Virtus's Reader

Chương 225 - Lục Vân đến

Tô cô nương mày liễu chau lại, trong mắt tràn đầy vẻ chán ghét: "Thân là phò mã của triều đình, sao ngươi có thể tàn nhẫn như vậy?"

Triệu Long chẳng thèm để tâm đến lời chỉ trích của nàng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tà ác: "Tô cô nương, ngươi đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.

Nếu ngươi ngoan ngoãn đi theo ta, ta cam đoan ngươi sẽ được hưởng vinh hoa phú quý không hết, cần gì phải dây dưa với đám dân đen này.

Nếu ngươi không đáp ứng, hừ..." Vừa nói, hắn vừa kề trường đao lên cổ Mục Thanh, lưỡi đao sắc bén áp sát vào da, một vệt máu tươi chảy ra.

Tô cô nương biến sắc, trong mắt lóe lên vẻ lo âu, nhưng vẫn kiên định nói: "Đồ vô sỉ nhà ngươi, đừng có vọng tưởng hão huyền, Tô mỗ ta thà chết chứ không thể nào thông đồng làm bậy với loại ác nhân như ngươi."

Triệu Long trong mắt lóe lên một tia hung ác: "Ngươi nghĩ mình còn có lựa chọn sao? Nếu ngươi không đi theo, ta sẽ giết cả nhà Mục Thanh, không chừa một mống.

Còn cả tiểu nha đầu nhà ngươi nữa," hắn nhìn về phía Lục nhi, ánh mắt đảo qua đảo lại trên người nàng: "cũng đừng hòng trốn thoát."

Lục nhi sợ đến mức vội trốn sau lưng Tô cô nương, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, thân thể khẽ run rẩy.

Tô cô nương che cho Lục nhi càng chặt hơn, nhìn Triệu Long chằm chằm: "Ác ma nhà ngươi, nếu ngươi dám làm hại bọn họ, nhất định sẽ bị trời phạt."

Triệu Long lại ngửa mặt lên trời cười lớn: "Trời phạt? Ở kinh thành này, ta chính là trời.

Nếu ngươi không đáp ứng, thì cứ nhìn cả nhà Mục Thanh chết vì ngươi đi."

Nói rồi, tay hắn hơi dùng sức, trên cổ Mục Thanh lại có thêm một vết máu, máu tươi tuôn ra. Mục Thanh kêu rên một tiếng, nhưng vẫn ôm chặt lấy chân Triệu Long, miệng lớn tiếng hét lên: "Chạy đi, mau chạy đi cho ta!"

Tô cô nương cắn chặt môi dưới, trên môi đã rỉ ra một vệt máu. Màu đỏ tươi ấy tạo nên sự tương phản rõ rệt với gương mặt trắng bệch của nàng.

Hai tay nàng nắm chặt thành quyền, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay, nhưng cơ thể lại không kiềm được mà run rẩy.

Ánh mắt nàng liên tục đảo qua lại giữa Mục Thanh và Triệu Long, trong mắt tràn ngập thống khổ, giằng xé và bất lực.

"Được... Ta đáp ứng ngươi."

Giọng nói của Tô cô nương yếu ớt nhưng lại vô cùng rõ ràng, ba chữ ấy dường như đã rút cạn toàn bộ sức lực của nàng.

Triệu Long lập tức lộ ra nụ cười vô cùng đắc ý, nụ cười ấy dữ tợn như cú vọ: "Ha ha ha, thế mới phải chứ, mỹ nhân.

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, đi theo bản công tử, ngươi sẽ không hối hận."

Hắn vừa nói vừa từ từ buông trường đao trong tay xuống, ánh mắt vẫn nhìn Tô cô nương với vẻ thèm thuồng.

Lục nhi mở to hai mắt, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Tô cô nương: "Tiểu thư, người không thể..."

Tô cô nương khẽ lắc đầu, nước mắt trào ra khỏi khóe mi: "Lục nhi, ta không thể trơ mắt nhìn cả nhà Mục Thanh vì ta mà chết, ta không còn lựa chọn nào khác."

Ánh mắt nàng trống rỗng và tuyệt vọng, tựa như một con rối gỗ mất đi linh hồn.

Triệu Long đi tới, định đưa tay chạm vào gương mặt Tô cô nương. Nàng theo bản năng né đi, nhưng Triệu Long lại cưỡng ép giữ lấy cằm nàng, buộc nàng phải nhìn thẳng vào hắn: "Từ giờ trở đi, ngươi là người của ta, đừng nghĩ đến đám dân đen đó nữa, hiểu chưa?"

Trong mắt Tô cô nương lóe lên một tia nhục nhã, nhưng vẫn cắn răng gật đầu.

Triệu Long hài lòng mỉm cười, hắn buông tay ra, quay đầu nhìn về phía Mục Thanh: "Hừ, hôm nay coi như ngươi may mắn, nể mặt Tô cô nương, tạm tha cho ngươi một mạng."

Mục Thanh nhìn Triệu Long chằm chằm: "Triệu Long, tên tiểu nhân hèn hạ nhà ngươi, ngươi sẽ phải trả giá đắt cho những việc mình đã làm!"

Triệu Long lại cười khinh bỉ: "Trả giá đắt? Ở kinh thành này, còn chưa có ai có thể bắt bản công tử phải trả giá đắt.

Chúng ta đi!"

Nói rồi, hắn liền lôi Tô cô nương đi ra cửa. Bước chân nàng lảo đảo, bị Triệu Long kéo đi như một cái xác không hồn.

Đi đến sân, ánh mắt như lang sói của Triệu Long không hề che giấu mà săm soi khắp người Tô cô nương, tràn đầy vẻ dâm tà.

Ánh mắt hắn như mang theo lửa, lướt qua từng tấc trên thân thể yêu kiều, diễm lệ của Tô cô nương, dừng lại rất lâu trên bộ ngực đầy đặn. Đường cong phập phồng ấy dường như có một ma lực khiến tim hắn đập loạn, hơi thở cũng trở nên dồn dập.

Ánh mắt hắn lại men theo vòng eo thon gọn từ từ di chuyển xuống dưới, như đang thưởng thức một món trân bảo hiếm có, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

Khi ánh mắt dừng lại trên đôi chân thon dài nuột nà, Triệu Long chỉ cảm thấy một luồng nhiệt nóng từ trong lòng dâng lên, nhanh chóng lan ra toàn thân. Bụng dưới càng dâng lên một cỗ dục vọng khó có thể kiềm chế, khiến ánh mắt hắn càng thêm nóng rực, gần như muốn nuốt chửng Tô cô nương.

Tô cô nương cảm nhận được ánh mắt ghê tởm đó, trong lòng chợt thấy ớn lạnh, thân thể khẽ run lên. Nàng cắn chặt môi, cố gắng không để lộ ra sự sợ hãi và nhục nhã, nhưng vẻ chán ghét trong mắt lại càng thêm rõ ràng.

Nàng thầm thề trong lòng, dù thế nào cũng sẽ không để cho tên ác ma này được như ý, cho dù phải trả giá bằng cả tính mạng.

Triệu Long hoàn toàn không nhận ra tâm tư của Tô cô nương, hắn chìm đắm trong dục vọng tà ác của chính mình không thể thoát ra. Khóe miệng hắn hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười tham lam và vặn vẹo, như thể đã xem Tô cô nương là vật trong túi, không thể chờ đợi muốn chiếm nàng làm của riêng.

"Mỹ nhân, ngươi thật sự khiến bản công tử lòng ngứa ngáy không yên a."

Giọng hắn khàn khàn trầm thấp, tràn đầy dục vọng trần trụi, vang lên trong sân viện yên tĩnh nghe đặc biệt chói tai.

Tô cô nương cắn chặt môi, im lặng không nói.

Lục nhi đứng bên cạnh, ánh mắt tràn đầy vẻ chán ghét.

Triệu Long thu hồi ánh mắt, cười dâm một tiếng, rồi nhảy lên ngựa.

Ngay chính khoảnh khắc này!

"Rầm..."

Một tiếng nổ lớn như sét đánh ngang tai vang lên bên tai mọi người.

Âm thanh đó vang vọng điên cuồng trong không khí tĩnh lặng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt vốn có.

Tiếng nổ này quá đột ngột, tựa như một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm, khiến Triệu Long, Tô cô nương, Lục nhi cùng đám thuộc hạ của hắn đều sững sờ trong giây lát.

Cùng lúc đó, có thể thấy rõ cánh cửa lớn của Mục phủ bị đẩy văng ra, tiếp đó, hai tên thuộc hạ của Triệu Long đang canh giữ ở cửa bị ném vào trong.

Lục Vân!

Lục Vân đã đến!

Phía sau hắn là một đội Cẩm y vệ mặc phi ngư phục, tay họ nắm chặt những vũ khí sắc bén lấp lánh, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Lục Vân đảo mắt nhìn quanh sân, đặc biệt là khi nhìn thấy bóng hình xinh đẹp của Tô cô nương, sắc mặt hắn lập tức lạnh đến mức không còn một tia cảm xúc.

Cơn phẫn nộ không thể tả nổi dâng trào trong lòng Lục Vân!

Khi Tô cô nương nhìn thấy Lục Vân, đôi mắt nàng trong chốc lát bỗng rực rỡ như sao trời trong đêm tối, ánh sáng hy vọng đã thay thế cho sự u ám.

Gương mặt trắng nõn của nàng ửng hồng, tựa như hoa đào nở rộ, kiều diễm quyến rũ.

Đôi môi khẽ mở: "Lục công tử..." Giọng nói mềm mại như suối chảy, như tiếng đàn, câu hồn người.

Thân thể yêu kiều run rẩy của nàng đứng thẳng tắp, vòng eo thon thả ẩn hiện dưới làn váy trông vô cùng duyên dáng. Hơi thở khiến cơ thể nàng phập phồng tinh tế, bộ ngực đầy đặn vì kích động mà nhấp nhô kịch liệt, để lộ đường cong mê người, làn da tỏa ra hơi ấm quyến rũ.

Ánh mắt nàng khóa chặt vào Lục Vân, nước mắt trong veo như ngọc trai, phản chiếu hình bóng của Lục Vân, tràn đầy quyến luyến và mong chờ.

"Lục Vân, Lục công tử!"

Lục nhi cũng có vẻ mặt kinh ngạc, nhưng rất nhanh, gương mặt non nớt của nàng đã lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết, vẻ chán ghét trong mắt bị sự phấn khích bao trùm, miệng nhỏ cất tiếng kêu cứu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!