Sau khi xử lý xong các thế lực gia tộc, ánh mắt Chu Thần chuyển sang Pháp Mã, người vẫn luôn im lặng kể từ đầu cuộc bàn luận.
Hội Luyện Dược Sư vẫn chưa hề tỏ thái độ!
"Pháp Mã sư huynh, không biết ngài có ý kiến gì không?"
Nghe Chu Thần hỏi, Pháp Mã thầm than khổ trong lòng, cuối cùng cũng đến lượt mình rồi, quả nhiên là không trốn thoát được...
"Sư đệ, Hội Luyện Dược Sư của chúng ta khác với các gia tộc, công hội không có những quy định quá nghiêm ngặt, rất nhiều luyện dược sư đều là người tự do. Hội Luyện Dược Sư không thể đại diện cho lựa chọn của họ được, cho nên..." Pháp Mã thở dài nói.
Chu Thần khẽ nheo mắt, nhìn thẳng vào Pháp Mã. Dù biết lời của ông không phải là giả, nhưng hắn cũng không định bỏ qua Hội Luyện Dược Sư, bởi vì thế lực này quá quan trọng.
Luyện dược sư, dù nói thế nào đi nữa, vẫn luôn là ngành nghề hậu cần quan trọng nhất trên Đấu Khí đại lục. Mà Hội Luyện Dược Sư của Gia Mã đế quốc, nơi nắm trong tay hàng ngàn luyện dược sư, tuyệt đối không thể bỏ qua.
Có những luyện dược sư này, thực lực tổng hợp của Thiên Cung sau này sẽ tăng vọt!
"Cắn thuốc" lên cấp, luôn là con đường tắt bá đạo nhất trong thế giới huyền huyễn!
Dưới ánh mắt chăm chú của Chu Thần, vẻ bất đắc dĩ trên mặt Pháp Mã càng thêm đậm, nhưng ông vẫn không mở miệng.
Những lời Chu Thần nói có lẽ rất hấp dẫn, và mối quan hệ sư huynh đệ giữa hai người cũng đủ thân thiết. Nhưng Hội Luyện Dược Sư này đâu phải một mình ông có thể định đoạt!
Thân phận của luyện dược sư rất tôn quý, vì vậy họ trước nay đều cực kỳ tự do, không chịu nổi sự gò bó.
Chưa kể đến hơn mười vị trưởng lão tứ phẩm tại tổng bộ ở Đế Đô, ngay cả hội trưởng các phân hội ở những thành thị khác cũng chưa chắc đã nghe theo mệnh lệnh của ông.
Sự im lặng của Pháp Mã trước ánh mắt của Chu Thần khiến không khí trong đại sảnh nhất thời trở nên căng thẳng hơn rất nhiều.
Xem ra hôm nay khó tránh khỏi một trận rắc rối rồi.
"Sư huynh, một khi Hội Luyện Dược Sư gia nhập Thiên Cung, mọi chi phí của các luyện dược sư trong hội đều sẽ do Thiên Cung tài trợ. Điều này sẽ mang lại lợi ích không nhỏ cho việc nâng cao đẳng cấp luyện dược sư của họ."
Bầu không khí căng thẳng kéo dài một lúc lâu, cuối cùng cũng bị Chu Thần lên tiếng phá vỡ.
Ánh mắt Pháp Mã lóe lên, một lát sau, ông lại cười khổ lắc đầu, thở dài: "Chuyện này ta không thể tự quyết được, phải trở về bàn bạc với các trưởng lão rồi mới có thể đưa ra quyết định."
"Pháp Mã hội trưởng, không cần trở về đâu. Chúng tôi nhất trí đồng ý gia nhập Thiên Cung."
Ngay khi Pháp Mã vẫn đang từ chối, một giọng cười già nua vang lên, đã chặn hết đường lui của ông.
Theo tiếng nói, mọi người quay lại thì thấy, ở cửa đại sảnh, bảy tám vị lão giả mặc bào phục luyện dược sư đang tươi cười bước vào. Giọng nói lúc nãy chính là của một ông lão tóc bạc trắng trong số đó.
Nhìn thấy khuôn mặt của ông lão này, mọi người lập tức nhận ra thân phận của ông. Phó hội trưởng Hội Luyện Dược Sư Đế Đô, Mễ Thiết Nhĩ.
Đây chính là một lá bài tẩy khác mà Chu Thần dùng để lôi kéo Hội Luyện Dược Sư.
"Các vị đã đến rồi."
Pháp Mã cười khổ. Mễ Thiết Nhĩ đã đến, vậy thì chuyện gia nhập Thiên Cung không thể đảo ngược được nữa.
Huống chi, số lượng trưởng lão đi theo Mễ Thiết Nhĩ hôm nay đã chiếm gần hai phần ba Hội Luyện Dược Sư. Ý kiến của họ đủ để ảnh hưởng đến tuyệt đại đa số các luyện dược sư khác.
Suy nghĩ nhanh chóng xoay chuyển trong đầu, một lúc sau, Pháp Mã thở ra một hơi thật dài, ánh mắt nhìn thẳng Chu Thần, trầm giọng nói: "Nếu đã vậy, lão phu xin đại diện cho toàn thể trưởng lão của Hội Luyện Dược Sư, gia nhập Thiên Cung, đồng thời cống hiến toàn bộ dược liệu và đan phương."
Thấy Pháp Mã đồng ý, Chu Thần lập tức cảm thấy nhẹ nhõm, càng khiến hắn sướng hơn là thông báo điểm nhân quả liên tục nhảy lên từ hệ thống.
Thu phục nhiều thế lực như vậy đã mang về cho Chu Thần hơn một vạn điểm nhân quả.
Cảm giác giàu lên trong chớp mắt, Chu Thần gật đầu cười, ánh mắt liếc về phía Yêu Dạ đang đứng bên cạnh.
Yêu Dạ lập tức hiểu ý, vẫy tay với các thị nữ trong hoàng cung, một thị nữ liền nhanh chóng mang rượu đã rót sẵn dâng lên cho mọi người.
"Vì sự phồn thịnh của Thiên Cung, mọi người cạn chén này!" Giơ ly rượu lên, Chu Thần cười nói.
"Ha ha... Ha ha... Cạn! Cạn! Cạn!"
Trong tiếng cười vang vọng khắp đại sảnh, ván cờ lớn mà Chu Thần đã bày ra suốt hơn hai năm cuối cùng cũng lặng lẽ thành hình. Đã đến lúc phải tăng tốc, vươn vòi của Thiên Cung ra khắp Tây Bắc đại lục, và thậm chí là... Trung Châu!
Trong đại sảnh hoàng cung, sau khi cuộc bàn bạc kết thúc, mọi người cũng lần lượt rời đi, bầu không khí ngưng trọng cũng dần trở nên thư thái.
Nhìn người cuối cùng rời khỏi, Chu Thần cũng thở phào một hơi, ngồi phịch xuống ghế, thở dài: "Cuối cùng cũng xong."
"Ha ha, với thực lực của Thiên Cung hiện nay, cứ trực tiếp ép bọn họ gia nhập là được, cần gì phải phiền phức như vậy, đúng là tự làm khổ mình."
Một giọng nói lạnh lùng bất mãn truyền đến, một thân ảnh yêu kiều trong bộ cẩm bào màu tím chậm rãi hiện ra từ hư không.
Vào một ngày quan trọng như việc thành lập thế lực này, Chu Thần đương nhiên không quên gọi Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương tới.
Dù sao sau lưng Mỹ Đỗ Toa cũng đại diện cho cả bốn vị Đấu Tông và toàn bộ Xà Nhân tộc.
"Hàng phục người thì dễ, hàng phục tâm mới khó. Ta cũng không thể lúc nào cũng dùng khế ước triệu hồi được."
Chu Thần đảo mắt, lười tranh luận với Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, trong lòng nữ nhân tàn nhẫn này, mọi chuyện đều giải quyết bằng nắm đấm.
Nhưng nói đi nói lại, vẫn là do điểm nhân quả không đủ. Chứ không thì Chu Thần đã dùng khế ước triệu hồi ký hợp đồng với từng người một rồi.
"Xà Nhân tộc chúng ta không có vòng vo tam quốc như vậy."
Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương hừ lạnh một tiếng, rồi do dự một chút, đột nhiên nói: "Ngươi đã hứa với ta từ trước, sẽ tìm cho Xà Nhân tộc chúng ta một nơi thích hợp để sinh sống trong lãnh thổ Gia Mã đế quốc."
"Không phải ngươi đã đánh chiếm được mấy mảnh đất ở Xuất Vân đế quốc rồi mà?" Chu Thần hơi thắc mắc.
Nghe Chu Thần thắc mắc, Mỹ Đỗ Toa hơi đỏ mặt nói: "Bên Xuất Vân đế quốc, thế lực Độc sư thường xuyên quấy rối và tấn công, khiến thường dân Xà Nhân tộc thương vong thảm trọng. Hơn nữa, chúng còn hạ độc trên diện rộng ở nhiều khu vực, mảnh đất chúng ta chiếm được căn bản không thể ở."
"Ồ, ra là vậy."
Chu Thần gật đầu, viết một tờ thủ lệnh đưa cho Mỹ Đỗ Toa, dặn dò: "Ngươi đi tìm Yêu Dạ đi. Hiện tại mọi việc ở Gia Mã đế quốc phần lớn đều do Yêu Dạ quản lý. Bảo nàng phân chia cho Xà Nhân tộc các ngươi một mảnh đất có hoàn cảnh tốt một chút."
"Yêu Dạ, gọi thân mật ghê nhỉ!"
Mỹ Đỗ Toa hừ lạnh một tiếng, lòng đầy khó chịu. Nàng cầm lấy thủ lệnh rồi biến mất ngay trong đại sảnh.
"Haiz..."
Tiễn vị mỹ nữ Xà Nhân nguy hiểm này đi, Chu Thần thở dài, quả nhiên độc thân vẫn là sướng nhất.
Lắc đầu, Chu Thần quyết định làm chút chuyện chính sự. Hắn đứng dậy, lấy ra một viên Tinh Thần Lệnh từ trong nạp giới.
Hắn muốn liên lạc với Dược lão, mời ông ấy đến Đế Đô luyện đan.
Thiên Cung hiện tại đã thu nạp nhiều cường giả như vậy, giống như một bầy chim non đang gào khóc chờ mớm mồi, chỉ đợi được "cắn thuốc" để lên cấp thôi...