"Haiz, mình vẫn mềm lòng quá mà..."
Nhìn thiếu nữ váy trắng đẫm máu, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt trắng bệch vì hôn mê sâu trước mắt, Chu Thần lập tức gạt phắt cái ý nghĩ đen tối vừa le lói trong đầu mình đi.
"Gặp được người cao thượng như ta, coi như cô may mắn rồi..."
Thở dài một hơi, Chu Thần không thể trơ mắt nhìn Thanh Diễn Tĩnh cứ nằm mê man trên nền đất ẩm ướt, lạnh lẽo như vậy được, đành phải bế nàng lên.
Vì mất máu quá nhiều, lúc này toàn thân Thanh Diễn Tĩnh đều bị máu tươi thấm đẫm, Chu Thần vừa ôm lên, khó tránh khỏi cũng bị dính đầy máu.
Một tay hắn luồn dưới khoeo chân, tay kia đỡ lấy gáy nàng, cảm nhận xúc cảm mềm mại, non nớt như ngọc nhưng trong lòng lại chẳng hề gợn sóng.
Đưa một tay ra, hắn phất tay tạo ra một bệ đá sạch sẽ, nhẵn bóng từ khoáng vật xung quanh, rồi nhẹ nhàng đặt Thanh Diễn Tĩnh lên đó, sau đó lấy ra vài bình đan dược chữa thương từ túi không gian mà Ôn gia tặng cho.
Nạp giới của hắn đã bị dư chấn từ vụ nổ của Hãm Tiên Kiếm phá hủy rồi.
Những bình đan dược này đều do lão tổ Ôn gia, Tiên phẩm Thiên Chí Tôn Hoàng Khinh Ngâm tặng, tự nhiên toàn là thần đan diệu dược. Chu Thần vừa mở nắp bình, một luồng tiên khí linh dị lập tức tràn ngập khắp sơn động.
Chu Thần dùng ngón tay cạy nhẹ đôi môi hồng của Thanh Diễn Tĩnh, rồi nhét hết tất cả đan dược vào miệng nàng.
Sau đó, Chu Thần xòe bàn tay ra, từ từ đặt lên ngực Thanh Diễn Tĩnh, vận dụng linh lực hùng hậu cấp bậc Thiên Chí Tôn, giúp nàng hóa giải dược lực, đồng thời trục xuất ám thương.
Dần dần, hơi thở của Thanh Diễn Tĩnh đã ổn định trở lại, vết thương cũng đang từ từ tốt lên.
Lúc này Chu Thần mới có thời gian để quan sát ở cự ly gần vị Thánh nữ của Phù Đồ Cổ Tộc, mẹ của nhân vật chính trong nguyên tác Đại Chúa Tể, cũng là Thánh phẩm linh trận đại tông sư tương lai có thể sánh ngang với Thánh phẩm Thiên Chí Tôn – Thanh Diễn Tĩnh.
Trong nguyên tác, số phận của Thanh Diễn Tĩnh có thể nói là một truyền kỳ.
Nàng là Thánh nữ của Phù Đồ Cổ Tộc, một trong năm đại cổ tộc của Đại Thiên thế giới, thiên phú vô song, chỉ mới hơn hai mươi tuổi đã tu luyện đến Địa Chí Tôn đại viên mãn, chỉ còn cách Thiên Chí Tôn một bước chân.
Không chỉ vậy, nàng còn tinh thông bố trí linh trận, linh trận vừa bày ra đã có thể chém nhật nguyệt, nuốt sông núi.
Chỉ tiếc, thân là mẹ của nhân vật chính Mục Trần sau này, nàng tất nhiên phải trải qua chút trắc trở, đây đều là mô-típ quen thuộc trong thế giới huyền huyễn.
Thế là, Ma Ha Thiên, tân tộc trưởng của Ma Ha Cổ Tộc, một trong những thế lực phản diện và cũng là một trong năm đại cổ tộc, một Thánh phẩm Thiên Chí Tôn, đã đến cầu hôn nàng.
Mấu chốt là các trưởng lão của Phù Đồ Cổ Tộc đều cảm thấy cuộc liên hôn giữa các thế lực mạnh này rất có lợi nên đã đồng ý.
Sau đó, Thanh Diễn Tĩnh, người dũng cảm theo đuổi tự do và không muốn bị xem như một công cụ liên hôn, đã bỏ trốn.
Và rồi, như Chu Thần đã thấy, nàng bị một đám sâu mọt trong tộc truy sát.
Theo nguyên tác, Thanh Diễn Tĩnh đáng lẽ phải ở trong sơn động này một thời gian rất dài. Bên ngoài có cường địch truy sát, bản thân lại bị trọng thương, tu vi gần như phế hết, Thanh Diễn Tĩnh căn bản không dám ra ngoài.
Và ngay lúc nàng gần như tuyệt vọng, nàng đã gặp một người, đó chính là cha của nhân vật chính sau này, Mục Phong.
Mục Phong là tộc trưởng của một tiểu gia tộc ở một nơi hẻo lánh tại Bách Linh đại lục, thực lực chỉ cỡ Thần Phách cảnh, tương đương với cấp bậc Đấu Linh ở Đấu Khí đại lục.
Một gã gà mờ như vậy, đương nhiên chẳng ai thèm để mắt, có lẽ cũng vì thế mà hắn có thể tiến vào sâu trong khu rừng này dưới sự phong tỏa của một đám cường giả Địa Chí Tôn của Phù Đồ Cổ Tộc.
Sau đó, Mục Phong số hưởng đã phát hiện ra Thanh Diễn Tĩnh đang trọng thương, và do đầu óc nóng lên, bất chấp thực lực yếu kém và kẻ địch không rõ là ai, hắn đã không chút do dự cõng Thanh Diễn Tĩnh lên và cứu nàng ra ngoài.
Thế là, nàng Thanh Diễn Tĩnh ngây thơ đã bị cảm động, rồi màn lấy thân báo đáp kinh điển cũng diễn ra như lẽ dĩ nhiên.
Cuối cùng, nhân vật chính tương lai, Mục Trần, đã ra đời.
Đương nhiên, đã có Chu Thần ở đây, thì món hời béo bở này làm gì còn đến lượt gã Mục Phong kia nữa. Nhân vật chính Mục Trần cũng không cần phải ra đời.
Hay nói đúng hơn, nhân vật chính của Đại Thiên thế giới sau này, sẽ phải gọi là... Chu Trần?
Hừm, vụ này được của nó đấy!!
Chu Thần vừa suy nghĩ miên man vừa cẩn thận quan sát Thanh Diễn Tĩnh. Nữ tử hội tụ linh khí của đất trời này có khuôn mặt như tranh vẽ, da thịt như băng như ngọc, gương mặt xinh đẹp mong manh kia toát lên khí chất cao quý của một người xuất thân từ đại tộc hào môn.
Nữ tử tuyệt vời như vậy, ngoài một người xuyên không đến từ vị diện khác như hắn, còn ai có thể xứng đôi?
Tự luyến một hồi, ánh mắt Chu Thần từ từ di chuyển xuống dưới, nhưng rồi mày hắn lại hơi nhíu lại. Hắn thấy ở vùng bụng của Thanh Diễn Tĩnh, một vết kiếm vừa dài vừa sâu trông cực kỳ đáng sợ vẫn đang không ngừng rỉ máu.
Chu Thần có thể cảm nhận được, bên trong vết thương đó có một luồng sức mạnh âm độc, quỷ dị đang hoành hành, đó cũng là nguyên nhân khiến vết thương không thể khép lại.
Và Thanh Diễn Tĩnh, dù đang hôn mê, cũng bị luồng sức mạnh quỷ dị này ăn mòn khiến đôi mày thanh tú nhíu chặt, vẻ đau đớn gần như hiện rõ trên mặt.
Bất quá, luồng sức mạnh này tuy âm độc, nhưng không làm khó được Chu Thần, người đã là Thiên Chí Tôn.
Thế là, Chu Thần một tay vẫn đặt trên ngực Thanh Diễn Tĩnh, liên tục truyền linh lực cho nàng; tay kia thì duỗi ra, định cởi áo nàng ra, vì chiếc váy trắng đã dính chặt vào vết thương, không cởi thì không cách nào chữa trị.
Bất quá, ngay khi Chu Thần vừa cởi áo nàng được một nửa, đôi mắt đang nhắm nghiền của Thanh Diễn Tĩnh lại đột ngột mở ra, đôi mắt đẹp ánh lên vẻ kinh ngạc, nghi ngờ và cả một tia xấu hổ nhìn chằm chằm vào hắn!
"Ồ, cô tỉnh rồi à?"
Thấy Thanh Diễn Tĩnh tỉnh lại, Chu Thần không hề hoảng hốt, mặt tỉnh bơ giải thích: "Ta là một người tốt đi ngang qua, thấy cô bị thương nặng nên nổi lòng tốt giúp cô chữa thương thôi, tuyệt đối không có ý đồ chiếm tiện nghi của cô đâu."
Nói rồi, Chu Thần từ từ buông tay đang đặt trên nơi mềm mại ở ngực nàng, dừng động tác cởi áo, rồi cực kỳ bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Thanh Diễn Tĩnh.
Đương nhiên, để Thanh Diễn Tĩnh không quá căng thẳng, hắn chủ động lùi người về sau, tỏ rõ thiện ý.
Thấy Chu Thần lùi lại, Thanh Diễn Tĩnh khẽ thở phào một hơi, ánh mắt nhìn hắn bớt đi vài phần lạnh lùng, nhưng lại tăng thêm mấy phần tức giận!
Tên này mặt dày thật!
Đầu tiên là không ngừng xoa nắn lồng ngực nàng, sau đó lại thoăn thoắt cởi đồ của nàng, tốc độ tay còn nhanh hơn cả chính nàng tự cởi!
Bất quá, người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Bây giờ nàng không dám mắng đối phương, dù sao hiện tại nàng đến cử động cũng khó khăn, toàn thân càng rơi vào trạng thái tê liệt.
Lỡ như chọc giận đối phương, thì mình thảm chắc rồi.
Hơi cựa mình một chút, Thanh Diễn Tĩnh nhìn Chu Thần, im lặng một lúc rồi cuối cùng khẽ nói: "Đa tạ công tử cứu giúp."
Giọng của Thanh Diễn Tĩnh vô cùng êm tai, dễ nghe, nhưng có lẽ vì nàng xuất thân từ một đại tộc cao quý như Phù Đồ Cổ Tộc, nên trong giọng nói luôn ẩn chứa một nét cao quý khó có thể che giấu.
Đương nhiên, còn có cả sự ngây thơ hết sức rõ ràng.
Thanh Diễn Tĩnh ngừng một chút rồi nói tiếp: "Ta hiện giờ đi lại bất tiện, không biết có thể phiền công tử giúp ta chữa trị vết thương ở bụng được không? Trong túi không gian của ta có thần dược bôi ngoài da."
Nghe vậy, Chu Thần cười cười, nhìn chằm chằm Thanh Diễn Tĩnh, thản nhiên nói: "Đây là cô tự nói đấy nhé, ta hoàn toàn không có ý chiếm tiện nghi đâu. Tại hạ đây chính là chính nhân quân tử."