Có người sinh ra bất hạnh, tai không thể nghe, miệng không thể nói.
Có người ngu dại hồ đồ, một thế không biết xuân thu.
Có người phụ mẫu đều mất, lẻ loi hiu quạnh.
Có người đang yên đang lành đi trên đường, lại đột nhiên chết bởi tuấn mã.
Có người cẩn thận ghé qua núi rừng, nhưng ngoài ý muốn chết vì rắn rết.
Bất hạnh, bất hạnh.
Thế gian có bao nhiêu chuyện không may, lại gặp bao nhiêu người bất hạnh!
Sức mạnh của đạo thuật cấm kỵ phun trào, mây đen đặc sệt hơn cả mực, che khuất vầng trăng sáng.
Giống như là tuyệt vọng, ngăn cách hy vọng.
Nó là một khối bóng tối, là hiện thân của nỗi sợ hãi.
Là hư ảo, cũng là chân thực.
Nó đã từng tồn tại, và sau này cũng sẽ tiếp tục tồn tại.
Mỗi người nhìn thấy nó đều cảm nhận được tiền đồ ảm đạm, sinh cơ lần này đã xa vời. Như thể hôm nay là ngày giỗ, giờ chết đã điểm.
Đây là tai ương, là tai hoạ.
Nỗi bất hạnh thê thảm nhất sắp giáng xuống.
Đại từ đường của Thanh Vân đình, tên là Thiện Phúc Thanh Vân từ đường.
Thế nhưng bí thuật cấm kỵ của Thanh Vân đình lại đảo điên thiện phúc, khiến tai họa ngập đầu, nghiệp chướng quấn thân, tụ thành đám mây đen này.
Với thực lực của Trì Định Phương, căn bản không đủ để thôi động thuật này. Hắn muốn hiến tế mệnh hồn của bản thân, lấy hại sinh hại, lấy họa nuôi họa. Trước rước họa vào thân, sau mới giáng họa cho người. Dùng bí thuật cấm kỵ hung lệ nhất, để mở ra một con đường sống cho Thanh Vân đình.
Vào thời khắc này, một đám tu sĩ Thanh Vân đình, từ tông thủ cho tới đệ tử, đều động dung.
Cho dù là kẻ tâm cơ sâu như Phong Việt, cũng không nhịn được đỏ hoe vành mắt. Dù cạnh tranh thế nào, hai mạch Phong - Trì dù sao cũng đồng khí liên chi. Hắn và Trì Định Phương chung sống nhiều năm, rất rõ sự hung lệ của môn bí thuật cấm kỵ này, nên càng thấu hiểu sự lựa chọn của Trì Định Phương.
Vào thời khắc Thanh Vân đình gặp phải tai hoạ ngập đầu, Trì Định Phương đã thể hiện ra sự gánh vác của một vị tông chủ.
Đứng trước ngọn núi.
Lấy thân vì tông!
Đám mây tai họa hoàn toàn lơ lửng trên không trung phía trên gã địch nhân gầy gò kia, dẫn dắt khí cơ trong cõi u minh, đảo điên phúc thọ, làm loạn mệnh số, gieo rắc tai ương.
Mười ngón tay Trì Định Phương điên cuồng biến ảo, thân và ý đều bùng cháy, mệnh hồn dần tan biến. Thế là mây đen càng thêm sâu thẳm, tai họa giáng lâm!
Ngay vào khoảnh khắc cuối cùng khi bí thuật cấm kỵ sắp hoàn thành.
Gã địch nhân gầy gò trông tầm thường nhất đột nhiên hét lên: "Không chơi nữa!"
Tiếng hét này bén nhọn, vội vàng.
Hắn giống như một đứa trẻ đang hờn dỗi, như thể trận chiến diệt môn này chỉ là chuyện vớ vẩn, cuộc đấu sinh tử này chỉ là trò đùa, có thể nói "không chơi nữa" là sẽ "không chơi nữa".
Dù thực lực của hắn cường đại, lời này cũng quá mức ngây thơ.
Không ai thèm để tâm đến sức nặng của câu nói này.
Duy chỉ có chính Trì Định Phương, đạo nguyên phun trào càng gấp, cảm xúc càng dữ dội, mệnh hồn tiêu tán càng nhanh. Chỉ có hắn, người vẫn luôn giao đấu với gã gầy gò này, mới biết thực lực của gã kinh khủng và sâu không lường được đến mức nào.
Nếu không, sao hắn phải đến mức hy sinh chính mình, dựa vào bí thuật cấm kỵ để phá cục?
Nhưng cảm xúc của người khác, tâm tình của người khác, xưa nay không nằm trong phạm vi cân nhắc của Lý lão tứ.
Trừ "Tam ca", không ai có thể thực sự ảnh hưởng đến hắn.
Đối mặt với đám mây tai họa bao phủ khí cơ, đối mặt với một đòn liều mạng của một vị tu sĩ Tứ Phủ cảnh.
Hắn cảm nhận được uy hiếp, cho nên "không chơi nữa".
Chỉ thế thôi.
Tay phải hắn vươn ra, tùy ý vồ một cái, tức thì đoạt lấy một thanh trường đao từ trong tay một tu sĩ Thanh Vân đình.
Ánh đao lóe lên sắc bén.
Lưỡi đao đảo ngược, chém vào cổ của chính mình!
Hắn đoạt đao nơi tay, lại không làm hại người, trái lại tự làm hại mình.
Hắn không phải diễn trò, không phải biểu diễn, không phải phô trương thanh thế.
Một nhát đao chém xuống, máu thịt văng tung tóe. Nhát đao kia hung ác đến vậy, chém thẳng vào hơn phân nửa, dường như hoàn toàn nhắm đến việc chặt đứt đầu.
Lưỡi đao lạnh băng tách ra máu thịt, dừng lại ở giữa cổ Lý lão tứ.
Nhưng hắn không có vẻ gì là đau đớn, ngược lại còn nhếch miệng cười.
Ngay phía đối diện hắn, không một điềm báo, toàn bộ đầu của Trì Định Phương bỗng nhiên bay lên!
Thi thể không đầu rơi xuống đất, còn đám mây tai họa đã thành hình trên không trung, sau khi mất đi sự điều khiển và duy trì của người thi triển, liền lập tức tiêu tán.
Vạn dặm sao thưa, chân trời trăng sáng.
Mây đen đã tan biến, nhưng ánh trăng trong trẻo rọi xuống, lại khiến cho các tu sĩ Thanh Vân đình lòng lạnh như băng!
Sự giãy dụa của Trì Định Phương, sự gánh vác của Trì Định Phương, sự liều mạng của Trì Định Phương...
Không có chút ý nghĩa nào!
Trong nháy mắt này, vô số thông tin trong đầu chợt liên kết lại.
"Đồng Quy Thần Thông..." Phong Việt mặt mũi hoảng sợ: "Ngươi là Lý Sấu! Gọt Thịt Nhân Ma Lý Sấu!"
Hắn quay đầu nhìn về phía gã đàn ông béo đang cầm cương đao kia: "Vậy ngươi chính là..."
Hắn rốt cuộc đã hiểu thần thông quỷ dị của người này là gì, giọng nói không thể kìm nén mà run rẩy: "Vạn Ác Nhân Ma!"
Hoặc có thể nói, suy đoán kinh khủng này thật ra vẫn luôn tồn tại, chỉ là hắn không muốn tin, không thể tin. Mà bây giờ, không thể không tin!
"Ây..." Lý Sấu lúc này đã rút trường đao ra.
Tư thế rút đao của hắn, hệt như lúc chẻ củi vô tình làm kẹt búa, rồi gắng sức rút búa ra, coi cổ mình như khúc gỗ, ra sức giằng co, hoàn toàn không để ý có đau hay không.
Dù là vậy, người thấy cảnh này đều cảm thấy đau giùm.
Hắn lơ lửng giữa không trung, thuận tay vứt đao đi, khép năm ngón tay, che chặt vết thương ghê rợn trên cổ mình, máu tươi từ kẽ tay hắn tuôn ra, nhuộm đỏ cả bàn tay.
Ngữ khí có phần bất mãn: "Tam ca, rõ ràng người đại hiển thần uy là ta, sao hắn lại có vẻ sợ ngươi hơn thế?"
"Ha ha ha ha." Trịnh lão tam lúc này đã tóm được Trương Vu Liễu, vị tông thủ ngoại họ duy nhất của Thanh Vân đình, giữa lúc y đang hoảng sợ giãy dụa trong vô lực, trực tiếp dùng đầu húc thẳng xuống!
Bốp.
Như một quả dưa hấu vỡ tung.
Đỏ trắng văng tung tóe, ấm nóng, bắn tung tóe khắp mặt.
Trịnh lão tam tiện tay ném thi thể của Trương Vu Liễu đi như một con chó chết, tiếng cười to đến đây mới ngừng lại.
"Nếu không thì sao ta lại là tam ca của ngươi chứ!" Hắn nói.
"Này!" Lý Sấu che cổ, bay về phía Phong Việt, hoàn toàn không để ý đến sự đề phòng của hắn, cùng đám đệ tử Thanh Vân đình đang kết trận sau lưng hắn.
"Tại sao ngươi lại sợ tam ca của ta hơn?" Hắn hỏi.
Theo cái chết liên tiếp của Trì Định Phương và Trương Vu Liễu, khả năng chiến thắng của Thanh Vân đình đã bị dập tắt hoàn toàn.
Người thông minh như Phong Việt, đương nhiên không thể không rõ đại thế đã mất. Nhưng câu hỏi nhàm chán này của Lý Sấu, lại khiến hắn một lần nữa nhìn thấy hy vọng.
Hắn ý thức được, Gọt Thịt Nhân Ma và Vạn Ác Nhân Ma tiếng xấu vang dội, có tâm tính không giống người thường. Bọn họ có một sự tàn nhẫn "ngây thơ", mà bản thân sự "ngây thơ" này, có lẽ có kẽ hở để lợi dụng.
Phong Việt gắng sức nuốt nước bọt, cố làm cho vẻ sợ hãi của mình trông rõ ràng hơn, để đối phương càng thêm hài lòng. Hắn run giọng nói: "Thật ra ta đều rất sợ, chỉ là khi các ngươi cùng xuất hiện, ta càng sợ..."
"Không được! Không thể đều sợ!"
Trịnh lão tam đã gọi từ đằng xa: "Ngươi nhất định phải sợ nhất một người!"
Hắn sải bước về phía bên này, mang theo khí thế muốn giết người bất cứ lúc nào: "Nói! Ngươi sợ ai nhất!"
"Đúng vậy!" Lý lão tứ cũng phụ họa: "Người hai mặt, đáng ghét nhất!"
Mồ hôi lạnh trên trán Phong Việt tức khắc tuôn rơi, hắn ý thức được, bất kể hắn ngả về bên nào, đều sẽ đắc tội người còn lại. Mà trong hai người này, đắc tội ai cũng đều sẽ chết.
Sự "ngây thơ" cũng đồng nghĩa với việc, bọn họ chưa chắc sẽ hành động theo suy nghĩ của bất kỳ ai, mà có logic hành động trực tiếp của riêng mình.
Suy nghĩ của người thông minh, sự lựa chọn của họ, có lẽ hoàn toàn không ảnh hưởng đến chúng.
Những lời ngụy biện, những câu nịnh nọt, luồn cúi mà hắn am hiểu... hoàn toàn vô nghĩa.
Làm sao bây giờ?
Làm sao bây giờ!
"Thật ra..." Phong Việt đang đắn đo.
"Đừng giỡn nữa, việc chính quan trọng!"
Một giọng nữ chợt vang lên, tạm thời chấm dứt màn tra tấn mà Phong Việt đang phải chịu.
Người phụ nữ đeo mặt nạ vô diện thân hình như quỷ mị dừng lại, đứng giữa không trung, quay lưng về phía vầng trăng sáng, mặt hướng về sơn môn.
Giọng nói của nàng vang vọng, như từng đợt sóng triều cuồn cuộn: "Tông chủ Thanh Vân đình đã chết, đây chính là kết cục của việc phản kháng!"
"Thanh Vân đình đã diệt, bỏ mạng vô ích!"
"Lão nương đi trên thế gian, không sợ nhất là giết người. Có một quy tắc, nói cho các ngươi nghe."
"Từ giờ trở đi..."
"Kẻ tay cầm binh khí, chết!"
"Kẻ vận dụng đạo thuật, chết!"
"Kẻ động đậy một bước, chết!"
"Kẻ chưa được phép lên tiếng, chết!"
Bốn chữ "chết" liên tiếp, nói ra đanh thép, sát khí lạnh thấu xương.
Khí thế hung ác của nàng không chút giữ lại mà bung ra, khoảnh khắc chiếm lĩnh sơn môn, trấn áp các tu sĩ Thanh Vân đình đã mất đi trụ cột tinh thần.
Loảng xoảng...
Binh khí rơi đầy đất.
Cao tầng Thanh Vân đình, một tông chủ bốn tông thủ, đến đây đã chết đến mức chỉ còn lại một người. Mà vị tông thủ còn lại là Phong Việt, đã dẫn đầu từ bỏ phản kháng.
Xương sống đã bị đập nát, dũng khí càng bị đánh cho tan tác.
Người phụ nữ đeo mặt nạ vô diện này, thật sự hung ác, thật sự tàn nhẫn.
Ngữ khí, khí thế của nàng khi nói ra những quy tắc kia, dường như không phải để trấn áp ai, mà chỉ là để tìm cho mình một lý do giết người thật thoải mái.
Không một ai có thể nghi ngờ quyết tâm giết người của nàng. Ý chí chiến đấu vốn đã trên bờ vực sụp đổ, nay hoàn toàn tan rã.
Gió đêm phần phật.
Đêm trăng sao sáng, đêm của giết chóc.
"A!" Vẫn có một tiếng hét thảm vang lên, giữa sơn môn Thanh Vân đình bỗng nhiên yên tĩnh, vang lên vô cùng đột ngột.
Người phụ nữ đeo mặt nạ vô diện, bỗng nhiên quay đầu nhìn lại.
Gã đàn ông mắt đỏ vừa móc tay vào lồng ngực của một tu sĩ đối diện, lúng túng giải thích: "Hắn vừa mới động."
Trên tay hắn, là một trái tim còn nguyên vẹn, máu chảy đầm đìa.
Người phụ nữ cuối cùng không làm gì hắn, quay đầu lại, tiếp tục bài phát biểu hung ác của mình, khống chế cục diện: "Tốt lắm, xem ra chúng ta đã có nhận thức chung ban đầu!"
Giọng nói của nàng lạnh lùng: "Các ngươi phải biết sợ, nhưng không cần quá sợ! Bởi vì lão nương sẽ không giết sạch các ngươi!"
"Này!" Đúng lúc này, Trịnh lão tam bỗng nhiên hét về phía nàng một câu, rất nghiêm túc nói: "Chúng ta không phải đang giỡn, chuyện này rất quan trọng."
Chuyện nào?
Người phụ nữ hiểu rõ bọn họ đương nhiên biết, gã ngốc Trịnh mập này, đang nói đến chuyện hắn và Lý lão tứ ai đáng sợ hơn.
Tên mập chết tiệt này, lúc này là đang đáp lại câu nói trước đó của nàng —— "Đừng giỡn nữa, việc chính quan trọng!"
Đây là cái đầu óc gì vậy!
Khí thế vất vả gầy dựng cứ thế bị đánh gãy liên tục, người phụ nữ gần như muốn tức đến nổ tung.
Nhưng mà tức giận với tên này... Lại có gì đáng để tức giận chứ?
Cũng không phải ngày đầu tiên biết bọn họ ngớ ngẩn.
Cố nén xúc động muốn tháo mặt nạ xuống, người phụ nữ hít sâu một hơi, để mình bỏ qua mấy lũ đồng đội thành sự thì ít, bại sự thì nhiều này, tiếp tục hô: "Bây giờ, nghe cho rõ từng câu của ta, bởi vì nó liên quan hoàn toàn đến an nguy tính mạng của các ngươi!"
Nàng chậm rãi đảo mắt từ trái sang phải, để chắc chắn rằng mỗi người đều cảm nhận được sự uy hiếp của mình.
Sau đó mới lên tiếng: "Người họ Phong và họ Trì bước ra trước, các ngươi tạm thời an toàn!"