Không cần nói các bên ôm tâm trạng mong chờ thế nào, ba thành luận đạo cuối cùng cũng kết thúc.
Bách tính thành Phong Lâm vây xem ai về nhà nấy, vẫn còn đang hào hứng thảo luận. Thành tích lần này của đạo viện thành Phong Lâm thực sự không thể xem là kém, bọn họ cũng được thơm lây.
Đại bộ phận người bình thường sinh sống trong thành phố này đều không biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì.
Những trận huyết chiến diễn ra trong phòng tối, những cuộc chém giết nơi góc đường cuối hẻm, những lần giằng co sinh tử, tất cả đều lặng lẽ trôi qua. Tựa như không khí tan vào hư không.
Sóng gió do Bạch Cốt Đạo dấy lên đã bị dẹp yên, trên đường lớn ngay cả một vết máu cũng không thấy. Số ít bách tính vô tình trông thấy trận chiến cũng đều bị hạ lệnh cấm khẩu.
Đối với đại bộ phận người mà nói, hôm nay thành Phong Lâm chỉ tổ chức một lễ hội với tiết mục đặc sắc mà thôi.
Siêu phàm cũng không thể thoát khỏi thống khổ, mà vô tri chưa hẳn đã không phải là hạnh phúc.
Mà đối với Ngụy Khứ Tật mà nói, mười bảy cái đầu lâu của tu sĩ Bạch Cốt Đạo chất đống trước mặt, cùng với vô số thi thể không có tư cách được thu thập kia, đã rửa sạch nỗi sỉ nhục của hắn.
Ngụy Khứ Tật nói với Đổng A: "Hôm nay đại hận đã báo, hay là chúng ta tổ chức cho đệ tử đạo viện cùng nhau tụng vài lần «Thái Thượng Cứu Khổ Kinh» để siêu độ cho những người chết oan ở trấn Tiểu Lâm."
Là người đứng đầu một thành vực, cuối cùng hắn cũng có thể làm lễ tế điện cho trấn Tiểu Lâm dưới quyền mình.
Đây dĩ nhiên không phải chuyện gì khó, «Thái Thượng Cứu Khổ Kinh» là kinh văn siêu độ thường dùng, hầu như tu sĩ Đạo môn nào cũng thuộc nằm lòng.
Nhưng thái độ của Đổng A rất lãnh đạm: “Hồn phi phách tán rồi, siêu độ còn có tác dụng gì?”
Ngụy Khứ Tật chỉ cảm thấy gã này đúng là không nói nổi đạo lý, vừa mới hợp tác xong đã chẳng có chút hòa nhã nào. Loại tính cách này, cũng khó trách lúc trước sẽ bị người đuổi ra Trang đô.
. . .
Lúc tu sĩ thành Tam Sơn rời đi, Khương Vọng đã đặc biệt ra tiễn.
Hắn thực lòng kính nể Dương Hưng Dũng, cũng vô cùng tôn trọng ý chí mà các tu sĩ thành Tam Sơn đã thể hiện trong lần luận đạo này.
So với đội ngũ đông đảo trùng trùng điệp điệp của thành Vọng Giang, các tu sĩ thành Tam Sơn trông càng thêm lẻ loi.
Nếu không phải Đổng A tự mình ra tay cứu chữa, bọn họ thậm chí còn không đủ người để trở về thành — những người này chiến đấu quá liều mạng.
Khương Vọng có thể đến tiễn, Dương Hưng Dũng vẫn rất vui: “Ta thua tâm phục khẩu phục, ngươi rất lợi hại, sang năm ta sẽ lại đến khiêu chiến ngươi!”
Hai người trò chuyện vài câu, Khương Vọng có chút do dự, nhưng vẫn hỏi: “Ba thành luận đạo cũng không phải kỳ thi lớn của quận viện, vì sao các ngươi đều liều mạng như vậy?”
Dương Hưng Dũng trầm mặc.
“Xin lỗi, nếu không tiện trả lời, cứ coi như ta chưa hỏi.” Khương Vọng thành khẩn nói.
“Bởi vì chúng ta… bởi vì thành Tam Sơn, rất khó khăn.” Bên cạnh, Tôn Tiểu Man vốn đang im lặng với vẻ mặt ủ rũ bỗng lên tiếng.
“Thành Tam Sơn ấy à, núi nhiều, dã thú nhiều, Hung Thú cũng nhiều. Dã thú còn đỡ, xem như thức ăn, nhưng Hung Thú thì rất phiền phức…”
Theo lời kể của Tôn Tiểu Man, Khương Vọng đã đại khái hiểu được khốn cảnh của thành Tam Sơn.
Nhân tộc quật khởi vào thời thượng cổ, nhưng trước khi quật khởi, cuộc sống thực sự không dễ dàng gì.
Mặc dù bây giờ người ta nói Nhân tộc là vạn vật chi linh, nhưng trên thực tế, Nhân tộc sau khi sinh ra đạo mạch đều bế tắc, chỉ có số ít thiên tài đạo mạch mới ngoại hiển, trời sinh có thể tu hành.
Trong khi đó, yêu thú con nào con nấy trời sinh đạo mạch đã ngoại hiển.
Về sau, một vị cường giả tuyệt đỉnh của Nhân tộc đã phát minh ra một đơn thuốc, rồi công khai nó, từ đó mới mở ra màn đầu cho sự quật khởi của Nhân tộc.
Tên họ của vị cường giả này đã thất lạc trong dòng sông lịch sử, nhưng đơn thuốc của ngài thì lại lưu truyền mãi mãi.
Đơn thuốc này chính là Khai Mạch Đan sơ khai nhất, nguyên liệu chính của nó là đạo mạch của yêu thú.
Từ đó, Nhân tộc không còn bị giới hạn bởi thiên tư, có Khai Mạch Đan là có thể tu hành! Điều này cũng có nghĩa là, một thời đại điên cuồng săn giết yêu thú đã bắt đầu.
Trước khi tu hành, Khương Vọng vẫn luôn thắc mắc một vấn đề.
Trong thời đại tu hành cuồn cuộn như hồng thủy này, tại sao với thực lực của Nhân tộc mà đến nay vẫn không thể dọn sạch được vùng hoang dã? Tại sao các nước trong thiên hạ đều chỉ duy trì sự thông suốt của quan đạo, mà lại để mặc cho dã thú qua lại, yêu thú hoành hành ở những khu vực rộng lớn hơn?
Bởi vì những yêu thú này chính là tài nguyên! Theo một nghĩa nào đó, những yêu thú kia là lương thực được chăn thả. Còn dã thú hay thậm chí là môi trường hoang dã, chỉ là thứ cần thiết để duy trì hệ sinh thái chăn thả đó.
Dù sao thì yêu thú được trời đất ưu ái, trời sinh đạo mạch ngoại hiển, không cách nào bị nuôi nhốt được.
Còn Hung Thú lại là một loại tồn tại khác. Chúng thường có chiến lực cực mạnh nhưng lại thiếu linh tính, thậm chí thịt của chúng cũng không thể ăn được. Nói đơn giản, sức phá hoại của Hung Thú không thua kém yêu thú bao nhiêu, nhưng bản thân lại không có chút giá trị nào.
Săn giết Hung Thú là một việc chỉ có hại chứ không có lợi, nhưng thành Tam Sơn lại không thể không làm. Điều này cũng khiến thành Tam Sơn trên thực tế phải chịu hao tổn trường kỳ.
Cường giả nào cũng cần tài nguyên để bồi đắp, nhưng thành Tam Sơn lại luôn trong tình trạng chi lớn hơn thu. Đáng sợ hơn là, Hung Thú ở thành vực Tam Sơn quá nhiều, căn bản giết không xuể.
Chúng phá hoại quan đạo, tấn công thôn trấn, ăn thịt người.
Hoàn cảnh của thành Tam Sơn quyết định phần lớn lương thực phải vận chuyển từ nơi khác đến, bản địa căn bản không thể tự cung tự cấp. Thế nhưng quan đạo không thông suốt lại làm tăng nguy cơ trong việc vận chuyển.
Nhất là lần trước đạo viện thành Tam Sơn chịu thương vong thảm trọng dưới tay Thôn Tâm Nhân Ma, thành Tam Sơn lại càng thiếu nhân lực.
Việc duy trì quan đạo là chuyện của thành vực Tam Sơn, muốn mời triều đình Trang quốc phái cao thủ đến càn quét thì cần phải trả một lượng tài nguyên tương xứng. Mà thành Tam Sơn, vốn dĩ đã không còn khả năng cung cấp thêm bất kỳ tài nguyên dư dả nào.
Cho nên trong tình cảnh đại sư huynh Sở Bình của đạo viện thành Tam Sơn đã chiến tử, đạo viện vẫn xem lần ba thành luận đạo này như cọng rơm cứu mạng. Bọn họ liều chết vật lộn trên võ đài, không phải vì vinh dự của bản thân, mà là vì những phụ lão hương thân đang gian nan sống qua ngày ở thành Tam Sơn sau lưng họ.
“Ngươi có biết không? Chúng ta mỗi lần thắng một trận, thành Tam Sơn sẽ có thêm ít nhất mười người được sống.” Mắt Dương Hưng Dũng đỏ hoe, hắn cúi đầu: “Chỉ cần chúng ta biểu hiện tốt…”
Hắn áy náy vì đã chiến bại, dù hắn đã dốc hết toàn lực.
Khương Vọng nhất thời im lặng.
Hắn vỗ vai Dương Hưng Dũng: “Khôi thủ của nhóm đệ tử năm nhất trong ba thành luận đạo lần này, ta thắng cũng có phần may mắn, thật hổ thẹn. Phần thưởng là năm mươi điểm đạo huân, lát nữa ta về đạo viện sẽ đến Đạo Huân Điện chuyển cho ngươi.”
Năm mươi điểm đạo huân không phải là con số nhỏ, tuy không thể giải quyết được vấn đề của thành Tam Sơn, nhưng cũng coi như giảm bớt được phần nào tình thế cấp bách.
Nói cách khác, đối với đệ tử đạo viện có tên trong đạo điệp mà nói, năm mươi điểm đạo huân chính là nửa viên Khai Mạch Đan, tương đương với nửa vị tu sĩ siêu phàm.
Đây chính là lực lượng mà thành Tam Sơn cần bổ sung nhất bây giờ.
“Thế này sao được?” Dương Hưng Dũng kinh ngạc ngẩng đầu.
Tôn Tiểu Man đã đấm một quyền vào bụng Khương Vọng: “Người bạn như ngươi, chúng ta kết giao chắc rồi!”
Nàng vốn muốn phóng khoáng đấm vào ngực Khương Vọng, tiếc là chiều cao không cho phép.
Nhảy lên mà đấm thì lại quá phá hỏng bầu không khí, nên đành đấm vào bụng Khương Vọng.
Khương Vọng chỉ cảm thấy một ngụm máu tươi nghẹn ở cổ họng, nếu không phải Tứ Linh Luyện Thể Quyết vô cùng cường hãn, lần này hắn đã toi mạng rồi.
Cô bé này, lực đấm thật đáng sợ.
Đương nhiên, Khương Vọng biết không phải là cô nương nhỏ này không biết xấu hổ, hắn thậm chí còn nhìn ra được sự túng quẫn và mất tự nhiên ẩn sau nụ cười phóng khoáng của nàng.
Nàng chỉ là không nỡ vì sự e lệ của bản thân mà từ bỏ sự viện trợ mà bách tính thành Tam Sơn có thể nhận được.
“Vậy nhé, hẹn gặp lại.”
“Hẹn gặp lại!”
Tiễn quân ngàn dặm, cuối cùng từ biệt.
Khương Vọng dừng bước ngoài cửa thành, đưa mắt nhìn những người bạn mới rời đi.
. . .
“Tỷ, mua cho đệ bộ quần áo mới đi.” Tiểu mập mạp Tôn Tiếu Nhan quấn lấy chiếc áo choàng đen có mũ, bước đi che che đậy đậy.
Bộ quần áo ban đầu của hắn đã bị phá tan thành từng mảnh trong trận chiến.
“Không có tiền.”
“Đệ không thể cứ thế này về nhà được à? Đường xa như vậy, bao nhiêu người nhìn thấy! Lỡ lộ hàng thì sao?”
“Thấy thì đã sao? Ngươi vẫn còn là con nít mà.”