Chương 149 - Gợn sóng
Nữ đế ngồi ngay ngắn bên trong Hàm Thanh Cung, sắc mặt ngưng trọng như sương, đôi mày nhíu chặt lại.
Ánh mắt nàng dừng lại trên những chồng tấu chương chất cao như núi, lộ rõ vẻ sầu lo vô tận và suy tư sâu sắc.
Đã ba ngày trôi qua, Lục Vân đã biến mất tròn ba ngày. Dù cho cấm vệ quân đã san bằng căn phòng nhỏ kia, cũng không hề phát hiện bất kỳ lối đi bí mật nào, hệt như người này đã bốc hơi vào không khí, không để lại chút dấu vết.
Trong ba ngày dài đằng đẵng này, toàn bộ triều đình, thậm chí cả kinh thành đều rơi vào một vòng xoáy hỗn loạn và xôn xao.
Những lời đồn về Lục Vân, vị thái giám của hậu cung này, mọc lên như cỏ dại, lan truyền khắp các phố lớn ngõ nhỏ với tốc độ kinh người.
Có người đồn đại, Lục Vân là phản quốc tặc, bắt giam Hộ bộ thượng thư chính là mệnh lệnh của Thát Đát quốc, đợi sự tình bại lộ liền trốn sang Thát Đát.
Có người công bố, Lục Vân kỳ thật không phải thái giám, giả mạo thái giám để dâm loạn hậu cung, cắm cho hoàng thượng một chiếc sừng to tướng.
Còn có người nói, Lục Vân là vì đắc tội một vị quyền quý, do đó đã bị bí mật xử trí...
Các loại thuyết pháp ly kỳ hoang đường ồn ào huyên náo, giống như sóng triều mãnh liệt, khuấy đảo lòng người bất an, hoảng sợ không yên.
Dân chúng kinh thành vẫn là lần đầu tiên vì một tên thái giám hậu cung mà nghị luận xôn xao đến thế, đầu đường cuối ngõ đều là đủ loại tin đồn về Lục Vân.
Mà trên triều đình, tình hình càng thêm rắc rối phức tạp, nghiêm trọng vạn phần.
Các loại tấu chương buộc tội Lục Vân giống như tuyết rơi bay lả tả, liên tục không ngừng được đệ trình lên cho Nữ đế.
Những tấu chương này dày đặc chất đầy trên bàn của Nữ đế, giống như một ngọn núi nhỏ nặng trĩu, đè nặng lên tim nàng, khiến nàng cảm thấy vô cùng ngột ngạt và nặng nề.
Ánh nến lay động, chiếu rọi hình dáng cung điện trong đêm khuya.
Cửa sổ khắc hoa đóng chặt, chỉ có ánh sáng yếu ớt xuyên qua khe hở.
Hàm Thanh Cung!
Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng nến nổ lách tách thỉnh thoảng phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc này.
Nữ đế nhẹ nhàng cầm lấy một bản tấu chương, mở ra đọc dưới ánh nến leo lét.
Chữ viết trên tấu chương như mang theo mũi nhọn sắc bén, lời lẽ kịch liệt liệt kê đủ loại "tội ác" và hành tung đáng ngờ của Lục Vân, mỗi một chữ tựa như một lưỡi đao, đâm thẳng vào tim Nữ đế.
Những lời lẽ mãnh liệt yêu cầu nghiêm trị không tha ấy giống như từng hồi sấm rền vang vọng bên tai nàng!
Nữ đế khẽ thở dài, ánh mắt thoáng qua một tia bất đắc dĩ và sầu lo, chậm rãi đặt tấu chương xuống.
Tiếp đó, nàng lại vươn tay cầm lấy một bản khác, nội dung cũng tương tự.
Lời lẽ trong những tấu chương này nhìn như mạch lạc rõ ràng, có lý có cứ, nhưng trong mắt Nữ đế, chúng thuần túy là những lời dối trá được dựng nên để công kích.
Ném tấu chương sang một bên, Nữ đế mang theo lòng đầy phiền muộn và sầu lo, cất bước đi đến bên cửa sổ.
Ngoài cửa sổ, bóng đêm đặc như mực, không thể tan ra, chỉ có vài vì sao le lói ánh sáng mỏng manh nơi chân trời xa xôi.
Nữ đế lẳng lặng đứng bên cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào khoảng không tăm tối đến ngạt thở ngoài kia, để lộ những cảm xúc phức tạp.
Lúc này, trong đầu nàng bất giác hồi tưởng lại, vào ngày thứ hai sau khi Lục Vân biến mất, nhũ mẫu của mình đã vội vàng đến hỏi thăm tung tích của Lục Vân.
Vẻ mặt ân cần lại mang theo chút lo lắng của nhũ mẫu vẫn còn rõ mồn một trước mắt, sự mong chờ và lo âu trong mắt bà khiến lòng Nữ đế thắt lại.
Mà hoàng hậu rất lâu chưa từng gặp mặt, sau đó cũng tỏ ra quan tâm đến Lục Vân, cũng đến hỏi thăm tình hình của hắn.
Nhũ mẫu tạm thời không nói, dù sao Nữ đế cũng biết quan hệ của hai người, cũng đã tận mắt chứng kiến hình ảnh khiến người ta đỏ mặt tim đập của họ trong hoa viên.
Thế nhưng, khi hoàng hậu cũng đến hỏi han Lục Vân, điều này khiến trong lòng Nữ đế bất giác dâng lên một tia khó chịu không nói thành lời.
Cảm giác này khiến Nữ đế thực sự kinh ngạc, dù sao quan hệ giữa Lục Vân và hoàng hậu là do một tay nàng thúc đẩy, cũng là điều nàng từng vui lòng chứng kiến.
Mà bây giờ, khi hoàng hậu thực sự đứng trước mặt hỏi thăm tung tích của Lục Vân, trong lòng Nữ đế lại dấy lên một tia gợn sóng phức tạp.
Đó là một loại cảm xúc mà nàng chưa bao giờ lường trước được – sự ghen tị với hoàng hậu.
Vì sao hoàng hậu nóng lòng vì Lục Vân còn có thể tìm người để giãi bày, mà chính nàng…
"Bệ hạ, đêm đã khuya!"
Hạ Thiền mặc một bộ đồ trắng cầm một chiếc áo choàng đi tới, nhỏ giọng nói.
Nữ đế hơi nghiêng người, nhìn về phía Hạ Thiền, trong mắt lóe lên một tia mệt mỏi khó phát hiện.
Hạ Thiền nhẹ nhàng khoác áo choàng lên cho Nữ đế, động tác cẩn thận, như thể sợ làm phiền đến suy nghĩ của nàng.
Nữ đế khe khẽ thở dài, ánh mắt lại lần nữa nhìn về phía bóng đêm vô tận ngoài cửa sổ.
"Hạ Thiền, ngươi nói xem vì sao tình cảm trên thế gian này lại phức tạp như vậy?"
Giọng Nữ đế mang theo một tia mê mang, trong đêm khuya tĩnh lặng này có vẻ đặc biệt rõ ràng.
Hạ Thiền sững sờ, đây là lần thứ hai nàng thấy Nữ đế có bộ dạng như vậy, tuy câu hỏi khác nhau, nhưng đều liên quan đến cùng một người.
Ta đây chẳng phải là đàn gảy tai trâu sao!
Nhìn khuôn mặt bình tĩnh, lạnh lùng của Hạ Thiền, Nữ đế thầm cười khổ trong lòng.
"Thôi, ngươi lui ra đi."
Nữ đế phất phất tay, Hạ Thiền hành lễ xong liền chậm rãi lui ra, động tác của nàng vẫn tao nhã và khéo léo, nhưng lại toát ra một vẻ lạnh lùng như máy móc.
Thế nhưng, nàng lại không biết, Hạ Thiền sau khi xoay người rời đi đã nhẹ nhàng cắn môi, nội tâm dâng lên một tia phiền muộn!
Trong Hàm Thanh Cung, đèn đuốc lay động, Nữ đế một mình đứng trước cửa sổ, gió đêm nhẹ nhàng thổi tới, tùy ý trêu đùa mái tóc nàng, y phục bay bay, ôm sát lấy thân thể yêu kiều lả lướt của nàng, không chút giữ lại mà phô bày những đường cong khiến người ta huyết mạch sôi trào.
Mà nàng lại hoàn toàn không hay biết, cả người đắm chìm trong thế giới suy tư của riêng mình.
* * *
Khánh Thọ Cung!
Thái hoàng thái hậu Tư Mã Mạn Lăng ngồi trên bảo tọa hoa lệ.
Dáng người đẫy đà mà đầy quyến rũ, tựa như trái cây chín mọng, căng tròn nhiều nước.
Bộ ngực cao ngất đầy đặn của bà dưới sự tô điểm của trang phục hoa lệ càng thêm vẻ ngạo nghễ đứng thẳng.
Gương mặt dù đã trải qua năm tháng vẫn xinh đẹp động lòng người, làn da trắng nõn như tuyết, đôi mắt sáng ngời mà sâu thẳm, tựa như những vì sao lấp lánh trong đêm.
Thái giám Cổ Tàn hầu hạ bên cạnh, khom người, trên mặt mang vẻ cung kính và cẩn trọng.
Thân hình lão hơi còng xuống, thần thái ngày xưa giờ đã bị sự mệt mỏi và cẩn thận thay thế, có lẽ vì vết thương trên người, càng khiến lão có vẻ dè dặt.
Thái hoàng thái hậu đôi môi khẽ mở, giọng nói trầm ấm mà đầy từ tính: "Có tin tức gì chưa?"
Cổ Tàn không còn thần thái ngày xưa, cẩn thận đáp: "Căn cứ mật báo của mật thám, tên Tiểu Vân tử đó quả thật đã bị Thát Đát cách cách bắt đi rồi, đã ba ngày rồi!"
Cuối cùng, trong mắt Thái hoàng thái hậu lóe lên một tia vui sướng, bà đối với tên thái giám Lục Vân này hận thấu xương.
Chẳng những vì hắn đã khinh bạc bà trước mặt mọi người, mà càng nhiều hơn là vì hắn đã hủy hoại sự thanh tâm quả dục nhiều năm của bà.
Mấy ngày nay bà có thể cảm nhận rõ ràng sự khác thường không ngừng truyền đến từ cặp vú, thân thể trở nên dị thường mẫn cảm, chỉ cần ma sát nhẹ, huyệt thịt liền truyền đến khoái cảm, nhanh chóng rỉ nước.
Trong khoảnh khắc đó, khóe miệng bà hơi nhếch lên, lộ ra một tia cười lạnh không dễ phát hiện, như thể oán khí tích tụ đã lâu trong lòng cuối cùng cũng được giải tỏa một chút.
"Hừ, cái thứ không biết sống chết này, dám mạo phạm bản cung, rơi vào bước đường này, cũng là hắn gieo gió gặt bão."
Thái hoàng thái hậu lạnh lùng nói, hàn ý trong mắt khiến người ta không rét mà run, sau đó lại nhìn sâu vào Cổ Tàn, ánh mắt lấp lóe hàn ý: "Hắn hẳn là không về được nữa đâu nhỉ!"
"Tuyệt đối không có khả năng trở về!"
Cổ Tàn âm trầm nói.
"Rất tốt!"
Thái hoàng thái hậu hừ nhẹ một tiếng, hài lòng gật đầu.
* * *
Vinh Quốc Công phủ!
Tư Mã Uyển Nhi lười biếng nằm trên giường, quần áo lụa mỏng bao bọc lấy thân thể yêu kiều, tấm chăn lụa mỏng nhẹ nhàng đắp ngang chiếc eo thon, một đôi chân dài thon thả khẽ đặt chồng lên nhau.
Sau khi nghe thị nữ Lãnh Nguyệt bẩm báo xong, Tư Mã Uyển Nhi hài lòng gật đầu, giọng nói nhẹ nhàng ra lệnh: "Việc này ngày mai kết thúc đi!"
"Vâng!"