Không hổ danh là Thần Ấm chi Địa!
Nơi yên tĩnh tường hòa này hoàn toàn không giống với vẻ âm u đáng sợ bên ngoài.
Bên trong và bên ngoài cây Thần Long Mộc tựa như hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Ở Sâm Hải Nguyên Giới, tâm thần lúc nào cũng căng như dây đàn, nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào. Dù xung quanh có tĩnh lặng đến đâu, vẫn cảm thấy ngột ngạt, căng thẳng và âm u.
Thế nhưng ở Thần Ấm chi Địa này, cả người bất giác thả lỏng. Bầu không khí yên tĩnh tường hòa ấy khiến tâm trạng con người lập tức trở nên khoáng đạt.
Có lão nhân tựa mình trên ghế nằm dưới gốc cây, lười biếng dùng một chiếc lá lớn quạt gió cho mình.
Có trẻ con vui vẻ chạy đuổi nô đùa, cất lên một tràng cười trong trẻo.
Trên người họ đều mặc một loại quần áo có chất liệu đặc thù không phải vải đay cũng chẳng phải tơ lụa, kiểu dáng cũng rất đơn giản.
Trong đó có một bé gái mặt tròn thắt bím tóc chổng ngược, nghiêng đầu đánh giá người lạ mặt Khương Vọng.
Khương Vọng mỉm cười với cô bé, gương mặt cô bé liền đỏ bừng, xấu hổ chạy đi mất.
Thanh Thất Thụ và Thanh Cửu Diệp đang đợi trước một ngôi nhà quả cây cực lớn.
Trên cây Thần Long Mộc này chỉ có một quả duy nhất như vậy, theo cách hiểu của Khương Vọng, nó tương đương với một căn nhà riêng sân riêng trong thành Lâm Truy.
Người ở nơi này hẳn là nhân vật nắm thực quyền của "Thánh tộc".
Đến lúc này, lòng cảnh giác của Khương Vọng cũng vơi đi đôi chút. Nguyên nhân rất đơn giản, nếu Thanh Thất Thụ và Thanh Cửu Diệp có ý đồ xấu với hắn, chắc chắn sẽ không để người già trẻ nhỏ trong tộc đi lại trước mặt hắn, phơi mình trước nguy hiểm.
Hít hà hương thơm tươi mát hòa quyện giữa đất và cỏ cây, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua mặt thật khoan khoái.
Khương Vọng thong thả cất bước, trạng thái căng thẳng bấy lâu cũng được thả lỏng phần nào.
Đến gần hơn.
Một chiếc thang dây leo rủ xuống từ cửa vào của nhà quả cây, để cho người ta trèo lên.
Thanh Thất Thụ và Thanh Cửu Diệp đều đứng ở cửa, đợi Khương Vọng leo lên rồi mới xoay người đi vào trong.
Không gian bên trong nhà quả cây rất lớn mà lại không hề tối tăm, vài chỗ có những sợi tơ đan xen như ô lưới, được khảm vào một cách ngay ngắn, chính là những ô cửa sổ tự nhiên.
Giẫm lên sàn nhà, có một cảm giác mềm mại mà an tâm đến lạ.
Không khí trong phòng đang lưu chuyển, Khương Vọng cảm nhận được, ngôi nhà quả cây này có sức sống. Nhưng lại có một cảm giác áp bức mơ hồ, không biết từ đâu tới.
Thanh Thất Thụ dẫn đường phía trước, Thanh Cửu Diệp đi sau nhắc nhở hắn.
"Lát nữa gặp mặt, có gì cứ nói thật là được, Tế Ti đại nhân rất hiền hòa, cho dù ngươi không phải sứ giả của Long Thần thì cũng sẽ không làm hại ngươi đâu. Đương nhiên, như vậy thì ngươi không thể ở lại Thần Ấm chi Địa được nữa."
Ầm!
Vừa dứt lời, cả người Thanh Thất Thụ đã bay ngược ra ngoài.
Hắn phun ra một ngụm máu tươi, ngã ngửa ra sau, rơi mạnh xuống ngay dưới chân Khương Vọng.
"Ừm được, ta biết... rồi?"
Khương Vọng gật đầu được nửa chừng, quay đầu nhìn Thanh Cửu Diệp, vẻ mặt đầy dấu hỏi.
Đây mà gọi là "hiền hòa" sao?
Biểu cảm của Thanh Cửu Diệp cũng cứng đờ.
"A Liệt!" Tiếng kêu thảm của Thanh Thất Thụ lúc này mới vang lên, nghiến răng nghiến lợi, giọng đầy uất ức: "Có chuyện gì không thể nói năng cho đàng hoàng được à!"
Thanh Cửu Diệp liếc mắt ra hiệu cho Khương Vọng, bảo hắn đợi ngoài cửa: "Có lẽ hôm nay Tế Ti đại nhân tâm trạng không tốt, ta vào xem trước."
Cửa ra vào bên trong nhà quả cây đều là hình vòm tròn, có những sợi tơ màu xanh da trời rủ xuống, tựa như rèm châu.
Thanh Cửu Diệp vén rèm đi vào.
Cũng chỉ trong một thoáng, Khương Vọng liền nghe thấy một giọng nói già nua phảng phất nộ khí vang lên: "Ngươi giải thích trước đi, tại sao ngươi và Thất Thụ đi tìm thú bản mệnh, cuối cùng trở về Thần Ấm chi Địa lại là hai người? Thật sự cho rằng ta không nỡ đưa các ngươi đi Hồn Dục sao?"
Nghe giọng thì là một bà lão, nhưng uy áp trong khí tức lại vô cùng nặng nề, đè nén khiến người ta khó thở.
Có lẽ vì cơn giận khó nén nên câu nói này mới truyền ra ngoài phòng, những âm thanh còn lại đều nghe không rõ.
Khương Vọng đưa tay kéo Thanh Thất Thụ đang rên hừ hừ dưới đất dậy, tiện miệng hỏi: "Tế Ti đại nhân sao lại đánh ngươi bay ra ngoài vậy?"
Không thể không nói, sinh mệnh lực của gã này quả thực ngoan cường. Vết thương do mũi tên tạo ra lúc này đã khép lại, vừa rồi bị đánh cho hộc máu, nhưng sau khi la hét một hồi, chẳng những không thấy suy yếu mà giọng nói ngược lại càng lúc càng có lực.
Nghe câu hỏi của Khương Vọng, hắn hung hăng trừng mắt lại, vung tay lùi ra xa.
Lúc này, Thanh Cửu Diệp vén tấm rèm tơ lên: "Trương Lâm Xuyên, Tế Ti cho ngươi vào."
Thanh Thất Thụ không nói hai lời, vượt qua Khương Vọng, lao lên trước nhất.
Khương Vọng theo sát vào trong, liền nghe thấy một tiếng gầm: "Quỳ xuống!"
Uy áp trong thanh âm này gần như thực chất, khiến Khương Vọng giật nảy mình.
Quỳ, đương nhiên là không thể nào.
Khương Vọng đang nghĩ xem nên quay đầu bỏ chạy, hay là tung ra một chiêu Bát Âm Diễm Tước trước, rồi sau đó mới quay đầu bỏ chạy...
Thì đã thấy Thanh Thất Thụ phịch một tiếng quỳ xuống.
Hắn thiểu não nói: "Cô nãi nãi, giữa chúng ta có hiểu lầm gì không ạ? Sao người cứ nhìn con không vừa mắt thế?"
"Còn mặt mũi mà khóc à, mặt mũi của Thánh tộc đều bị ngươi làm mất hết rồi!"
Bà lão lên tiếng đang ngồi xếp bằng trên một chiếc bồ đoàn, chất liệu của chiếc bồ đoàn này giống với quần áo trên người bọn Thanh Thất Thụ, đều không phải tơ lụa cũng chẳng phải vải đay.
Bà lão tóc bạc trắng, nếp nhăn trên mặt hằn sâu, lúc dạy dỗ Thanh Thất Thụ khí thế mười phần, nhưng vừa thoáng thấy Khương Vọng đi vào phía sau, nếp nhăn trên mặt lập tức giãn ra hơn nửa, nở nụ cười hiền hậu: "Chàng trai trẻ, ngươi từ đâu đến?"
"Ờm..." Khương Vọng có chút không thích ứng kịp với sự thay đổi phong cách nhanh nhạy của bà, nhưng vẫn thành thật đáp: "Ta đến Sâm Hải Nguyên Giới này theo sự dẫn lối của ánh sao, xuyên qua Nặc Xà chi Địa mà tới đây."
"Sự dẫn lối của ánh sao?" Bàn tay khô gầy của bà lão siết chặt lấy đầu gối mình, nhưng rất nhanh lại buông ra, giọng nói ôn hòa: "Mời ngồi."
Hệ thống tu hành của Thánh tộc không giống, chưa từng giao thủ khó mà phán đoán thực lực, nhưng chỉ xét về khí thế, vị bà lão được tôn là Tế Ti này tuyệt đối có thực lực cường hãn đến đáng sợ.
Khương Vọng không dám thất lễ, sau khi tạ ơn mới ngồi xuống chiếc bồ đoàn đối diện bà.
Chiếc bồ đoàn này, ngoài chất liệu ra, thoạt nhìn không có gì đặc biệt. Nhưng vừa ngồi xuống, Khương Vọng liền cảm nhận được đạo nguyên trong cơ thể lưu chuyển thông suốt hơn, tư duy cũng trở nên linh hoạt hơn.
Đúng là bảo vật, hiệu quả nhanh chóng như vậy quả thực khiến người ta kinh ngạc thán phục. Xem ra quần áo trên người bọn Thanh Thất Thụ cũng là vật bất phàm.
Nhìn Khương Vọng từ trên xuống dưới, bà lão cười hiền hòa: "Quả là tuấn tú nho nhã, Cửu Diệp nói không sai, ngươi hẳn là sứ giả do Long Thần chọn gọi đến, giáng lâm Sâm Hải Nguyên Giới để cứu vớt vận mệnh của Thánh tộc."
Thanh Thất Thụ đang quỳ bên cạnh không phục: "Rõ ràng là con nói trước, sao người không nói hai lời đã đánh con..."
Bà lão vẫn giữ nụ cười nhìn hắn một cái, miệng hắn tuy vẫn còn mấp máy, nhưng đã không còn âm thanh nào phát ra.
Một câu thần thông cấm ngôn.
Khương Vọng thầm rùng mình, hiểu rằng bà lão tuy đang dạy dỗ Thanh Thất Thụ, nhưng e rằng đây cũng là một cách phô diễn thực lực trước mặt hắn.
"Ta chỉ đang truy tìm thứ ta cần tìm mà đến, chính ta cũng không biết điểm cuối ở đâu. Sâm Hải Nguyên Giới có lẽ chỉ là một chặng đường, cũng có thể ta chỉ đang lạc lối, thực sự không dám gánh vác trách nhiệm cứu vớt bất kỳ ai."
Khương Vọng nghiêm túc nói: "Mong Tế Ti đại nhân đừng ôm hy vọng quá lớn."
Trải qua nhiều chuyện như vậy, Khương Vọng sẽ không để mình dễ dàng bị một câu nói trói buộc. Cái gì mà cứu vớt vận mệnh của cả Thánh tộc, chuyện này quá lớn, quá nặng nề, chủ đề này cũng quá vĩ đại, quá xa vời.
Thực lực của võ sĩ Thánh tộc không hề yếu. Vị Tế Ti lão ẩu này càng là cường giả không thể nghi ngờ, đến chính họ còn không giải quyết được khốn cảnh, hắn, Khương Vọng, dựa vào đâu mà "cứu vớt"?
Dựa vào việc người khác khen hắn "tuấn tú nho nhã" sao?
"Không sao." Bà lão vẫn cười tủm tỉm, dường như không để tâm: "Ngày mai ta sẽ khai đàn tế lễ, đến lúc đó ngươi có phải là sứ giả của Long Thần hay không, tự nhiên sẽ biết. Nếu ngươi phải, Long Thần ắt sẽ chỉ lối cho ngươi. Nếu ngươi không phải, lão thân sẽ tiễn ngươi rời khỏi đây."