Vượt qua cánh cửa nhỏ có lưới sắt, bước vào hành lang với các giám phòng san sát hai bên, Khương Vọng cảm thấy toàn thân bỗng nhiên nặng trĩu, ngay cả việc cất bước đơn giản cũng tốn nhiều sức hơn.
"Ở khu vực này, ai cũng phải chịu áp lực lớn hơn, đó là để tránh cho một số phạm nhân có tinh lực dư thừa." Bích Châu bà bà giải thích.
Giám phòng hai bên đều dùng lưới sắt làm tường, cốt để cai ngục tiện quan sát tình hình của phạm nhân bất cứ lúc nào.
Bích Châu bà bà gõ cây trượng đầu rồng xuống hành lang, tiếng động vang lên rất rõ ràng. Nhưng đám tù nhân co ro trong giám phòng, không một ai ngoảnh đầu nhìn ra ngoài.
Bọn họ dường như đã đánh mất thứ cảm xúc gọi là "hiếu kỳ".
Điều này không khỏi phủ lên lòng Khương Vọng một tầng bóng ma.
Đi sâu vào trong, lưới sắt không còn nữa, chỉ có những cánh cửa đá im lìm. Ngoài một lỗ nhỏ ngay ngắn, hoàn toàn không có cách nào quan sát bên trong. Chắc hẳn những phạm nhân bị giam ở đây quan trọng hơn, nên khi thiết kế giám phòng đã cân nhắc nhiều hơn đến độ kiên cố.
Hành lang vẫn còn rất dài, dài đến không thấy điểm cuối.
Rõ ràng cứ cách một đoạn, trên trần lại khảm một viên bảo châu chiếu sáng, nhưng cuối hành lang vẫn như thể nối liền với vực sâu không đáy. Vừa không nhìn rõ, lại vừa ẩn chứa cảm giác kinh hoàng.
Bích Châu bà bà dừng bước tại đây.
"Ta không vào đâu." Giọng bà buồn bã: "Ta không nỡ thấy Quỳnh nhi chịu khổ."
Trên vách tường giữa hai gian nhà đá, có một vật trông như giá cắm nến. Ban đầu Khương Vọng không biết nó dùng để làm gì, mãi đến khi Bích Châu bà bà lấy ra một nén hương, cắm lên trên.
Bà dùng ngón trỏ khô gầy gạt nhẹ, nén hương liền bị bẻ đi bốn phần năm, đoạn còn lại tự động cháy lên.
"Ngươi chỉ có chừng đó thời gian." Bích Châu bà bà nói.
Khương Vọng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Có lẽ đã giao hẹn trước với cai ngục, Bích Châu bà bà trực tiếp lấy ra một chiếc chìa khóa bằng đá, mở cánh cửa đá này ra.
Bản thân bà chỉ đứng ở ngưỡng cửa, không hề nhìn vào trong, dường như thật sự không đành lòng.
Không hiểu vì sao, Khương Vọng đột nhiên cảm thấy có chút do dự.
Hắn một mình đến Hoài đảo, mục tiêu rất rõ ràng, chính là muốn cứu Trúc Bích Quỳnh. Một lời đã hứa, muôn núi chẳng ngăn. Gặp Trúc Bích Quỳnh một lần trước khi ra khơi cũng là chuyện đã quyết từ lâu.
Nhưng giờ phút này, đứng ngay ngoài cửa, chỉ cách một bức tường, hắn lại đột nhiên có chút sợ hãi.
Người bạn đã mạo hiểm đưa tin cho hắn, bây giờ ra sao rồi?
Nàng ở trong hải ngục canh phòng nghiêm ngặt thế này, đã phải trải qua những tháng ngày gian khổ thế nào?
Hắn rất bất an, nhưng hắn vẫn bước vào trong ngục.
Nén hương đang cháy trên giá nhắc nhở hắn không có thời gian để do dự.
Trên con đường này, rất nhiều lúc đều như vậy, hắn không có thời gian để yếu đuối.
Hắn luôn phải đối mặt.
Bước vào nhà đá, cánh cửa đá sau lưng liền đóng sập lại.
Trong thạch thất rất tối, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc Khương Vọng nhìn rõ mọi thứ nơi đây.
Toàn bộ nhà đá rộng chừng mười bước, còn rộng rãi hơn trong tưởng tượng một chút.
Cũng khá sạch sẽ, không có thứ gì hôi thối, chỉ có mùi gió biển nhàn nhạt — cũng không biết ở nơi sâu dưới đáy biển thế này, gió từ đâu tới.
Chính giữa bức tường đối diện cửa, đóng hai chiếc cùm sắt.
Một nữ tử tóc dài yếu ớt bị cùm sắt ghì chặt vào tường.
Nàng cúi gằm đầu, hơi thở nhẹ nhàng, hẳn là đang ngủ.
Tiếng mở cửa cũng không làm nàng tỉnh giấc.
Nàng giống như một con rối cũ nát, bị một đứa trẻ cả thèm chóng chán vứt bỏ, rồi bị treo tùy tiện ở một góc, chờ đợi ngày bị vứt đi hoàn toàn.
Thiếu nữ xinh xắn ở trấn Thanh Dương bị hắn dùng thuật pháp Hỏa Liên đuổi đi, cô nương ngây thơ tưởng lầm hắn là kẻ ác mà khóc như mưa…
Bây giờ lại bị treo ở đây.
Đạo nguyên trong cơ thể đã hoàn toàn tiêu tán, không còn nửa phần tu vi. Nàng không còn là tu sĩ siêu phàm, mà chỉ là một cô gái bình thường.
Mái tóc dài rũ xuống trước người, che khuất cả khuôn mặt nàng.
Khương Vọng tiện tay bấm một đạo quyết, muốn ngưng tụ hai trụ đá để nàng kê chân, bởi vì cổ tay nàng đã bị treo đến tím đen, gần như sắp phế bỏ.
Nhưng nguyên lực vừa tụ đã tán. Do hạn chế đặc thù, gian tù này không thể sử dụng đạo thuật.
Khương Vọng muốn đục ra hai hốc nhỏ trên tường đá, để hai chân nàng có điểm tựa, không đến mức như bây giờ, toàn bộ trọng lượng đều dồn lên cổ tay.
Nhưng hắn không biết phá hoại tường đá sẽ gây ra hậu quả gì.
Hắn càng muốn một kiếm chém đứt xiềng xích, mang Trúc Bích Quỳnh đi.
Nhưng hắn biết rằng không thể, không thể mang Trúc Bích Quỳnh ra khỏi nơi này.
Khương Vọng chỉ đành thở dài trong lòng, một tay vòng qua bắp chân nàng, đỡ nàng lên một chút.
"Không! Đừng! Đừng mà!"
Trúc Bích Quỳnh như bừng tỉnh từ ác mộng, không ngừng giãy giụa, nhưng sức lực lại yếu ớt đến đáng thương.
Nàng yếu đến mức, ngay cả tiếng kêu khóc cũng rời rạc.
"Là ta, là ta. Trúc đạo hữu, đừng sợ. Ta là Khương Vọng."
Khương Vọng trấn an, dùng tay kia bắn ra một đốm lửa nhỏ, treo lơ lửng trước mặt mình. Sau đó ngẩng đầu lên, để Trúc Bích Quỳnh nhìn rõ dáng vẻ của hắn.
May mà thần thông phát ra từ bản thân không bị ảnh hưởng, nên đốm Tam Muội Chân Hỏa này mới có thể bắn ra.
Lấy Tam Muội Chân Hỏa để chiếu sáng, chuyện xa xỉ như vậy Khương Vọng mới làm lần đầu.
Trúc Bích Quỳnh cúi đầu, xuyên qua mái tóc rối bời, cuối cùng cũng nhìn thấy gương mặt Khương Vọng.
"Oa…"
Nàng mím môi, cố gắng kìm nén, nhưng cuối cùng vẫn bật khóc.
Tiếng khóc của nàng yếu ớt như vậy, ngắt quãng, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể đứt hơi.
Nàng khóc nhưng không có nước mắt, bởi vì nước mắt đã sớm cạn khô.
Cổ tay nàng đã được tạm thời thả lỏng, nhưng vẫn không hề cử động, chứng tỏ đã mất đi tri giác.
"Không sao đâu." Khương Vọng đưa tay, nhẹ nhàng gạt những lọn tóc che mắt nàng, vén ra sau tai, dịu dàng nói: "Không sao đâu."
"Thật, thật xin lỗi…" Nàng khóc một hồi, mấp máy đôi môi khô khốc, trắng bệch: "Ta đã khai hết rồi."
"Sao cơ?" Khương Vọng nhẹ giọng hỏi nàng: "Ngươi đã nói gì?"
Trúc Bích Quỳnh nhắm mắt lại, dường như đã quá mệt mỏi, nhưng lại cố gắng mở ra, giọng nói yếu ớt: "Ngươi có một thương hội Đức Thịnh, ở trấn Thanh Dương chỉ là một quản sự nhỏ, Hướng Tiền thì luyện phi kiếm, còn có một người luyện đan tên Trương Hải, ngươi và Trọng Huyền Thắng quan hệ rất tốt… Hu hu hu, ta đều, ta đều nói hết rồi. Ta không muốn nói, nhưng mà… đau lắm. Hu hu hu…"
Hoàn toàn có thể tưởng tượng được, trong hải ngục sẽ có những cực hình đến mức nào. Đó tuyệt không phải là thứ mà một đóa hoa trong nhà kính như Trúc Bích Quỳnh có thể chịu đựng nổi.
"Không sao. Không trách ngươi. Đổi lại là ta, dưới loại cực hình này, cũng không cách nào chịu được, huống hồ những điều ngươi nói cũng chẳng phải bí mật gì. Đối với ta không có bất kỳ tổn hại nào."
Khương Vọng một tay đỡ nàng. Vừa dịu dàng an ủi, vừa chậm rãi điều động đạo nguyên, thay nàng gỡ rối Thông Thiên Cung đã vỡ nát tan tành.
Thông Thiên Cung của nàng đã hoàn toàn sụp đổ, không còn chút khả năng tái tạo nào. Khương Vọng nhận thức rất rõ điều này.
Nhưng việc hắn làm bây giờ, cũng giống như dọn dẹp gạch vụn trong một căn nhà đã sụp đổ. Không thể xây lại ngôi nhà, nhưng ít nhất có thể khiến đống phế tích trông sạch sẽ hơn một chút, từ đó giảm bớt nỗi đau cho Trúc Bích Quỳnh — việc này có lẽ cũng chỉ là vô ích.
"Ngươi nên nói những điều hữu dụng hơn." Khương Vọng nói: "Ví như nói với bọn họ, ngươi là bạn tốt của Khương Vọng. Chỉ cần bọn họ chịu tha cho ngươi, Khương Vọng bằng lòng dùng tiền, bằng lòng chi rất nhiều tiền."
Khóe môi khô nứt của Trúc Bích Quỳnh khẽ nhếch lên.
Nàng cười…