ tội ở nơi đâu?"

Lưu Hoài lui về một góc, nghe được lời này của quốc quân, bỗng nhiên nước mắt lưng tròng.

Ông ta không phải khóc vì sự sỉ nhục của bản thân, mà là vì Dương Kiến Đức!

Dương Kiến Đức là vua một nước, trên triều đình này, không tự xưng "cô", mà lại mở miệng là "vi phụ". Nhìn thì có vẻ bình tĩnh tự tin, thản nhiên ung dung, nhưng thực ra bên trong lại ẩn chứa một tia cầu khẩn và yếu đuối khó lòng nhận ra... Người khác không biết, chứ Lưu Hoài ông hầu hạ quốc quân hơn nửa đời người, làm sao không biết?

Từ xưa hoàng gia vô tình, nhưng lại cứ khát khao tình thân!

"Xin hỏi phụ vương!" Thái tử lập tức đáp lời, không chút do dự, hiển nhiên những lời này đã dồn nén trong lòng từ lâu, không nói không được: "Không có lịch pháp của riêng mình, vứt bỏ văn tự của riêng mình. Nước không ra nước, nhà không thành nhà!"

Dương Kiến Đức im lặng một lúc, mới nói: "Hai chuyện này, đúng là do tay cô phổ biến..."

"Là tội của cô!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!