Bạch Tượng Hải Thú khổng lồ nổ tung, nhưng không hề xuất hiện cảnh tượng máu thịt văng tung tóe như dự đoán.
Thay vào đó, nó nổ tung thành vô số mảnh vỡ màu trắng, nhìn kỹ thì thấy chúng đều tăm tắp như những phiến giáp.
Những con Bạch Tượng Hải Thú này đã trải qua bồi dưỡng đặc biệt, dưới tác dụng của bí pháp, nhục thân sớm đã phát sinh biến hóa về bản chất.
Bình thường tuy là vật sống, nhưng kỳ thực đã không còn là Hải Thú, mà là một loại "quân giới" dưới hình thức khác.
Giờ phút này bỗng nhiên nổ tung, từng mảnh cốt giáp màu trắng như én non về tổ, bay lượn khắp nơi, cuối cùng toàn bộ khảm lên bóng hình quân hồn.
Bóng hình quân hồn do năm quân trận của Hải tộc ngưng tụ thành, nhất thời như được khoác thêm áo giáp.
Với hoàn cảnh khắc nghiệt của Thương Hải, phương diện quân giới tự nhiên không thể so sánh với Nhân tộc. Vũ khí của Hải tộc phần lớn đều là lấy vật liệu tại chỗ, huống chi là những thứ khác.
Nhưng điều này không có nghĩa là đại quân Hải tộc sẽ rơi vào thế yếu tuyệt đối khi đối mặt với đại quân Nhân tộc.
Giống như Nhân tộc, Hải tộc chưa bao giờ thiếu dũng sĩ, bọn họ cũng không thiếu trí giả.
Thương Hải cho họ thứ gì, họ liền lợi dụng thứ đó.
Trong hoàn cảnh khắc nghiệt, họ rèn luyện thể phách mạnh mẽ hơn, trong khốn cảnh kinh hoàng, họ mài giũa ý chí chiến đấu của cường giả.
Hải Thú nguyên sinh ở Thương Hải được lợi dụng đến mức tối đa, phát huy đủ loại tác dụng.
Đối với cuộc chiến lần này, Bạch Tượng Vương cũng đã đâm lao phải theo lao. Đại quân của hắn đã vây đảo, dưới tình huống Đinh Cảnh Sơn không hề nhượng bộ chút nào, hắn không thể cứ thế xám xịt trở về.
Dù trong lòng hắn không muốn hao tổn quá nhiều thực lực, cũng không muốn đánh một trận lật nhào cả hòn đảo. Hắn điều động đại quân đến đòi người là để làm bằng chứng cho câu chuyện về tuyệt thế thiên kiêu Thủy Ưng Vanh, khiến Huyết Vương không thể chỉ trích.
Hắn hy vọng Đinh Cảnh Sơn sẽ nhượng bộ, dùng việc này để bẻ gãy xương sống của Nhân tộc ở khu vực Đinh Mùi.
Nhưng Đinh Cảnh Sơn càng cứng rắn, hắn sẽ chỉ càng cứng rắn hơn.
Đinh Cảnh Sơn lôi ra quân giới át chủ bài, hắn cũng không nói hai lời, liền hiến tế trọn vẹn mười lăm con Bạch Tượng Hải Thú. Không thể nói là không bỏ vốn lớn.
"Các huynh đệ!" Đinh Cảnh Sơn gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Tượng Vương, gầm lên: "Hôm nay cùng phù đảo cùng tồn vong!"
Chúng tu sĩ trên phù đảo đồng thanh hét lớn: "Cùng tồn vong!"
Toàn bộ phù đảo Đinh Mùi có gần ba trăm tu sĩ Ngoại Lâu. Tu sĩ Nội Phủ, Đằng Long thì phải tính bằng ngàn, đương nhiên, tu sĩ dưới Ngoại Lâu đều tham gia Mê giới dưới hình thức quân đội, bản thân thuộc biên chế đồn trú, hầu như không có tình huống hành động đơn độc.
Những tu sĩ này đến từ các hòn đảo ven bờ, từ khắp nơi trên đất Tề, từ các quốc gia trong đông vực. Thậm chí, từ những quốc độ xa xôi hơn.
Luôn có những tu sĩ như vậy, không bị bất kỳ lợi ích nào ràng buộc, chỉ vì Nhân tộc mà chiến đấu. Biên hoang, Mê giới... những nơi hiểm địa đều là chiến trường của họ.
Gần ba trăm tu sĩ cảnh giới Ngoại Lâu cùng nhau hô ứng với thánh lâu giữa trời sao xa xôi, đó là cảnh tượng huy hoàng đến nhường nào?
Chỉ thấy trên không phù đảo, ánh sao bỗng lấp lánh, tựa như... Mê giới đã xuất hiện một bầu trời sao!
Mê giới vốn không phân chia trời đất, nhưng lúc này lại có trời.
Truyền thuyết kể rằng, trời đất phân chia rồi mới có Nhân tộc đi ở giữa.
Nhưng ở Mê giới, nơi Nhân tộc đặt chân, chính là đất, nơi Nhân tộc ngẩng đầu, chính là trời!
Đinh Cảnh Sơn coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, Bạch Tượng Vương cũng chỉ tay đối chọi: "Đã ngươi chấp mê bất ngộ, vậy thì để ngươi cùng phù đảo này chôn cùng!"
Bên trong năm quân trận của Hải tộc, không ngừng có những chấn động kịch liệt sinh ra, đó là sức mạnh mà ngay cả bóng hình quân hồn cũng khó lòng che giấu.
Là Hải Chủ nguyên hình!
Hải tộc từ cấp Thống Soái trở lên đều có thể hoàn toàn khống chế Hải Chủ nguyên hình mà không rơi vào điên cuồng. Hải tộc cấp Chiến Tốt, Chiến Tướng thì vẫn chưa hoàn toàn thích ứng với sức mạnh của Hải Chủ nguyên hình, thường chỉ có thể xem nó như thủ đoạn liều mạng.
Đây cũng là biểu hiện cho thấy Hải Chủ nguyên hình chưa đủ hoàn mỹ, một ngày nào đó, khi Hải tộc cấp Chiến Tốt cũng có thể dễ dàng hiển hóa Hải Chủ nguyên hình mà không cần hỗn loạn thần trí, có lẽ đó mới là thời khắc nó đạt đến sự hoàn mỹ.
Tại khu vực Đinh Mùi, Hải tộc cấp Thống Soái chỉ nhiều hơn chứ không ít hơn tu sĩ Ngoại Lâu cảnh của Nhân tộc, ít nhất cũng gấp ba lần.
Nhiều Hải tộc cấp Thống Soái như vậy cùng hiển hóa Hải Chủ nguyên hình, bên dưới phù đảo lập tức xuất hiện ảo ảnh biển cả giận dữ, nối liền thành một mảng!
Những cơn lốc cuồng bạo, những ngọn sóng gào thét, điên cuồng cuộn trào trong bóng tối mịt mùng.
Câu nói mà Khương Vọng nghe được trước khi tiến vào Mê giới — "Bầu trời là đêm, mặt biển không ánh sáng, chẳng thấy tây bắc, chẳng phân đông nam."
Vào lúc này đã trở thành hiện thực.
Hóa ra nó miêu tả chính là cảnh tượng khi Nhân tộc và Hải tộc đại chiến.
Ngay lúc này, đông tây nam bắc vẫn hỗn loạn, nhưng đã thấy được trời, thấy được biển.
Trên đầu Nhân tộc là trời, dưới chân Hải tộc là biển.
Trời biển đối đầu, hai tộc cũng đối đầu, hoặc là thánh lâu rung chuyển rơi rụng, hoặc là ảo ảnh biển cả khô cạn.
Khi tâm thần còn đang chấn động vì cảnh tượng này, Khương Vọng nghe được giọng nói của Phù Ngạn Thanh: "Chính là lúc này."
Hắn một tay tóm lấy Khương Vọng, một tay tóm lấy Chử Mật, trực tiếp mang theo hai người họ cùng nhau chìm vào trong bóng!
Chìm vào trong cái bóng của chính mình là một cảm giác vô cùng kỳ diệu.
Sức mạnh của ánh sáng, Khương Vọng đã từng chứng kiến, cũng hiểu rõ, biết làm thế nào để tiếp cận, chạm đến. Nhưng cái bóng trông có vẻ hữu hình và thuần phục hơn, kỳ thực lại càng khó nắm bắt.
Cái bóng chỉ là sự thiếu hụt của ánh sáng. Người ta thường nói "như hình với bóng", nhưng kỳ thực khi ngươi bước về phía trước, không phải cái bóng đi theo ngươi, mà là ngươi đã che khuất một vùng ánh sáng khác.
Bóng tối là do chính ngươi tạo ra.
Mỗi ngày đều có thể nhìn thấy cái bóng, nhưng thực ra đều rất xa lạ.
Cho đến bây giờ, hắn mới tiến vào thế giới của bóng tối.
Đây là một môi trường không có ánh sáng.
Thị lực của tu sĩ siêu phàm sẽ không bị suy giảm quá nhiều vào ban đêm. Mở mắt ra chính là ánh sáng, dù là tia sáng nhỏ bé nhất cũng có thể bị thị giác siêu phàm bắt giữ.
Nhưng trong thế giới này, hoàn toàn không có một chút ánh sáng nào, kể cả trong mắt mình. Nói cách khác, không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì.
"Đừng có bất kỳ động tác thừa thãi nào, nếu không sẽ làm gián đoạn thuật độn ảnh bất cứ lúc nào." Giọng của Phù Ngạn Thanh vang lên.
Khương Vọng cảm giác mình bị kéo đi, tiến về phía trước trong sự mờ mịt không phương hướng, di chuyển trong thế giới của bóng tối.
Không biết Phù Ngạn Thanh làm thế nào để phán đoán phương vị nhỉ? Hắn thầm nghĩ.
Dưới những đợt công kích liên miên không dứt, màn sáng hộ đảo của phù đảo Đinh Mùi đã dần không còn vững chắc, dập dờn đến mức mắt thường cũng có thể thấy được.
Người tinh tường đều nhìn ra, nếu cứ tiếp diễn với tốc độ này, nó chỉ có thể chống đỡ thêm nhiều nhất là nửa canh giờ nữa.
Khoảng cách đến trận quyết chiến cuối cùng, chỉ còn lại nửa canh giờ.
Đây là phán đoán mà cả hai bên tham chiến đều có thể dễ dàng đưa ra.
Nhưng ngay lúc này, Đinh Cảnh Sơn bỗng nhiên vút người bay lên.
"Bạch Tượng, chịu chết đi!"
Màn sáng hộ đảo vốn đang gắng gượng chống đỡ đột nhiên biến mất, lại bị phe Nhân tộc chủ động triệt hồi!
Vù vù vù!
Từng mũi quang tiễn rực cháy, to như cánh tay người, gầm thét lao ra ngoài đảo.
Đối mặt với đại quân Hải tộc, Nỏ Toái Tinh liên tục bắn phá.
Trời đất rực sáng, chói lòa đến lóa mắt.
Càng có cường giả điều khiển Thuyền Bay Chước Nhật, theo sát sau cơn mưa tên của Nỏ Toái Tinh, lao về phía đại quân Hải tộc.
Mà Đinh Cảnh Sơn đã vượt qua màn sáng hộ đảo vừa biến mất, một quyền đánh thẳng về phía Bạch Tượng Vương.
Trong thời khắc nguy cấp bị đại quân vây đảo thế này, phù đảo Đinh Mùi vậy mà lại phản công ra ngoài!
"Chó cùng giứt dậu!"
Bạch Tượng Vương dù kinh hãi nhưng không loạn, lập tức vung quyền đáp trả.
Hắn đương nhiên không cần phải hoảng loạn, năm đạo đại quân vây đảo, hắn chiếm ưu thế tuyệt đối mà vẫn không hề khinh địch. Từ đầu đến cuối hắn đều chừa lại không gian xoay xở, căn bản không sợ kiểu tập kích này.
Ngược lại, tu sĩ Nhân tộc rời khỏi phù đảo để chiến đấu, từ bỏ ưu thế của mình, tưởng rằng có thể chiếm được tiên cơ, theo hắn thấy, đó mới gọi là ngu xuẩn hết thuốc chữa!
Bàn tay to lớn dị thường của hắn siết lại thành nắm đấm cứng rắn.
Một quyền đánh trả, đánh cho không khí nổ vang liên hồi, mang theo hơi nóng hừng hực.
Đây là sức mạnh cực hạn, là áp bức cực hạn.
Mà một quyền của Đinh Cảnh Sơn đánh tới, trông không nặng nề như vậy. Nhưng trong đó lại có vô số ảo ảnh của các tu sĩ đang công kích, sinh ra rồi lại diệt đi, lớp trước ngã xuống, lớp sau lại tiến lên.
Đây chính là quyền của hắn, đây chính là đạo của hắn...