Đêm khuya, tổng bộ gia tộc Mễ Đặc Nhĩ.
Lúc này, trong một đình nghỉ mát giữa hồ, Nhã Phi đang nép mình vào lòng Chu Thần, lặng lẽ ngắm nhìn mặt hồ phản chiếu ánh sao lấp lánh đầy trời.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mặt hồ gợn lên những con sóng lăn tăn, khiến dải ngân hà và ánh trăng phản chiếu cũng bắt đầu lay động, tạo nên một vẻ đẹp trừu tượng mà kỳ ảo.
"Ta nghe nói, chàng định cho Nạp Lan Kiệt cơ hội chữa trị Lạc Độc để thu phục gia tộc Nạp Lan, có thật không?" Nhã Phi đột nhiên ngẩng đầu hỏi.
"Chỉ cần Nạp Lan Kiệt biết điều, đó cũng chỉ là chuyện tiện tay mà thôi." Chu Thần thản nhiên đáp.
"Chàng làm vậy, chẳng bao lâu nữa hoàng thất Gia Mã sẽ bị chàng vô hiệu hóa... Ơ, không đúng!"
Nhã Phi vốn thông minh chợt bừng tỉnh, kinh ngạc nói: "Chàng định thôn tính cả Đế quốc Gia Mã?"
"Không sai."
Chu Thần khẽ cười, rồi nói một cách dứt khoát: "Nơi giường ta nằm, sao cho kẻ khác ngáy o o! Đế quốc Gia Mã đã cản đường Thiên Cung, vậy thì dĩ nhiên phải dẹp sang một bên!"
"Chàng đó... thật sự là không chịu thiệt một chút nào." Nhã Phi cười có chút bất đắc dĩ, phu quân của nàng cái gì cũng tốt, chỉ là hơi quá mức bá đạo.
Nhã Phi đang định nói thêm gì đó thì đột nhiên, một Ảnh vệ cấp Đại Đấu Sư của gia tộc Mễ Đặc Nhĩ lướt trên mặt nước mà đến, quỳ xuống trong đình, hai tay dâng lên một cuộn giấy với vẻ mặt đầy lo lắng.
Trên cuộn giấy đó in hình một con rồng khổng lồ màu đỏ máu, chính là dấu hiệu khẩn cấp trong thư tín nội bộ của Thiên Cung!
Kể từ khi gia tộc Mễ Đặc Nhĩ gia nhập Thiên Cung, tất cả các cửa hàng và hệ thống tình báo của gia tộc đều được sáp nhập vào Thiên Cung.
Vì vậy, những tin tức của Thiên Cung hiện tại thường sử dụng mạng lưới tình báo chằng chịt của gia tộc Mễ Đặc Nhĩ trong đế quốc.
Vừa nhìn thấy cuộn giấy đại diện cho tin tức khẩn cấp, sắc mặt Chu Thần lập tức thay đổi, hắn vội vận đấu khí hút cuộn giấy tới, mở ra đọc lướt qua.
"Làm sao có thể?"
Đọc xong nội dung bức thư, Chu Thần lộ vẻ không thể tin nổi, mẹ nó, rốt cuộc là chuyện gì thế này?
"Sao vậy chàng?" Nhã Phi uể oải hỏi.
"Ám tử ta cài ở Thành Thạch Mạc, đoàn lính đánh thuê Mạc Thiết với mấy ngàn thành viên, đã bị một đám người áo đen tấn công trong đêm, thương vong vô cùng thảm trọng!" Chu Thần nói với vẻ mặt âm trầm.
Nửa năm trước, khi Chu Thần đến sa mạc Tháp Qua Nhĩ tìm Dị Hỏa, hắn đã tiện tay giúp hai người anh của Tiêu Viêm là Tiêu Đỉnh và Tiêu Lệ thành lập đoàn lính đánh thuê Mạc Thiết, thống nhất Thành Thạch Mạc.
Nửa năm qua, nhờ vào công pháp cao giai mà Chu Thần ban cho, anh em nhà họ Tiêu đều đã tiến giai Đại Đấu Sư, toàn bộ đoàn lính đánh thuê Mạc Thiết chỉ tính riêng cường giả từ cấp Đấu Sư trở lên đã có hơn trăm người.
Có thể nói, với thực lực của đoàn lính đánh thuê Mạc Thiết, trong toàn bộ đế quốc này, ngoại trừ vài gia tộc lớn có gốc rễ sâu xa, căn bản không ai có thể động đến họ.
Huống chi, ở Mạc Thành còn có Thanh Lân trấn giữ.
Con Song Đầu Hỏa Linh Xà mà cô bé thu phục chính là ma thú cấp bốn thứ thiệt, tương đương một cường giả Đấu Linh!
Nghĩ đến Thanh Lân, Chu Thần đột nhiên bừng tỉnh, túm lấy Ảnh vệ trước mặt, gấp gáp hỏi: "Thanh Lân không sao chứ!"
"Thanh Lân tiểu thư bị trọng thương, nhưng may mắn được Tiêu Đỉnh đoàn trưởng cứu về... Đám... đám người áo đen tấn công đoàn lính đánh thuê, hình như chính là muốn bắt cóc Thanh Lân tiểu thư!" Ảnh vệ bị túm lấy có chút căng thẳng đáp.
"Cứu được là tốt rồi."
Chu Thần thở phào nhẹ nhõm, sau đó sắp xếp lại suy nghĩ, hỏi tiếp: "Ngươi mới nói, đám người áo đen đó nhắm vào Thanh Lân?"
Ảnh vệ gật đầu: "Không sai. Sau khi đám người áo đen đó lẻn vào nơi ở của đoàn lính đánh thuê, chúng không hề tập kích Tiêu Đỉnh hay Tiêu Lệ, mà đi thẳng đến biệt viện của Thanh Lân tiểu thư..."
"Vậy thì rõ rồi..."
Chu Thần cười lạnh: "Mặc gia..."
Hắn dám chắc, kẻ tấn công đoàn lính đánh thuê Mạc Thiết chính là Mặc gia, cái gia tộc biến thái trong nguyên tác, kẻ bị ám ảnh bởi việc cải tạo cơ thể người và muốn cướp đoạt Bích Xà Tam Hoa Đồng của Thanh Lân.
Nhã Phi ở bên cạnh nghe Chu Thần nhắc đến hai chữ "Mặc gia", không khỏi kinh ngạc: "Chàng nói Mặc gia, là một trong tứ đại gia tộc ở tỉnh Đông Bắc đế quốc, Mặc gia sao?"
"Không sai, chắc chắn là bọn chúng."
Sắc mặt Chu Thần lạnh như băng: "Một lũ sâu bọ mà cũng dám động đến người của ta. Đúng là không biết sống chết!"
Chu Thần ngồi xuống, xoa xoa thái dương, trước đây hắn đã nghĩ quá đơn giản, cho dù Thiên Cung cường giả như mây, cũng không thể ngăn cản được dã tâm của một vài kẻ ngu xuẩn!
Vậy thì giết gà dọa khỉ thôi. Con gà Mặc gia này, phải giết cho thật tàn nhẫn.
Thở ra một hơi, Chu Thần mắt lóe hàn quang, nói với Ảnh vệ trước mặt: "Ngươi đi mời Hải Ba Đông đến đây."
"Cái này..."
Ảnh vệ lộ vẻ khó xử, ấp úng nói: "Thái thượng trưởng lão hôm qua đã bế quan, nói là muốn củng cố lại cảnh giới Đấu Tông vừa mới đột phá."
"Chết tiệt!"
Chu Thần chửi thầm một tiếng, xem ra vẫn phải dùng đến đội ngũ ban đầu của Thiên Cung là Phí Lôi và Lăng Ý.
Tuy hắn đã là Đấu Vương năm sao, nghiền chết Mặc gia cũng không khó, nhưng ra ngoài làm việc, vẫn nên mang theo vài cái "khiên thịt"... à không, bảo tiêu thì tốt hơn.
"Theo ta được biết, đại trưởng lão Mặc gia là Mặc Thừa cũng là chấp sự ngoại môn của Vân Lam Tông, phu quân sao không trực tiếp đến Vân Lam Tông hỏi tội, để Vân Lam Tông tự mình phái người xử lý Mặc gia."
Nhã Phi cười duyên, hiến kế. Kế này đúng là có chút thâm độc, đúng chuẩn mượn đao giết người!
"Cũng được."
Chu Thần nhíu mày, qua lời nhắc của Nhã Phi hắn mới nhớ ra, cặp sư tử Tử Sơn và Tử Ngọc hiện đang tá túc ở Vân Lam Tông.
Lần này đi diệt Mặc gia, vợ chồng chúng nó vừa hay có đất dụng võ.
Cũng không biết mấy ngày nay Vân Vận nuôi hai con sư tử này thế nào, đãi ngộ có tốt không.
Lắc đầu, Chu Thần ra hiệu cho Nhã Phi một cái, rồi đôi cánh đấu khí sau lưng đột nhiên bung ra, bay thẳng về phía Vân Lam Sơn...
Vân Lam Tông.
Mấy ngày nay, hơn ngàn môn nhân của Vân Lam Tông đều có chút mất ngủ, rất nhiều đệ tử ngoại môn thể lực kém hơn ai nấy đều mắt thâm quầng.
Hết cách, hai con Tử Tinh Dực Sư Vương mà tông chủ Vân Vận mang về, ồn vãi chưởng!
Khi hai con sư tử này mới đến Vân Lam Tông, tất cả mọi người đều rất hoan nghênh.
Một con ma thú cấp sáu, một con ma thú cấp bảy, có hai con ma thú này làm hộ tông thần thú, thực lực của Vân Lam Tông tăng lên gấp đôi không chỉ!
Ít nhất, cuối cùng cũng không cần lo bị cái Thiên Cung gì đó bắt nạt.
Đương nhiên, Vân Vận không dám nói cho họ biết, hai con sư tử này đều là của Thiên Cung.
Thế nhưng, hai con sư tử này, mỗi ngày cứ nửa đêm là lại đứng lên gầm rú một trận, sáng sớm ăn no xong lại theo lệ gầm một trận, rồi đến trưa... tối... rạng sáng...
Bị hai con sư tử lớn có thực lực cỡ Đấu Hoàng, Đấu Tông này làm phiền như vậy, đừng nói là ngủ, tu luyện cũng không xong.
Một vị trưởng lão cấp Đấu Vương đang trong quá trình tấn cấp thì bị tiếng sư hống của Tử Tinh Dực Sư Vương làm gián đoạn, dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, suýt chút nữa toi mạng tại chỗ.
Vì vậy, bây giờ các môn nhân của Vân Lam Tông đối với hai con Tử Tinh Dực Sư Vương này căm thù đến tận xương tủy, chỉ mong tông chủ Vân Vận mau dắt chúng nó đi.
Thế nên ai cũng mong Chu Thần đến dắt sư tử đi...