Tất cả mọi người sau khi tiến vào Mê giới đều thuộc về đội ngũ của riêng mình. Ngày thường, họ có thể tu luyện một mình hoặc lập đội càn quét, nhưng quan trọng hơn là để tiện cho việc tập kết thành đại quân bất cứ lúc nào.
Cái gọi là hàng ngũ chiến tranh chính là được thiết lập dựa vào đó.
Dĩ nhiên, không phải tất cả tu sĩ ở Mê giới đều sẽ tham gia quân trận. Như quân đội chủ lực của phù đảo Đinh Mùi là lấy tu sĩ Dương cốc làm nòng cốt, khi chiến tranh nổ ra, họ sẽ duy trì sự hoàn chỉnh của quân trận, còn các tu sĩ khác gia nhập chỉ được xem như lực lượng bổ sung.
Lúc chuyện xảy ra, Khương Vọng và Chử Mật đang ở chân ngọn núi cao tại trung tâm hòn đảo.
Nghe thấy động tĩnh, cũng như bao tu sĩ khác, họ bay thẳng về phía quảng trường đá trắng.
Từ xa đã có thể trông thấy, giữa hai cột đá hoa biểu cao lớn chính là cánh cổng tiến vào phù đảo. Lúc này, nó tỏa ra những gợn sóng ánh sáng dịu nhẹ, mặc cho các tu sĩ đang chạy trốn xuyên qua.
Nếu là Hải tộc, sẽ bị trận pháp tấn công.
Các tu sĩ chạy về đều mang vẻ mặt hoảng hốt, không ít người trên thân còn mang vết thương. Có điều không ai bị thương quá nặng. Hẳn là những người bị thương quá nặng đã không thể nào chạy thoát về đây trong tình thế này.
Mỗi một tu sĩ vào đảo đều phải dừng lại ở quảng trường đá trắng một lúc, sau đó mới gia nhập vào đội ngũ thủ đảo.
Khương Vọng quan sát một hồi mới hiểu ra, đây là để xác nhận những người chạy về đảo đều là tu sĩ Nhân tộc thật sự, và không bị ngoại lực khống chế.
Hai cột đá hoa biểu cao lớn là lớp kiểm tra đầu tiên, còn quảng trường đá trắng ngày thường ngoài việc cho người ta tĩnh tọa điều tức thì cũng có công dụng kiểm tra lần thứ hai.
Nhìn từ điểm này, không thể nói phòng bị của phù đảo Đinh Mùi không đủ nghiêm ngặt.
"Đánh tới rồi, đánh tới rồi!"
"Hải tộc dốc toàn bộ lực lượng, ta thấy lần này chúng muốn xóa sổ chúng ta hoàn toàn, độc chiếm khu vực Đinh Mùi."
"Nằm mơ!"
So với những âm thanh hỗn tạp có phần hoảng loạn này, nội dung mà Đinh Cảnh Sơn hô lên trước đó càng khiến Khương Vọng kinh hãi hơn.
Bạch Tượng Vương là thủ lĩnh của Hải tộc ở khu vực Đinh Mùi, sự xuất hiện của hắn có nghĩa là – cấp độ của cuộc chiến lần này đã đạt đến mức cao nhất của khu vực Đinh Mùi!
Vận khí của mình có phải là “tốt” quá rồi không? Mới đến khu vực Đinh Mùi chưa được bao lâu đã gặp phải đại chiến cỡ này?
Nhưng hắn lại nghĩ, trong một trận đại chiến như thế này, chẳng cần phải đi tìm Thống Soái cấp Hải tộc làm gì, có lẽ nhiệm vụ rửa tội có thể hoàn thành đơn giản hơn một chút... Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là hắn có thể bảo toàn được tính mạng của mình trong chiến trường này.
Giờ phút này, Khương Vọng cũng không lo lắng phù đảo Đinh Mùi có bị công phá hay không.
Hắn không hiểu rõ về khu vực Đinh Mùi. Theo hắn thấy, phù đảo Đinh Mùi có thể một mình chống lại năm thế lực ở khu vực này, tồn tại lâu như vậy, tự nhiên có lý do của nó. Đinh Cảnh Sơn lại càng là một cường giả vô cùng đáng tin cậy. Trước kia đã chống đỡ được lâu như vậy, chắc cũng không đến mức trùng hợp đến thế, ngay hôm nay lại không trụ nổi.
Giọng nói của Đinh Cảnh Sơn vừa dứt một lúc, một bóng người cao lớn liền xuất hiện bên ngoài phù đảo.
Dám đứng chắn bên ngoài phù đảo vào lúc này, ngoài Bạch Tượng Vương ra thì còn có thể là ai?
Vị thủ lĩnh Hải tộc của khu vực Đinh Mùi này trông cao to mập mạp, gương mặt thậm chí có thể xem là hiền lành. Chỉ là hai bên má đều có một miếng giáp xương tròn màu trắng, đó là đặc trưng Hải tộc của hắn.
Hắn cũng chẳng thèm để ý đến những tu sĩ Nhân tộc vẫn đang chạy trốn về phía phù đảo, chỉ xa xa nhìn về phía Đinh Cảnh Sơn trên đỉnh cao nhất của phù đảo Đinh Mùi, nhếch miệng cười: "Đinh Cảnh Sơn, nếu ngươi thật sự có bản lĩnh đó, sao không ra đây lấy thủ cấp của bản vương đi! Lập nên kỳ công, khoe trọn võ uy, chẳng phải khoái trá lắm sao?"
Vị vương tước Hải tộc này đến trước đại quân một bước, một mình đối đầu với cả phù đảo Đinh Mùi, thể hiện thực lực vô cùng mạnh mẽ.
Dường như hắn hoàn toàn không lo lắng các tu sĩ Nhân tộc trên phù đảo Đinh Mùi có thể vây giết hắn trước khi đại quân kéo đến.
Đinh Cảnh Sơn cười ha hả: "Giết ngươi thì có gì mà không dám? Nhưng lâm trận giao đấu chẳng qua chỉ là cái dũng của kẻ thất phu, đâu phải việc mà danh tướng nên làm? Hơn nữa ta trấn giữ phù đảo, lấy khỏe đối mệt. Bảo ta từ bỏ địa lợi để chiều theo ngươi, là đạo lý gì? Ngươi tưởng ta cũng vô não như Hải tộc các ngươi sao?"
Tập hợp lực lượng của các tu sĩ hùng mạnh trên phù đảo, liệu có thể vây giết được Bạch Tượng Vương không?
Nếu thời gian đủ, dĩ nhiên là có thể!
Nhưng Đinh Cảnh Sơn lại không thể thử.
Hắn không thể đảm bảo rằng Bạch Tượng Vương thật sự một mình đến trước mà không có chuẩn bị gì phía sau. Một khi xuất kích mà bị chặn lại, phù đảo Đinh Mùi rất có thể sẽ bị diệt vong ngay hôm nay.
Ở khu vực Đinh Mùi, lực lượng của Nhân tộc ở thế yếu tuyệt đối. Hắn không có tư cách để mạo hiểm.
"Bao năm rồi mà vẫn không có tiến bộ, vẫn chỉ biết khua môi múa mép!" Bạch Tượng Vương hừ lạnh một tiếng: "Tướng là phải có gan, ngươi nếu không có gan thì mở đảo đầu hàng đi cho xong. Cũng bớt gánh thêm nợ máu trên lưng."
Tuy chưa thật sự động thủ, nhưng giọng nói của hắn và giọng nói của Đinh Cảnh Sơn đã bắt đầu "giao chiến"!
Sở hữu Bát Âm Phần Hải, Khương Vọng có thể cảm nhận được âm thanh của hai vị cường giả như hai đạo quân đang đối đầu, chém giết lẫn nhau. Đây là cấp độ mà hắn còn lâu mới có thể can dự vào.
Nhưng hắn nhìn Bạch Tượng Vương một mình đối đầu với cả phù đảo, trong lòng cũng không hề sợ hãi. Hắn đã từng gặp qua rất nhiều cường giả, không đến mức bị một tên giả vương của Hải tộc làm cho kinh hãi. Huống hồ binh đối binh, tướng đối tướng, đối thủ của hắn không phải là vị này.
Ánh mắt hắn lướt qua Bạch Tượng Vương, nhìn về phía những bóng đen trùng điệp đang "chậm rãi" tiến đến từ nơi xa.
Thật ra cũng không hề chậm chạp, chỉ vì tầm nhìn trong Mê giới quá tốt, thấy được quá xa, nên mới có vẻ chậm. Đại quân Hải tộc chia làm năm nhánh, hẳn là đại diện cho năm hải sào của khu vực Đinh Mùi. Chúng chia ra năm hướng, gần như đang tiếp cận với cùng một tốc độ.
Giọng của Đinh Cảnh Sơn lúc này đáp lại: "Bạch Tượng Vương, ngươi nghĩ cho kỹ vào! Tùy tiện khởi binh, tấn công phù đảo của ta. Hải tộc các ngươi đã chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh toàn diện rồi sao?"
Nhân tộc và Hải tộc chinh phạt nhau liên miên, nhưng phần lớn thời gian đều được kiểm soát trong một phạm vi khá thấp. Bởi vì đừng nói là Hải tộc, ngay cả Nhân tộc ở đông vực cũng không thể chịu đựng được tổn thất của một cuộc chiến tranh toàn diện.
Những trang sử từng dốc sức tàn sát lẫn nhau đều là ký ức đau thương thảm khốc của cả hai bên.
Cuộc chiến kéo dài mấy đại thời đại này, cho đến hôm nay vẫn chưa phân định được kẻ thắng cuối cùng.
Trong các khu vực lớn của Mê giới, việc Nhân tộc và Hải tộc săn giết lẫn nhau giữa vùng đất hoang mới là trạng thái bình thường. Thỉnh thoảng có vài phù đảo hoặc hải sào bị hủy diệt, đó chính là chiến tranh quy mô nhỏ.
Đinh Cảnh Sơn hỏi câu này vào lúc này, tự nhiên là vì việc nguyên hình của Hải Chủ đang diễn tiến.
Bạch Tượng Vương nhiều năm qua vẫn luôn giữ thái độ kiềm chế, không hề nuốt chửng tòa phù đảo cuối cùng của khu vực Đinh Mùi. Bây giờ lại đột nhiên dẫn quân đến đây, phải chăng đây là một cuộc diễn tập cho việc Hải tộc phát động chiến tranh toàn diện?
Hải tộc tự cho rằng đã tích lũy đủ, tự tin có thể thắng được một cuộc chiến tranh toàn diện?
"Giết một mình ngươi Đinh Cảnh Sơn, công phá một tòa phù đảo, mà lại dẫn đến chiến tranh toàn diện sao? Ngươi cũng quá coi trọng mình rồi. Ai sẽ vì ngươi mà phát động đại chiến? Tề quốc ư? Chỉ dựa vào một cái Dương cốc, đủ để khơi mào chiến tranh toàn diện sao?"
Bạch Tượng Vương cười lạnh: "Xét thấy ngươi và ta quen biết nhiều năm, trước khi đại quân dưới trướng bản vương đến nơi, ngươi có một lựa chọn."
Khương Vọng thầm nghĩ, xem ra Hải tộc cũng rất hiểu rõ tình hình thế lực của Nhân tộc. Ít nhất là hiểu rõ sự phân chia thế lực ở quần đảo gần bờ.
Chỉ nghe Bạch Tượng Vương nói tiếp: "Giao người này ra, bản vương có thể lui quân!"
Hắn vung tay lên, một bức đồ ảnh khổng lồ hiện ra giữa không trung.
Ai mà quan trọng đến thế, khiến Bạch Tượng Vương không tiếc phát động chiến tranh để đòi người? Khương Vọng đang suy nghĩ, ngẩng mắt lên nhìn, lập tức sững sờ.
Chử Mật bên cạnh cũng đột nhiên quay đầu lại, trừng to mắt nhìn chằm chằm hắn, mặt mày kinh ngạc.
Bức đồ ảnh khổng lồ hiện ra giữa không trung rõ ràng là một thiếu niên thanh tú, đang trong tư thế rút kiếm chém tới. Chỉ thấy đôi mày hắn kiên định, môi mỏng mím chặt, cả người như một cây cung giương căng, mà thanh trường kiếm lại như một dòng nước mùa thu. Toàn bộ bức đồ ảnh tuy không phải là hình thể thật, nhưng đã khiến người ta cảm nhận được luồng sát khí sống động vô cùng!
Chính là Khương Vọng!
Là hình ảnh được ghi lại trong ký ức của mấy tên Hải tộc bị hắn dọa lui.
Trong phút chốc, dường như có một lão hòa thượng Khổ Giác nhảy ra trong lòng hắn, luôn miệng chửi bới. Nào là đồ con rùa, đồ khốn kiếp, chửi một tràng dài.
Có cần phải làm vậy không!
Ta chỉ là một tiểu tu sĩ Nội Phủ cảnh, đầu tiên là bị chín Thống Soái cấp Hải tộc vây công. Vây công không thành, ngươi đường đường là vương tước Hải tộc, lại còn dẫn đại quân đến tận đây để diệt ta ư?