Vị trí trấn phủ sứ quận Nhật Chiếu đã bị Điền An Thái lấy mất, nhưng trấn Thanh Dương của Khương Vọng vốn là đất phong, nên vẫn có thể duy trì được sự độc lập nhất định.
Trọng Huyền Thắng và Khương Vọng đã bàn bạc hồi lâu về tình thế trước mắt. Trong tình huống đã mất đi vị trí trấn phủ sứ quận Nhật Chiếu, muốn bảo toàn thành quả thắng lợi ở mức độ cao nhất, họ cần phải tăng cường quyền kiểm soát đối với trấn phủ sứ quận Hành Dương.
Hoàng Dĩ Hành là bề tôi của nước đã mất, không có gốc rễ gì ở Tề quốc. Hiện tại ông ta thuộc phe Trọng Huyền Trử Lương, khó mà đổi phe, xem như đáng tin cậy.
Nhưng không có gì là tuyệt đối, giống như việc Trọng Huyền Tuân dùng đảo Sùng Giá để đổi lấy quận Nhật Chiếu, thế lực của hắn tất cũng sẽ ngấm ngầm tiếp xúc với Hoàng Dĩ Hành. Hắn có thể điều động tài nguyên lớn hơn Trọng Huyền Thắng rất nhiều, việc thay đổi lập trường trong nội bộ gia tộc Trọng Huyền cũng ít rủi ro chính trị hơn, điểm này không thể không đề phòng.
Về phần một quận khác của Dương vực là quận Xích Vĩ, vị trí trấn phủ sứ đã được trao đổi cho Cao thị ở Tĩnh Hải, nên không cần phải bận tâm nữa. Mà dù có muốn bận tâm, Cao thị cũng chưa chắc đã bằng lòng.
Nói tóm lại, việc phân chia lợi ích sau cuộc chiến tuy không đạt được kết quả tốt nhất do có Trọng Huyền Tuân chen ngang, nhưng cũng đã thu hoạch được rất nhiều, thật sự không cần quá u sầu.
Hai người đang trò chuyện thì Độc Cô Tiểu đi vào. Lúc này nàng đã dùng Khai Mạch Đan mà Trọng Huyền Thắng tiện tay mang đến, đã khai thông kinh mạch và chính thức bước vào cảnh giới siêu phàm. Bước chân của nàng nhẹ nhàng hơn hẳn, khí tức cũng trở nên kéo dài hơn.
Khương Vọng đã truyền cho nàng Quy Nguyên Trận xem như trận đồ nền tảng.
"Lão gia, bên ngoài lại có một vị hòa thượng tới! Người đó chỉ đích danh muốn tìm ngài." Độc Cô Tiểu gọi.
Khương Vọng chợt thấy đau đầu: "Lại là lão hòa thượng mặt vàng đó sao?"
"Lần này là một hòa thượng trẻ tuổi!"
"Lão hòa thượng, tiểu hòa thượng gì thế?" Trọng Huyền Thắng ở bên cạnh không hiểu gì.
Khương Vọng bèn kể sơ qua chuyện Khổ Giác đến tận cửa ép nhận làm đồ đệ.
Trọng Huyền Thắng lập tức híp mắt lại: "Lừa trọc của Huyền Không Tự cũng có ý đồ với Dương vực sao?"
Suy nghĩ đầu tiên của hắn cũng giống hệt với phán đoán mà Khương Vọng đã đưa ra sau khi cân nhắc kỹ lưỡng.
"Cũng không biết nữa." Khương Vọng lắc đầu: "Bây giờ ta đã không thể làm trấn phủ sứ quận Nhật Chiếu, chắc sẽ không dây dưa nữa đâu. Hơn nữa, vị mới đến này cũng chưa chắc là hòa thượng của Huyền Không Tự."
"Ngươi cứ ngồi đây, ta ra ngoài xem sao."
Nói xong, Khương Vọng liền đứng dậy đi ra ngoài.
"Ta đi cùng ngươi." Trọng Huyền Thắng cũng đứng bật dậy, sắc mặt không tốt lắm.
Nói cho cùng, việc Huyền Không Tự muốn thu nhận Khương Vọng cũng có ý đào góc tường của Trọng Huyền Thắng, bởi vì Khương Vọng vẫn luôn mang thân phận môn khách của hắn.
Hai bên mà chạm mặt, e là sẽ khó xử.
Khương Vọng sở dĩ muốn một mình xử lý chuyện này chính là không muốn Trọng Huyền Thắng và Huyền Không Tự nảy sinh xung đột vô ích. Nhưng Trọng Huyền Thắng nhất quyết muốn đi theo xem, hắn cũng không tiện ngăn cản.
Trong phòng khách, một hòa thượng trẻ tuổi có vài phần thanh tú đang ngồi ngay ngắn.
Tăng y trên người được giặt giũ sạch sẽ, đến cả đầu trọc cũng sáng bóng.
Ánh mắt không dời, gương mặt nở nụ cười ôn hòa, vừa thấy Khương Vọng đến liền đứng dậy chắp tay, tỏ ra vô cùng đoan chính, lễ phép.
Chỉ là vừa mở miệng, đã khiến Khương Vọng trở tay không kịp.
"Tiểu sư đệ, sư huynh đến thăm đệ đây!"
Quả nhiên là hòa thượng của Huyền Không Tự! Xem ra còn là đệ tử của lão tăng Khổ Giác kia.
Khương Vọng trán đổ mồ hôi, nói: "Vị hòa thượng này, xin đừng gọi bừa, ta không phải sư đệ của ngươi."
"Sao lại không phải?" Vị hòa thượng thanh tú vội nói: "Sư phụ đã nói với ta rồi! Chuyện này sao có thể là giả được?"
"Sư phụ ngươi đã nói gì với ngươi?" Khương Vọng rất đau đầu.
"Phải là 'sư phụ chúng ta' chứ, sư đệ." Hòa thượng thanh tú sửa lại: "Lão nhân gia người đã đặt sẵn pháp hiệu cho đệ rồi, gọi là 'Tịnh Thâm'. Còn sư huynh là 'Tịnh Lễ'!"
Tịnh thân?
Lông mày Khương Vọng giật giật: "Lệnh sư chắc chắn đã hiểu lầm rồi, ta không muốn làm hòa thượng, cũng chẳng muốn tịnh thân gì cả!"
"Tại sao lại không muốn?" Hòa thượng Tịnh Lễ tò mò hỏi: "Sư phụ nói 'Ngàn dặm tặng ngỗng, lễ sâu tình trọng!'. Sư huynh Tịnh Lễ, sư đệ Tịnh Thâm, hay biết mấy!"
Dường như có gì đó không đúng, nhưng nhất thời lại không nói ra được.
Khương Vọng sắp phát điên.
Cũng không phải tính tình hắn tốt đến vậy. Chỉ là một là do danh tiếng của Huyền Không Tự quá lớn, hai là vị hòa thượng này từ đầu đến cuối đều nho nhã lễ độ, cái gọi là giơ tay không đánh người mặt cười...
A phi!
Mặc kệ hắn là người mặt cười nào.
Khương Vọng quát: "Chuyện này không liên quan đến việc sư phụ ngươi đặt tên thế nào, mà là ta, căn bản không muốn làm hòa thượng!"
Hòa thượng Tịnh Lễ rụt cổ lại, chớp chớp mắt, tủi thân nói: "Tịnh Thâm sư đệ, sao đệ có thể quát sư huynh?"
"Ngươi không phải sư huynh của ta, ta cũng không phải sư đệ của ngươi." Khương Vọng hữu khí vô lực phản bác, bỗng nghĩ đến điều gì đó, vui mừng nói: "Đúng rồi, trấn phủ sứ quận Nhật Chiếu đã được định là Điền An Thái! Bảo sư phụ ngươi mau đi tìm ông ta đi, không phải người đang sốt ruột muốn thu đồ đệ sao? Mau đi mau đi, đừng làm lỡ việc của sư phụ ngươi!"
"Sư phụ chúng ta tại sao phải tìm Điền An Thái? Trấn phủ sứ hay không trấn phủ sứ gì chứ, sư phụ nói, công danh lợi lộc như mây khói!" Hòa thượng Tịnh Lễ có chút nghiêm túc: "Sư đệ, đệ nhìn không thấu sao?"
"Ta nhìn không thấu." Khương Vọng yếu ớt nói.
Tịnh Lễ gãi gãi đầu trọc: "Không đúng nha, sư phụ nói sư đệ rất có tuệ căn mà..."
"Sư phụ nói, sư phụ nói!" Trọng Huyền Thắng xem kịch nãy giờ cuối cùng cũng không nhịn được, đột nhiên lên tiếng: "Sư phụ của ngươi là ai?"
"A Di Đà Phật, vị thí chủ mập mạp này." Hòa thượng Tịnh Lễ lễ phép đáp: "Gia sư pháp hiệu là Khổ Giác."
Trọng Huyền Thắng trầm ngâm nói: "Ngươi cảm thấy không đúng, có khả năng nào là..."
"Sư phụ ngươi là kẻ lừa đảo, còn ngươi là thằng ngốc, hai người các ngươi đều là lũ rùa đen vương bát đản, đúng không?"
Câu sau hắn nói một hơi không nghỉ, khiến hòa thượng Tịnh Lễ phải trợn tròn mắt.
"Ngươi... sao ngươi có thể mắng người?"
"Ồ, có lẽ ta nói chưa đủ chính xác." Trọng Huyền Thắng áy náy cười: "Chỉ có sư phụ ngươi mới là rùa đen vương bát đản, còn ngươi thì chưa xứng. Ngươi chỉ là một con rùa đen vương bát đản con chưa dứt sữa thôi. Cả ngày chỉ biết 'sư phụ nói, sư phụ nói'!"
Độc Cô Tiểu đang đứng hầu trong phòng suýt nữa thì bật cười, phải cố gắng lắm mới nhịn được.
Hòa thượng Tịnh Lễ mặt đã đỏ bừng, nhìn Khương Vọng nói: "Tịnh Thâm sư đệ, người này mắng cả sư phụ và sư huynh của đệ! Thật vô lễ!"
Vị hòa thượng này có phong cách khác sư phụ hắn, nhưng đều phiền phức như nhau.
Khương Vọng khuyên nhủ: "Ngươi đừng gọi ta là sư đệ nữa, ta sẽ bảo hắn không mắng ngươi, còn xin lỗi ngươi nữa."
Tịnh Lễ suy nghĩ một lúc, có lẽ cảm thấy không ổn. Hắn quay lại lườm Trọng Huyền Thắng một hồi lâu rồi mới nói: "Không cho phép ngươi mắng người nữa!"
Trọng Huyền Thắng ra vẻ kinh ngạc nói: "Ta mắng ngươi lúc nào?"
"Mới vừa rồi!" Tịnh Lễ thở hổn hển nói: "Ngươi mắng ta là 'rùa đen vương bát đản con chưa dứt sữa'!"
"Vậy ta hỏi ngươi, chúng sinh có bình đẳng không?"
Tịnh Lễ rất tức giận, nhưng vẫn trả lời: "Tự nhiên là bình đẳng."
"Vậy rùa đen vương bát đản con có thuộc chúng sinh không?"
Tịnh Lễ đáp: "Trong đại thiên thế giới, tất cả sinh linh hữu tình đều được gọi là chúng sinh."
"Nếu đã vậy, tại sao ta nói ngươi là rùa con mà ngươi lại cảm thấy ta đang mắng ngươi?" Trọng Huyền Thắng cố tình bắt chước dáng vẻ của hắn lúc trước, gãi gãi đầu: "Lẽ nào, ngươi cao cao tại thượng, xem thường chúng sinh hữu tình sao?"
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng