Mùng mười tháng mười, dưới những ánh mắt dõi theo từ trong tối ngoài sáng, ba thành luận đạo năm nay chính thức bắt đầu.
Đệ tử năm nhất, năm ba và năm năm đương nhiên sẽ luận đạo riêng. Ví như hai đệ tử năm nhất của thành Phong Lâm sẽ phải lần lượt đối chiến với đệ tử năm nhất của thành Tam Sơn và thành Vọng Giang.
Sau một vòng chiến, ba người chiến thắng còn lại sẽ thi đấu theo hình thức vòng tròn. Tức là Giáp đấu Ất, Ất đấu Bính, Bính đấu Giáp. Thắng được ba điểm, hòa được một điểm, thua không có điểm nào. Người có điểm tích lũy cao nhất chính là khôi thủ của nhóm đệ tử năm nhất trong ba thành luận đạo.
Như vậy, không chỉ xét thực lực cá nhân mà còn phải xem thực lực tổng hợp của đạo viện. Dù sao nếu trong vòng đấu cuối cùng có hai người cùng xuất thân từ một đạo viện, họ có thể ung dung bảo toàn thực lực để nhắm vào người còn lại.
Luận đạo của nhóm đệ tử năm nhất bắt đầu sớm nhất, ba thành trì, sáu tu giả, ba trận đấu diễn ra đồng thời.
Sân thi đấu được bố trí trên quảng trường trước phủ thành chủ, vì nơi này thường được dùng làm nơi thành vệ quân tuyên thệ trước khi xuất chinh, nên cũng được bách tính gọi là diễn võ trường.
Tu giả năm nhất của đạo viện cơ bản đều đang trong giai đoạn đặt nền móng không lâu, chiến đấu chủ yếu dùng đạo thuật, nhưng cũng không thể thiếu võ công phối hợp. Đây là trận đấu mà bách tính dễ xem hiểu nhất, nên ngược lại càng được hoan nghênh.
Sáng sớm, nơi này đã bị vây chật như nêm cối, bách tính thành Phong Lâm kéo cả nhà đi, tụ tập quanh diễn võ trường như đi trẩy hội. Phải xuất động cả thành vệ quân mới miễn cưỡng duy trì được trật tự.
Hôm nay học đường của Khương An An cũng không lên lớp, cô bé đương nhiên được Lăng Hà dắt đến xem trận đấu.
Vì người quá đông, Khương An An được ngồi trên vai Lăng Hà, lúc này cô bé đang vỗ đôi tay nhỏ, lớn tiếng cổ vũ cho ca ca.
Triệu Nhữ Thành, Hoàng A Trạm dĩ nhiên cũng đến xem trận đấu của Khương Vọng đầu tiên. Chỉ có điều, kẻ lắm tiền nhiều của như Triệu mỗ dĩ nhiên sẽ không làm chuyện mất phong độ như tự mình la hét cổ vũ, ngay gần đó, hắn đã thuê hơn mười gã đại hán lực lưỡng, đang gân cổ hò hét.
"Khương Vọng, tất thắng! Khương Vọng, tất thắng!"
Còn có hai lá cờ lớn phấp phới trong gió ——
Bên trái viết: "Quyền đả Tam Sơn, trong mắt không địch thủ."
Bên phải viết: "Chân đạp Vọng Giang, dưới trướng ai dám xưng hùng."
Mặc dù Khương Vọng chắc chắn sẽ không cảm kích chút nào.
Trong nhất thời, tiếng cổ vũ cho Khương Vọng vang dội khắp cả sân đấu, trận luận đạo này dường như đã trở thành sân khấu riêng của Khương Vọng. Thỉnh thoảng có người ghé tai thì thầm, hỏi Khương Vọng này là ai. Sau khi biết đó là tuyển thủ của thành Phong Lâm, những người dân chất phác của thành cũng cất lên từng tiếng reo hò.
Khương Vọng đứng trên võ đài, cảm thấy... rất xấu hổ.
Ba trận đấu đều diễn ra sát nhau, sáu tu sĩ đều có mặt ở đây. Từ những ánh mắt hữu ý vô tình quét tới, Khương Vọng phát hiện mình đã trở thành cái gai trong mắt tất cả. Nếu không phải quy tắc hạn chế, e rằng bây giờ đã là một chọi năm. Trong đó cũng bao gồm cả vị sư huynh cùng ở đạo viện thành Phong Lâm.
"Phì, khoe khoang cái gì chứ!" Lâm Chính Lễ đến từ thành Vọng Giang là người bất mãn nhất, hắn không nhìn đối thủ của mình mà lại quay sang hướng Khương Vọng nhổ một bãi nước bọt.
Âm thanh không nhẹ không nặng. Khương Vọng làm như không nghe thấy.
Toàn bộ diễn võ trường được chia thành ba khu vực chiến đấu, giữa các vạch kẻ đều chừa lại một khoảng trống lớn để giảm xóc.
Tu giả đến từ quận viện làm trọng tài chính, hai giáo viên của đạo viện thành Phong Lâm làm trọng tài phụ. Chuyện chiến đấu này rất đơn giản, kẻ ngã xuống chính là thua, nên cũng không cần lo lắng trọng tài có gì thiên vị. Thực tế, tác dụng chủ yếu của trọng tài là để tránh các tu sĩ trẻ tuổi không đủ khả năng khống chế, gây ra tử thương.
Đối thủ của Khương Vọng đến từ thành Tam Sơn.
Người này thân hình thấp nhỏ nhưng rắn chắc, mặc võ phục bó sát người, cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá.
Hai bên hành lễ qua loa rồi đứng vào vị trí.
Trọng tài ra lệnh một tiếng, Khương Vọng rút kiếm ra!
Người như rồng bay, kiếm tựa sao băng.
Gần như cùng lúc gã tu giả thành Tam Sơn kia bấm pháp quyết được một nửa, kiếm của Khương Vọng đã cận kề.
Quyết đoán, nhanh chóng.
Tử Khí Đông Lai Kiếm Quyết gần như chiếm ưu thế áp đảo trong các thủ đoạn chiến đấu trước khi siêu phàm.
Trong cuộc tuyển chọn nội bộ của đạo viện thành Phong Lâm trước đó, hắn chính là dùng chiêu này để đánh bại Phương Hạc Linh, bây giờ dường như cũng muốn lặp lại chuyện cũ.
Nhưng điều khiến Khương Vọng, và cả người xem bất ngờ chính là, gã tu giả thành Tam Sơn này, không hề né tránh!
Hắn thậm chí không động đậy, mắt nhìn thẳng vào thanh kiếm đang đâm tới của Khương Vọng, mà tay hắn vẫn vững vàng như vậy, đạo quyết của hắn được ngưng tụ thành hình ngay trong cái nhìn chăm chú đó.
Trong tình huống này, hắn hoặc là từ bỏ pháp quyết để né tránh, hoặc là trực tiếp nhận thua. Nhưng với tốc độ mà Khương Vọng thể hiện, sau khi hắn né đi, đạo thuật tiếp theo sẽ càng không có cơ hội thi triển.
Và hắn đã đưa ra một lựa chọn hoàn toàn khác với Phương Hạc Linh!
Thổ hành nguyên khí điên cuồng tụ lại, Khương Vọng cảm nhận được một luồng sức mạnh trào dâng từ lòng đất, hắn đương nhiên biết đó là gì.
Hắn có đủ tự tin đâm một kiếm xuyên tim đối thủ trước khi gai đất trồi lên, nhưng hai chân của hắn cũng chắc chắn sẽ bị những mũi gai đất nối tiếp nhau đâm thủng.
Lấy thương đổi mạng, hắn vẫn sẽ thắng. Nhưng hắn không muốn thắng như vậy.
Trường kiếm của Khương Vọng khẽ chuyển, vừa chạm vào mũi gai đất trồi lên từ dưới chân liền tách ra, cả người thuận thế lộn ngược về sau, trở lại vị trí cũ.
Lúc này, những mũi gai đất nhọn hoắt, lít nha lít nhít mới phủ kín xung quanh gã tu giả thành Tam Sơn kia.
Vị tu giả đến từ thành Tam Sơn này, kẻ bị miệt thị gọi là "gã sơn man", vừa dùng tính mạng để đổi lấy một cơ hội xoay chuyển tình thế.
Hắn lập tức tung ra liên tiếp mấy cước, đá gãy những mũi gai đất trước mặt rồi đá bay chúng đi. Gai đất như tên lao, dồn dập gào thét bay về phía Khương Vọng.
Mà gã tu giả thành Tam Sơn liền bám theo sau những mũi gai đất đang gào thét, phát động tấn công về phía Khương Vọng.
Trong ánh mắt lo lắng của Khương An An, Khương Vọng xoay chuyển như gió, nhẹ nhàng di chuyển giữa đám gai đất đang lao tới, không hề bị thương tổn.
Mà tu giả thành Tam Sơn đã đến gần.
Thân hình thấp bé rắn chắc của hắn nhảy vọt lên cao, nắm đấm của hắn dần ngưng tụ thành đá, phình to thành một quả quyền lớn như ngọn núi.
Phúc Thạch Chi Quyền!
Công thủ nghịch chuyển!
Không thể đỡ cứng. Khương Vọng giơ kiếm chắn trước người, dùng mặt kiếm tiếp xúc với thạch quyền, muốn thuận thế bay ra xa để tìm kiếm cơ hội khác.
Không cần phải nói, đạo nguyên của tu giả Trúc Cơ có hạn, căn bản không thể thi triển quá nhiều đạo thuật. Chỉ cần kéo dài thêm, với kiếm thuật của hắn, phần thắng là chắc chắn.
Nhưng quả thạch quyền kia bỗng nhiên xoay chuyển, một tay tóm lấy thanh kiếm của Khương Vọng, bóp nát!
Phúc Thạch Chi Quyền vốn chỉ là đạo thuật thượng phẩm hạng Đinh, Khương Vọng tuy không nắm giữ nhưng cũng rất quen thuộc. Chưa từng nghĩ tới môn đạo thuật này lại có biến hóa linh hoạt đến vậy!
Trong tình thế cấp bách, Khương Vọng buông chuôi kiếm, hai tay ôm lấy quả thạch quyền đang bóp nát trường kiếm, dùng sức xoay tròn.
Sức mạnh thể phách cường đại do Tứ Linh Luyện Thể Quyết mang lại tuôn ra không chút giữ lại, theo kình lực xoáy tròn, đá vụn bay tứ tung.
Mũi chân Khương Vọng điểm xuống đất, cả người trong tư thế ngửa ra sau nhanh chóng lùi lại. Đồng thời cũng né được cú nổ đột ngột của quả thạch quyền kia!
Tu sĩ thành Tam Sơn ngay lúc Khương Vọng phá hủy thạch quyền đã dứt khoát cho nó phát nổ, xem như một thủ đoạn tấn công khác. Nhưng không ngờ phản ứng của Khương Vọng lại nhạy bén đến thế, vẫn kịp thời né tránh.
Vụ nổ thạch quyền không phải không ảnh hưởng đến hắn, dù đã cố ý khống chế, toàn bộ cánh tay phải của hắn vẫn chi chít vết thương, máu me đầm đìa.
Nhưng hắn dường như không cảm thấy đau đớn, chỉ im lặng không nói một lời, trực tiếp đuổi theo Khương Vọng.
Hắn không tiếp tục bấm đạo quyết, cũng không kịp vận dụng đạo thuật. Hoặc có thể nói, hắn nhận ra rằng với những đạo thuật mình đang nắm giữ, không cách nào đánh bại được đối thủ.
Vậy thì, hãy thử xem thể phách trèo đèo lội suối của hắn, thử xem quyền cước đã từng chém giết sư hổ của hắn.
Cùi chỏ đánh, đầu gối thúc, đầu húc!
Khương Vọng cũng hoàn toàn không có cách nào kéo dài khoảng cách nữa, kiếm của hắn đã mất, một thân kiếm thuật cũng không thể phát huy.
Quyền đấm, chân đá, vai tông!
Hai người lao vào thiếp thân cận chiến!
Trong gang tấc, kịch liệt nhất, trực diện nhất, cuồng dã nhất!
Trong đám người xem có không ít võ giả phàm tục biết vài ba đường quyền cước, thấy cảnh này đều sôi trào cả lên