"Thú vị thật." Khương Vọng cười.
"Ngươi đi sao?" Lăng Hà hỏi.
"Tại sao lại không đi?" Khương Vọng quay đầu nói với An An: "Ca dẫn muội đi ăn một bữa no nê, thế nào?"
Khương An An rất thành thật gật đầu.
Lăng Hà bèn sửa sang lại y phục, tiện tay đeo kiếm lên.
"Khoan đã!" Khương Vọng cản hắn lại: "Ngươi không cần đi theo, có phải đi đánh nhau đâu."
Bắt gặp ánh mắt của Lăng Hà, Khương Vọng lại bổ sung: "Yên tâm đi, Phương gia không ngốc đến thế."
Lăng Hà nghĩ ngợi, cũng thấy có lý, liền đặt kiếm xuống, ngồi xếp bằng. Đối với hắn mà nói, nếu không có chuyện gì khác, hắn có thể tu luyện cả ngày trời.
Tu luyện có càn khôn riêng, niềm vui cũng ở trong đó.
. . .
Trên đường đến Vọng Nguyệt Lâu, An An bỗng nhiên ngẩng đầu hỏi: "Phương gia là người xấu phải không ạ?"
"Ồ?" Khương Vọng có chút hứng thú nhìn nàng: "Vì sao lại nói vậy?"
"Con thấy cả Lăng Hà ca ca cũng muốn đánh họ nữa là." Khương An An nói.
Khương Vọng bật cười.
Với tính cách của Lăng Hà, quả thật rất hiếm khi tỏ thái độ thù địch với ai.
"Vậy chúng ta không đi ăn cơm nữa." Khương An An lại nói.
"Thế thì không được, phải đi ăn, còn phải ăn cho ra tấm ra món, ăn cho ra khí thế." Khương Vọng cố ý nói: "Ăn cho kẻ xấu sạt nghiệp, chúng ta chính là làm việc tốt, hiểu chưa?"
Khương An An cắn ngón tay cái, ra vẻ đăm chiêu, rồi gật đầu một cái.
"Chát!"
"Không được cắn móng tay!"
Thành Vọng Giang có một tòa Vọng Giang Lâu, đẳng cấp rất cao, danh tiếng vang xa. Vọng Nguyệt Lâu ở thành Phong Lâm có cái tên tương tự, nhưng lại thua chị kém em.
Lầu này không cao, chỉ có ba tầng. Lại mang cái tên ngắm trăng, khó tránh khỏi danh không xứng với thực, chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ.
Nhưng thức ăn trong lầu này lại ngon hiếm thấy. Cho nên ở thành Phong Lâm này, việc làm ăn cũng luôn phát đạt.
Khương Vọng bế Khương An An bước vào Vọng Nguyệt Lâu, liền được hạ nhân của Phương gia dẫn thẳng vào phòng riêng.
Một nam tử trung niên khí chất trầm ổn, khuôn mặt có thể xem là nho nhã đứng dậy đón tiếp: "Hiền chất!"
Ánh mắt rơi xuống người An An, nụ cười của ông ta càng thêm thân thiết: "Đây là lệnh muội sao? Thật đáng yêu."
Khương Vọng từng gặp Phương Trạch Hậu, từ lúc hắn và Phương Bằng Cử còn thân thiết, Phương Trạch Hậu đã mời họ đi ăn không chỉ một lần. Khi đó, Phương Trạch Hậu đối với cháu mình vẫn là một bộ hết mực bảo vệ, gửi gắm kỳ vọng cao. Sau khi Phương Bằng Cử chết, vì cái chết mờ ám, Phương gia lại không một ai chịu đứng ra chôn cất hắn.
Khương Vọng không muốn nhận vai hiền chất này, bèn cất tiếng: "Chào tân tộc trưởng."
"Chưa phải, chưa phải đâu." Phương Trạch Hậu cười cười, đoạn vẫy tay, nhận lấy một chuỗi kim châu từ thuộc hạ, đưa cho Khương An An: "Lần đầu gặp mặt, bá bá tặng con một món quà!"
Khương An An quay mặt đi, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào lòng Khương Vọng. Trong cái đầu nhỏ của nàng đã sớm nhận định đây là người xấu, ngay cả nói chuyện cũng không muốn nói với ông ta.
Khương Vọng vừa đặt Khương An An ngồi xuống trước bàn tiệc, vừa nói: "Tiểu nha đầu nhát người, đừng để tâm. Quà cáp thì thôi đi, Phương viên ngoại có gì cứ nói thẳng, lần này mời ta gặp mặt là có chuyện gì?"
Phương Trạch Hậu đã quyên góp để có được chức viên ngoại lang, là người có quan chức đàng hoàng. Gọi là viên ngoại cũng không có gì lạ.
"Cứ từ từ, không vội." Trên mặt Phương Trạch Hậu không hề có chút ngượng ngùng nào, phất tay ra hiệu cho hạ nhân thu lại chuỗi kim châu, rồi nói: "Trước tiên hãy nếm thử món ăn trứ danh ở đây, gà lá sen."
Khương An An đã sớm quyết tâm ăn cho kẻ xấu sạt nghiệp, lập tức định động đũa, lại bị Khương Vọng đè tay lại. Khương Vọng vươn đũa, lần lượt nếm thử mỗi món ăn trên bàn một miếng, thưởng thức một hồi, mới chọn mấy đĩa thức ăn đặt tới trước mặt An An.
"Ca ca đã nếm thử giúp con rồi, mấy món này vị ngon nhất."
Khương An An vốn định cằn nhằn vài câu, nhưng mùi thơm của món gà lá sen cứ xộc thẳng vào mũi, lúc này cũng chẳng rảnh mà phàn nàn, đưa tay liền xé một cái đùi gà để gặm.
Phương Trạch Hậu từ đầu đến cuối vẫn giữ nụ cười thân thiết, dường như không hề để ý đến sự đề phòng của Khương Vọng.
"Tình cảm huynh muội thật tốt." Ông ta khen ngợi.
"Cũng chỉ là gắng gượng nuôi nấng thôi." Khương Vọng qua loa đáp một câu.
Khương An An lườm hắn một cái, nhưng miệng đang bận nên không nói được gì, chỉ hậm hực cắn thêm một miếng vào đùi gà.
Khương Vọng không để ý, hỏi tiếp: "Không biết viên ngoại lần này tìm ta là..."
Phương Trạch Hậu bỗng thở dài một tiếng, sắc mặt cũng trở nên nặng nề: "Chuyện của Bằng Cử, Phương gia chúng ta nợ ngươi một lời xin lỗi."
Nhắc đến Phương Bằng Cử, Khương Vọng không thể không nghiêm túc. Bất kể chuyện đã xảy ra thế nào, Phương Bằng Cử đã chết, ân oán cũng đã xóa bỏ, hắn không muốn, cũng không cần thiết phải truy cùng đuổi tận linh vị của Phương Bằng Cử sau khi chết.
"Đều qua cả rồi." Khương Vọng nói.
"Hiền chất tuy nói vậy, nhưng Phương gia ta lại không thể không có chút lòng thành." Phương Trạch Hậu đẩy một chiếc hộp nhỏ trên bàn tới: "Đây là một trăm lượng vàng ròng, coi như là chút lòng thành tạ lỗi."
"Chuyện của Phương Bằng Cử, chính hắn đã phải trả giá." Khương Vọng không có tâm trạng đôi co nữa, hắn cũng không thèm nhìn chiếc hộp vàng kia một cái, "Ông có chuyện gì cứ nói thẳng đi."
Phương Trạch Hậu gật đầu, "Bằng Cử từng là hy vọng của Phương gia chúng ta, tiền đồ vô lượng. Nó bị ngươi giết trong trận tử đấu, tuy nói là gieo gió gặt bão, nhưng Phương gia ta không hề vì vậy mà tìm ngươi gây một chút phiền phức nào, đúng không?"
"Đúng." Đây là sự thật, Khương Vọng không cần phủ nhận.
"Bây giờ, bá phụ có một việc muốn nhờ ngươi."
Khương Vọng nhìn ông ta, ra hiệu cứ nói tiếp.
Phương Trạch Hậu nói: "Sau khi Bằng Cử chết, trong đám trẻ tuổi đời sau của Phương gia chúng ta, chỉ có Hạc Linh là coi như có thể đào tạo được. Ta cũng chỉ có thể nén lại bi thương, đem sự quan tâm dành cho Bằng Cử đều đặt lên người Hạc Linh. Nó cũng rất có chí tiến thủ, tu luyện rất chăm chỉ, tu vi thậm chí còn vượt qua ngươi. Nhưng..."
Khương Vọng nhướng mày, biết là đã vào phần chính.
"Trận đấu với ngươi lần trước đã đánh tan sự tự tin của nó, cả người nó đều suy sụp. Tự nhốt mình trong phòng, cả ngày mượn rượu giải sầu. Cứ thế này mãi, ta lo nó... sẽ thành phế nhân." Nói đến đây, cho dù là một lão cáo già như Phương Trạch Hậu, giọng nói cũng có chút run rẩy.
Dù sao đó cũng là đứa con trai độc nhất của ông ta.
"Cho nên?" Khương Vọng hỏi.
"Lời này có chút khó mở miệng." Phương Trạch Hậu nói: "Nhưng bá phụ vẫn mặt dày hy vọng, ngươi có thể đến nhận lỗi với Hạc Linh, nói rằng trong trận quyết đấu ngươi đã... dùng thủ đoạn mờ ám, giúp nó lấy lại lòng tin."
Khương Vọng quả thực muốn bật cười, "Chuyện ta chưa từng làm, bảo ta nhận thế nào?"
"Không phải nhận không đâu, không phải nhận không đâu!" Phương Trạch Hậu vội nói: "Sau khi thành công, ngoài hộp vàng ròng này, ta còn tặng thêm một trăm lượng vàng ròng nữa! Ngươi chỉ là, giả vờ cúi đầu một lần mà thôi..."
Khương Vọng dùng ngón tay gõ gõ lên chiếc hộp vàng, quả thật bật cười: "Phương gia cũng là nơi có người tu hành, ta nhớ Phương lão gia tử là tu sĩ Chu Thiên cảnh bát phẩm thì phải? Mấy thứ vàng bạc này, đối với người tu hành mà nói, có ý nghĩa gì sao?"
Ngón tay đặt trên chiếc hộp nhỏ, nhẹ nhàng đẩy nó trở về.
Phương Trạch Hậu lập tức lại từ trong ngực móc ra một chiếc hộp gấm nhỏ, cẩn thận mở ra, đặt ở trước mặt Khương Vọng.
Trong hộp gấm, dao động đạo nguyên gần như ngay lập tức thu hút ánh mắt của Khương Vọng.
"Đây là một viên Đạo Nguyên Thạch. Đối với người tu hành mà nói, ta nghĩ thứ này mới có ý nghĩa." Phương Trạch Hậu tỏ ra rất thành khẩn, "Chỉ cần cúi đầu một chút, nó sẽ là của ngươi."
Viên Đạo Nguyên Thạch này, đương nhiên là có ý nghĩa! So với vàng bạc châu báu phàm tục, Đạo Nguyên Thạch mới là đồng tiền mạnh của người tu hành, vừa có thể hỗ trợ tu luyện, vừa có thể dùng để bổ sung tiêu hao bất cứ lúc nào. Hơn nữa, viên Đạo Nguyên Thạch trước mắt này chưa từng được sử dụng, phân lượng đầy đủ, chứa đựng trọn vẹn một trăm viên đạo nguyên.
Đối với Khương Vọng mà nói, chỉ cần hấp thu viên Đạo Nguyên Thạch này, hắn gần như có thể lập tức đạt tới tiêu chuẩn Trúc Cơ!
Hắn cũng cuối cùng đã biết, vì sao Phương Hạc Linh có thể Trúc Cơ nhanh như vậy, thậm chí đã gần hoàn thành tuần hoàn tiểu chu thiên.
Nhưng, Khương Vọng chỉ nhẹ nhàng đậy nắp hộp lại, "Có lẽ đúng như lời ông nói, cái cúi đầu của ta rất rẻ mạt."
Hắn cũng đẩy chiếc hộp gấm trở về, "Nhưng Phương Hạc Linh, hắn không xứng."
Kẻ bị khiêu khích luôn là hắn, kẻ bị ép nghênh chiến cũng là hắn. Lấy đâu ra đạo lý hắn phải đi xin lỗi? Thua, suy sụp, trách được ai đây? Lẽ nào kẻ yếu bẩm sinh đã là chính nghĩa, ngươi yếu nên ngươi có lý hay sao?
Đạo Nguyên Thạch rất quan trọng, nhưng đạo lý, còn quan trọng hơn.
"Không vì chính mình, cũng nên nghĩ cho muội muội của ngươi một chút." Phương Trạch Hậu chậm rãi nói: "Nó vẫn đang học ở tư thục, phải không?"
Lúc này Khương An An vẫn đang cắm cúi ăn, hai tay vốc, miệng dính đầy dầu mỡ. Hoàn toàn không biết người lớn đang nói chuyện gì.
Ánh mắt Khương Vọng lập tức siết lại, lần đầu tiên toát ra sát ý rõ ràng và không hề che giấu như vậy.
Phương Trạch Hậu cố gắng nhìn thẳng vào hắn, lại có xúc động muốn nhảy cửa sổ bỏ chạy. Lúc này ông ta mới nhận ra, thiếu niên trước mắt này hoàn toàn khác với con trai mình, tuyệt không phải mầm non yếu ớt được nuôi trong nhà kính. Mà là một con dã thú non đã phải trải qua sóng gió, giãy giụa để sinh tồn!
"Ha ha ha ha." Khương Vọng chợt cười to vài tiếng, đứng dậy bế thốc Khương An An lên: "Không ăn nữa, chúng ta về nhà."
Bất kể trong lòng nghĩ thế nào, hắn sẽ không ở trước mặt Khương An An mà tranh hơn thua với người khác, sẽ không đặt Khương An An vào vòng nguy hiểm.
"Ư... ư..." Khương An An khó khăn nuốt miếng thịt trong miệng xuống, người đã bị Khương Vọng bế lên, nhưng mắt vẫn dán chặt vào thức ăn trên bàn.
"Coi như ta... cầu xin ngươi!" Phía sau, Phương Trạch Hậu nói như vậy.
Nhưng Khương Vọng đã bế muội muội đẩy cửa bước ra ngoài, không hề dừng bước.
. . .
. . .