“Ting... Túc chủ đã thu phục đội luân hồi giả Fantasy Forest của không gian Chủ Thần, thưởng 30.000 điểm nhân quả.”
“Ting... Túc chủ đã vay để cấy ghép Trực Tử Ma Nhãn vào một tháng trước, tổng số nợ là 250.000 điểm nhân quả, trừ đi 30.000 điểm nhân quả, số nợ còn lại là 220.000 điểm nhân quả.”
Chu Thần: “...”
Sắc mặt lúc xanh lúc trắng, Chu Thần phải khó khăn lắm mới nuốt trôi cục tức này, hắn lạnh lùng nói: “Hệ thống, ta nhớ giá của Trực Tử Ma Nhãn là 100.000 điểm nhân quả mà, 250.000 điểm nhân quả này của ngươi từ đâu ra vậy? Cho vay nặng lãi cũng không độc ác như ngươi!”
“He he, túc chủ còn non và xanh lắm. Vay nặng lãi đã là gì? Vẫn là mấy mánh khóe cho vay thời công nghệ 4.0 này mới hốt bạc nhanh. Hệ thống ta cho vay lãi suất có cao đâu, tổng cộng mới có 10.000 điểm nhân quả thôi. Cái cao là phí thủ tục với phí dịch vụ, tổng cộng 140.000 điểm nhân quả lận.” Giọng nói âm hiểm của hệ thống truyền đến.
“Ta...”
Chu Thần đờ mặt ra, đúng là lại bị cái hệ thống chó má này dắt mũi rồi.
“Ngươi cái gì mà ngươi? Túc chủ, ngươi còn nợ mấy trăm nghìn điểm nhân quả chưa trả đấy! Còn không mau đi săn giết đám luân hồi giả kia để trả nợ đi?”
Hệ thống đắc ý vênh váo thúc giục một tiếng, rồi giọng nói trở nên phiêu diêu: “Theo thông tin mà hệ thống ta vừa lấy được sau khi nuốt chửng linh hồn của đám máy giám sát Chủ Thần kia, lần này có đến năm đội luân hồi giả tới thế giới Resident Evil đấy! Đội Fantasy Forest về cơ bản là đội yếu nhất.”
“Chỉ cần ngươi quét sạch bốn đội luân hồi giả còn lại, có lẽ sẽ trả hết nợ, thậm chí còn dư dả để tu bổ thần thể đời thứ tư của ngươi nữa.”
Nói xong, hệ thống trực tiếp truyền một tấm bản đồ không gian ba chiều vào đầu Chu Thần, rồi lặn mất tăm.
“Chạy cũng nhanh thật...”
Chu Thần khó chịu chửi thầm một tiếng, rồi tâm niệm khẽ động, mở tấm bản đồ ba chiều màu xanh lục tràn ngập tầm nhìn ra.
“Đây là... bản đồ thế giới?”
Chu Thần nhìn tấm bản đồ bảy đại châu quen thuộc trước mắt, sau đó tập trung vào bốn chấm sáng màu đỏ khổng lồ nằm trên đó.
Bốn chấm sáng màu đỏ này không ngừng nhấp nháy và thỉnh thoảng di chuyển, hẳn là vị trí của lực lượng chủ lực của bốn đội luân hồi giả.
Phân tích theo vị trí, trong bốn đội này, hai đội đang ở Mỹ, một đội ở Đông Âu, và đội còn lại... ở Trung Quốc.
Ngoài bốn chấm sáng lớn này, còn có hơn mười chấm sáng nhỏ màu trắng.
“Đây chắc là... những thành viên lẻ tẻ của các đội luân hồi giả này.”
Chu Thần lạnh lùng nhìn những chấm sáng màu trắng đang đứng yên hoặc di chuyển với tốc độ vài trăm cây số một giờ, rồi nhếch mép cười khẩy.
Không gian Chủ Thần đã khiến hắn phải chịu thống khổ, hắn muốn trả lại gấp mười!
...
Tổng cục cảnh sát Atlanta.
Chu Thần lười biếng tựa vào ghế, Catherine vác khẩu súng bắn tỉa thí thần, cung kính đứng bên cạnh hắn.
Trước mặt hai người là một chiếc máy tính trông có vẻ cũ kỹ, với màn hình lồi như từ thế kỷ trước. Trên chiếc case máy tính cồng kềnh là bộ thiết bị điện thoại chuyên dụng kết nối với đường dây riêng của tổng thống.
Lúc này, trên màn hình máy tính đang hiện lên hình ảnh một ông lão có ngoại hình khá kỳ quặc.
Ông lão này khoảng hơn bảy mươi tuổi, tóc vàng mắt xanh, vuốt ngược ra sau, khuôn mặt đã hằn nếp nhăn tuổi tác, chỉ có điều tóc hơi thưa. Ông ta mặc vest đi giày da, trông vô cùng nghiêm túc.
Ông ta chính là tổng thống Mỹ, Trump.
Lúc này, Trump đang ở trong một boong-ke ngày tận thế tuyệt mật tại New York, nói chuyện video với Chu Thần từ khoảng cách vạn dặm.
Trump đang cau mày nhìn Chu Thần và Catherine, chậm rãi nói: “Những gì các vị nói có chắc là thật không? Tôi rất khó tin vào lời của các vị: T-virus không phải do tập đoàn Umbrella phát tán, mà là do một số ác quỷ đến từ Địa Ngục trong thần thoại của chúng ta?”
Nghe vậy, Chu Thần chống hai tay lên tay vịn ghế, không nói một lời, chỉ nhắm mắt dưỡng thần. Đối với một người xuyên không qua các thế giới như hắn, việc trả lời câu hỏi của một quan chức phàm trần quả thực có chút hạ thấp thân phận.
Catherine đứng bên cạnh Chu Thần, nghe tổng thống chất vấn hắn, lập tức nghiêng người về phía trước, dùng một tư thế đầy áp lực, nghiêm túc và có chút tức giận nói: “Tổng thống Trump, T-virus và lũ quái vật sinh hóa đúng là do những con quỷ đó thả ra. Đội vệ binh quốc dân đóng tại thành phố Atlanta đã bị lũ quái vật sinh hóa do chúng điều khiển tiêu diệt. Đoàn xe của những người sống sót chúng tôi cũng bị chúng bao vây!”
Ngừng một chút, sắc mặt Catherine dịu lại, một tay chỉ về phía Chu Thần đang nhắm mắt dưỡng thần, cung kính và cuồng nhiệt nói: “Nếu không phải nhờ Thần Tiên Chu Thần miện hạ đến từ Tiên Giới phương Đông cứu giúp, chúng tôi e rằng không có cơ hội liên lạc với ngài, thưa Tổng thống.”
“Really (Thật sao)?”
Ông lão Trump túm lấy cà vạt của mình, lắc đầu cười nói: “Cô Catherine xinh đẹp, tôi biết, vào những thời khắc tuyệt vọng, con người thường ký thác niềm tin vào thần linh để tìm kiếm sự an ủi về mặt tâm lý.”
“Nhưng chúng ta không nên mù quáng sùng bái những kẻ bịp bợm và lừa đảo.”
Qua màn hình máy tính, Trump nhìn Chu Thần đang ngồi im nhắm mắt trên ghế với vẻ nửa cười nửa không, đột nhiên nói: “Vị "Thần Tiên" miện hạ này, Thượng Đế phù hộ nước Mỹ, nước Mỹ là địa bàn của Thượng Đế... Một vị Thần Tiên đến từ phương Đông như ngài, có lẽ nên quan tâm đến tình hình ở Trung Quốc hơn là can thiệp trái phép vào Bắc Mỹ.”
Nói xong, ông lão Trump làm một điệu bộ kỳ quặc rồi giang tay ra, đứng dậy, nói với vẻ giễu cợt: “Hơn nữa, bất kể những người sống sót ở Atlanta chứng minh thế nào, tôi vẫn không thể tin ngài là thần linh. Thực tế, vì sự trỗi dậy của khoa học, dù tôi tin vào Thượng Đế, nhưng tôi chưa bao giờ chắc chắn về sự tồn tại của Ngài.”
Dừng một chút, Trump đột nhiên nháy mắt một cách hài hước, rồi chậm rãi nói: “Ngay cả Thượng Đế còn chưa chắc đã tồn tại, huống chi là ngài? Trừ phi ngài có thể tự mình chứng minh mình là thần!”
“Được! Vậy thì chứng minh một chút.”
Đột nhiên, Chu Thần lạnh lùng thốt ra một câu, rồi mở mắt ra. Tinh quang trong mắt hắn bừng lên, rọi sáng cả phòng họp, khiến Trump ở đầu bên kia màn hình cảm thấy như bị đèn pha rọi thẳng vào mắt!
Khi đôi mắt bị kích thích đến chảy nước mắt của Trump trở lại bình thường, ông ta đột nhiên cảm thấy xung quanh gần như im bặt...
Tiếng thảo luận của các tham mưu, nghị sĩ và tướng lĩnh trong văn phòng, tiếng gõ bàn phím, tiếng bước chân, tất cả đều biến mất, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề.
Có gì đó không ổn!
Ngẩng đầu lên, Trump nhìn nữ thư ký truyền thông đối diện, chỉ thấy cô gái luôn lạc quan vui vẻ này giờ đang nhìn ông ta bằng ánh mắt kinh hoàng và không thể tin nổi.
Không, phải là nhìn sau lưng ông ta.
Trong nháy mắt, sống lưng Trump lập tức lạnh toát, như có một chậu nước đá dội từ trên đầu xuống. Cổ hắn cứng đờ, từ từ quay đầu lại, và ngay lập tức nhìn thấy một bóng người vô cùng quen thuộc.
“Thần... Thần Tiên miện hạ...”