Trên đài tướng của Tề quân, chỉ có hai chú cháu Trọng Huyền Trử Lương và Trọng Huyền Thắng, một người ngồi, một người đứng.
Các tướng lĩnh khác đều đang dẫn quân truy sát, chỉ có một đội thân vệ bảo hộ dưới đài tướng, không cho phép bất kỳ ai lại gần.
Phải biết, trong quân lấy đầu người để ghi công. Trọng Huyền Trử Lương hạ lệnh đồ sát tuy có ý đồ riêng, nhưng cũng không phải không có ý muốn để các tướng sĩ đã khổ chiến bấy lâu kiếm thêm chút công trạng.
"Thập Tứ thế nào rồi?"
Lúc này không có người ngoài, Trọng Huyền Trử Lương hỏi thẳng.
Lúc trước, hắn thấy Trọng Huyền Thắng sát khí ngút trời, lại biết Thập Tứ là tử sĩ của gia tộc lớn lên cùng y từ nhỏ, được y vô cùng tin tưởng, khi đó lại thấy Thập Tứ bị thương không rõ sống chết, nên mới hỏi một câu.
Cũng may Trọng Huyền Thắng đáp lời đúng mực, nếu không lúc này đã chẳng phải thái độ như vậy.
"Phụ Nhạc Giáp đã vỡ nát! Người thì chưa chết, nhưng khó tránh khỏi phải nằm một thời gian." Trọng Huyền Thắng đáp.
Nghe Phụ Nhạc Giáp vỡ nát, Trọng Huyền Trử Lương rõ ràng khựng lại một chút rồi mới hỏi: "Những người khác trong bộ hạ của ngươi đâu?"
"Các binh sĩ khác đã tự đi truy sát, chỉ có Khương Vọng trở về trấn Thanh Dương rồi."
Nói xong, sợ Trọng Huyền Trử Lương có suy nghĩ khác, Trọng Huyền Thắng lại bổ sung: "Hắn vốn không thích giết chóc, cũng chẳng màng đến công trạng chém thêm vài cái đầu người."
Dương Kiến Đức đã chết, đại quân Dương quốc hôm nay đã bại trận hoàn toàn, quận Xích Vĩ không cần phải nói, những nơi khác chỉ cần truyền hịch là xong, cho nên ở lại trong quân cũng không có ý nghĩa gì lớn.
Trọng Huyền Trử Lương bỗng nhiên thở dài một hơi: "Người Dương rất kiên cường. Những binh lính đã chứng kiến trận chiến này của Dương Kiến Đức sẽ càng không quên được sự dũng liệt của hắn. Ta muốn đánh cho chúng vỡ mật, diệt sạch dũng khí của chúng, nên mới làm chuyện đồ sát này."
Đối với Trọng Huyền Trử Lương mà nói, đây đã là một lời giải thích hiếm có.
Trọng Huyền Thắng đánh bạo hỏi: "Ngài và Dương Kiến Đức dường như có giao tình rất sâu, không chỉ đơn thuần là từng cộng sự?"
Trước trận chiến này, hắn cũng giống như phần lớn tướng lĩnh của Thu Sát quân, trong lòng thật ra đều không xem trọng Dương Kiến Đức. Nhưng sau trận chiến này, bất kể là ai cũng không thể phủ nhận sự cường đại của y.
"Rất nhiều năm trước, hắn có một cái tên, gọi là Cố Hàn."
Trọng Huyền Thắng nghe thấy quen tai, suy nghĩ một lát rồi bỗng nhiên giật mình: "Bức Danh Đao Phá Trận Đồ trong thư phòng của ngài, lạc khoản chính là Cố Hàn!"
"Anh hùng thiên hạ, ta chẳng coi trọng mấy người, Dương Kiến Đức là một trong số đó." Trọng Huyền Trử Lương nói: "Ta biết hắn chắc chắn sẽ không bó tay chịu chết, những năm nay ắt có toan tính. Chỉ là vẫn không nghĩ ra, hắn có thể vì tông miếu nhà họ Dương mà làm đến mức này."
"Toàn bộ Dương quốc, những kẻ không tỉnh táo thấy quốc gia được Tề quốc che chở, mưa thuận gió hòa thì cũng rất hài lòng.
Còn những người tỉnh táo muốn cứu nước lại không có đường, hoặc là buông xuôi, hoặc là hiên ngang chịu chết. Có lẽ chỉ có Dương Kiến Đức vẫn luôn giãy giụa, cố gắng dùng võ lực cá nhân để phá vỡ gông xiềng. Thậm chí không tiếc lấy thân phận quốc quân để đi luyện ma công bị người người phỉ nhổ.
Hắn thất bại, nhưng hắn không hề vô năng.
Ngay từ ba mươi năm trước ở Tà Nguyệt Cốc, hắn không tiếc cắm cờ cũng phải ngăn cản ta, không phải vì muốn giữ công lao trấn thủ Tà Nguyệt Cốc. Mà là vì hắn cũng giống như ta, nhìn ra được một tia cơ hội chiến thắng, không muốn Tề quốc đánh bại Hạ quốc nhanh như vậy."
"Mà ta..." Trọng Huyền Trử Lương nói: "Sau khi rút khỏi chiến trường Hạ quốc, việc đầu tiên ta làm chính là thỉnh cầu diệt Dương quốc! Nếu không diệt được Dương quốc, ít nhất cũng phải tìm lý do giết chết Dương Kiến Đức. Không phải ta và hắn có thù hận cá nhân gì, ngược lại ta tôn trọng hắn, kiêng kỵ hắn, cho nên mới muốn giết hắn. Vì quốc vận của Tề quốc, và càng vì tộc vận của Trọng Huyền thị."
"Diệt Dương quốc có hai cách: chiến diệt và hòa diệt. Đế Quân tuy tán thành phán đoán của ta, nhưng đã chấp thuận kế sách của cựu tướng quốc Yến Bình, thử dùng cách hòa diệt. Bao nhiêu năm mưa dầm thấm lâu, lẽ ra đã thuận lý thành chương biến Dương quốc thành đất Tề. Sở dĩ chưa làm được, tất cả là vì một mình Dương Kiến Đức."
"Dùng thủ đoạn hòa bình, vừa không thể ép chết Dương Kiến Đức, lại chẳng thể ngăn cản y kế vị, rõ ràng là đã thất bại. Cho nên mới có trận chiến hôm nay."
Danh tướng Yến Bình đã từ quan hơn mười năm trước, thế lực chính trị sớm đã suy yếu. Đây cũng là một trong những nguyên nhân Trọng Huyền Trử Lương có thể thúc đẩy cuộc phạt Dương lần này.
Trọng Huyền Thắng lúc này mới biết, dưới bề mặt yên ả bao nhiêu năm qua giữa hai nước Tề - Dương lại ẩn giấu nhiều sóng to gió lớn đến vậy! Không phải dăm ba câu là có thể nói hết. Mà Dương Kiến Đức lấy một nước yếu dân ít, giữ vững tông miếu nhà họ Dương cho đến tận bây giờ, không thể không khen một tiếng tài năng!
Hắn thậm chí dám chắc chắn rằng, với sự khinh thị của trên dưới Tề quốc đối với Dương quốc, trận chiến này nếu không phải do thúc phụ Trọng Huyền Trử Lương thân chinh, Dương Kiến Đức rất có khả năng lật ngược tình thế thành công.
Những nô bộc hầu hạ đều biết, bức tranh có lạc khoản Cố Hàn treo trong thư phòng của thúc phụ là vật vô cùng quan trọng, mỗi ngày đều có người cẩn thận lau chùi, không dám để mối mọt mảy may xâm phạm.
Từ đó có thể thấy được giao tình của hai người.
Thế nhưng, trong toàn bộ Tề quốc, người tôn trọng Dương Kiến Đức nhất chính là Trọng Huyền Trử Lương, mà người nhắm vào Dương Kiến Đức nhất, cũng chính là Trọng Huyền Trử Lương!
Trọng Huyền Thắng nhất thời có chút trầm mặc, thông minh như hắn, tự nhiên hiểu được ngụ ý của Trọng Huyền Trử Lương.
Nhưng Trọng Huyền Trử Lương vẫn nói thẳng ra: "Ta nói nhiều như vậy, là muốn nói cho ngươi biết. Khi đã ở vị trí của chúng ta, có những việc không thể làm theo sở thích cá nhân. Nếu có một ngày, Khương Vọng và ngươi bất đồng ý kiến, ta hy vọng ngươi cũng có thể đưa ra lựa chọn chính xác!"
Hắn biết hiện tại hai người mà Trọng Huyền Thắng tin tưởng nhất chính là Thập Tứ và Khương Vọng.
Hắn không nhắc đến Thập Tứ, vì hắn biết Thập Tứ sẽ vĩnh viễn nhất trí với Trọng Huyền Thắng. Mà Khương Vọng đã nhiều lần thể hiện nguyên tắc và sự kiên trì của bản thân.
Trọng Huyền Thắng trầm mặc hồi lâu rồi nói: "Thúc phụ, nếu như người ta chỉ có thể đưa ra cái gọi là lựa chọn 'chính xác', vậy thì ngài không nên ủng hộ con, mà nên ủng hộ Trọng Huyền Tuân mới phải!"
Nói xong câu này, hắn cúi người hành một đại lễ, sau đó sải bước xuống đài tướng.
Chút công trạng chém đầu người này, hắn có thể không màng tới, nhưng phải tranh thủ thời gian đi giành lấy cho tướng sĩ dưới trướng.
Trên đài tướng, Trọng Huyền Trử Lương nhất thời lặng thinh!
Đúng như lời Trọng Huyền Thắng, xét về thiên tư và thực lực của Trọng Huyền Tuân, dù nói theo phương diện nào, nếu chỉ đơn thuần đưa ra lựa chọn chính xác, hắn nên ủng hộ Trọng Huyền Tuân mới phải.
Vậy mà hắn, Trọng Huyền Trử Lương, tại sao cuối cùng vẫn lựa chọn Trọng Huyền Thắng?
Rốt cuộc là vì bản thân Trọng Huyền Thắng ưu tú, thể hiện ra tiềm lực khiến hắn coi trọng hơn, hay là vì lời dặn dò mà hắn không muốn nhắc đến... của vong huynh trước lúc lâm chung?
...
...
Bên ngoài chiến trường, Khương Vọng một mình một kiếm rời đi.
Sau lưng, cuộc đồ sát vẫn đang tiếp diễn, hắn không hề ngoảnh đầu lại một lần.
Trận chiến này là một thắng lợi toàn diện của Tề quân. Không chỉ giành được đại thắng về mặt quân sự, hoàn thành việc chiếm lĩnh trên thực tế đối với Dương quốc, mà ngay cả trên phương diện dư luận, các nước cũng không thể nào chỉ trích!
Tại sao Tề quốc xuất binh?
Để giữ gìn trật tự đông vực, ngăn chặn bệnh dịch chuột ngày càng trầm trọng.
Tại sao bệnh dịch chuột lại trầm trọng?
Bởi vì triều đình Dương quốc mục nát, chính sự hỗn loạn, quan lại đều có tư tâm, đủ loại nguyên nhân như thế mới dẫn đến dịch bệnh mất kiểm soát. Đương nhiên cũng không thể thiếu trách nhiệm của Tứ Hải thương minh vì lương tâm bại hoại, thừa cơ phát tài trên hoạn nạn.
Vậy tại sao ban đầu lại xuất hiện dịch chuột?
Tất cả là do âm mưu của tà giáo Bạch Cốt đạo!
Mà Dương Kiến Đức thấy sự việc bại lộ, lại tự biết có tội với dân, nên đã tùy tiện xuất binh gây hấn. Trọng Huyền Trử Lương bất đắc dĩ phải phá địch! Trong đại chiến, đao thương không có mắt, Dương Kiến Đức chết oan chết uổng.
Ma công mà Dương Kiến Đức tu luyện, lại càng là lời chú giải đầy đủ nhất cho sự thống trị tàn bạo của y!
Thế nhưng tất cả những điều này đối với Khương Vọng mà nói, ngoài việc giúp Trọng Huyền Thắng tiến thêm một bước, dường như cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Một mình nơi đất khách quê người, thắng bại vinh nhục dường như cũng chẳng còn quan trọng.
Giết mặt heo, giết mặt rắn, giết mặt khỉ, giết mặt rồng, truy sát Bạch Cốt thánh chủ trọng thương... những trận chiến đó mới là xuất phát từ bản tâm của hắn.
Hắn bay lượn trên không, toàn bộ quận Xích Vĩ, thậm chí cả Dương quốc đều đang hỗn loạn, sau lưng là chiến trường với tiếng chém giết huyên náo.
Vậy mà hắn vẫn cảm thấy cô độc.
Khi bay qua một vách núi, ánh mắt hắn tùy ý lướt qua, vừa vặn đối diện với một nam tử trẻ tuổi có đôi mắt bình thường trên vách núi.
Khương Vọng nhận ra, đó là tên sát thủ A Sách của Thiên Hạ Lâu, kẻ rất nhiệt tình "tiếp khách".
Toàn thân y hoàn toàn không còn vẻ phù phiếm trước đó, ánh mắt rất lạnh lẽo, xem bộ dạng thì hẳn đã đứng đây hồi lâu, có lẽ là đang quan sát chiến trường phía trước.
Nơi này rất dễ bị quân Tề đang dọn dẹp chiến trường phát hiện.
Khương Vọng nghĩ ngợi, vẫn lên tiếng nhắc nhở: "Nếu ngươi đang chờ kết quả... Dương quân đã bại!"
A Sách lẳng lặng nhìn hắn một lúc, cuối cùng chỉ nói: "Biết rồi, cảm ơn!"
Khương Vọng cũng không để tâm, tự mình bay đi.
Hắn bay không nhanh lắm, chẳng bao lâu sau, một con Vân Hạc từ trên cao sà xuống.
Đại chiến kết thúc, trận pháp phong tỏa biên giới mới được giải trừ. Cho nên con Vân Hạc đã bị trì hoãn rất lâu này, lúc này mới có thể bay tới.
Khương Vọng đưa tay đón lấy, Vân Hạc trong tay hóa thành một lá thư.
Trời đã sẩm tối, tiếng chém giết trên chiến trường xa xăm đến mức gần như không thể nghe thấy.
Ánh sao lặng lẽ tuôn chảy, như đang vỗ về trái tim vừa thoát khỏi cảnh chém giết.
Chỉ thấy hai chữ mở đầu "Ca ca".
Khương Vọng liền không nhịn được mà mỉm cười.
Dưới ánh sao và trăng, nụ cười ấy thật trong trẻo như một thiếu niên.
...
...