Chương 231 - Sao lại ướt nhanh như vậy?
Tô cô nương gương mặt ửng hồng, ánh mắt long lanh như nước mùa thu, mang theo vẻ e lệ, chậm rãi đưa mắt nhìn về phía Lục Vân. Sau đó, thân hình nàng nhẹ nhàng cúi xuống, cặp mông tròn trịa gợi cảm vểnh lên thật cao, động tác nhẹ nhàng tao nhã, tựa như một đóa hoa chớm nở đang khẽ lay động trong gió.
Lúc này, mái tóc đen như mực của nàng trượt xuống theo bờ vai, rũ trên làn da mịn màng đang ửng đỏ, càng làm nổi bật vẻ đáng thương lay động lòng người của nàng.
Lục Vân nhìn cặp mông tròn không ngừng được nâng lên, nhìn hai bên mông đầy đặn tạo thành hình trái đào mật quyến rũ, cặp mông to đầy đặn dưới tư thế này lại càng thêm mê người.
Men theo đường cong quyến rũ của bờ mông xuống dưới là đôi chân thon dài vô cùng gợi cảm.
Lục Vân chăm chú nhìn cảnh đẹp trước mắt, chỉ cảm thấy một luồng hơi nóng từ đáy lòng dâng lên, trong nháy mắt lan ra toàn thân, đốt cháy tim hắn khiến hắn nóng rực khó nhịn.
Đúng lúc này, giọng nói trong trẻo như chim hoàng oanh rời cốc nhưng lại mang theo vẻ e thẹn đậm đặc từ từ truyền vào tai hắn: "Nô gia muốn..."
Thanh âm đó tựa như một chiếc lông vũ mềm mại, nhẹ nhàng trêu chọc tâm huyền của hắn, khiến trái tim vốn đã khó kiềm chế của hắn càng thêm kích động, hắn hét lớn một tiếng: "Huyệt dâm, đồ đê tiện, Tạp gia muốn địt chết ngươi!"
Nói xong, hắn nắm chặt dương vật rồi hung hăng đâm mạnh vào huyệt dâm của Tô cô nương.
Chỉ nghe Tô cô nương rít lên một tiếng, gương mặt xinh đẹp đột nhiên ngửa ra sau, huyệt dâm trống rỗng đến cực độ lập tức bị dương vật to khỏe cứng rắn của Lục Vân lấp đầy hoàn toàn, quy đầu to lớn hữu lực cũng đột ngột xuyên qua hoa tâm mềm mại thẳng đến tử cung, kích thích một luồng điện khoái cảm mãnh liệt đến mức khiến linh hồn rung động!
"A... ân!"
Tô cô nương không kìm được mà phát ra một tiếng rên rỉ sung sướng đến cực điểm, trong đầu cũng chỉ có một ý nghĩ, thật thô, thật cứng, thật đau...
Lỗ thịt của Tô cô nương cho dù đã được Lục Vân khai phá một lần, cho dù đã trải qua màn dạo đầu lâu như vậy, lỗ thịt đã tràn đầy dâm thủy, nhưng lúc này vẫn vô cùng chật khít.
Mà Lục Vân lại đang trong cơn kích động, đâm vào tận gốc, trong nháy mắt làm Tô cô nương đau đớn đến mức thân thể mềm mại co rút lại, trong miệng không ngừng hít vào khí lạnh, thanh âm kia tràn ngập đau đớn và uất ức, đôi mày cũng nhíu chặt lại, trong mắt long lanh nước mắt, tựa như giọt sương ngưng tụ trên đóa hoa sớm mai, khiến người ta thương yêu.
Đây dù sao cũng là nữ nhân của mình, Lục Vân không muốn đối xử thô bạo như với mẹ chồng Lý thị, thấy vậy liền dừng lại, hai tay vuốt ve trên tấm lưng trần trắng nõn mịn màng của Tô cô nương, sau đó men theo đường cong quyến rũ lướt đến đôi bầu vú cao ngất no đủ, ngón tay khẽ gảy hai điểm hồng trên đó.
"Ân a!"
Tô cô nương cảm giác âm đạo của mình như bị xé toạc ra, cơn đau nóng rát không ngừng xộc lên não, nhưng nơi bị Lục Vân trêu đùa lại truyền đến khoái cảm kích thích.
Loại cảm giác trái ngược này khiến Tô cô nương vừa thích lại vừa khó chịu, thở gấp nói: "Nhẹ một chút, nô gia đau quá..."
"Tô cô nương, nơi đó của ngươi thật sự rất khít, kẹp lấy Tạp gia thật thoải mái! Bị dương vật của Tạp gia cắm vào có sướng không?"
Lục Vân vừa trêu đùa vú lớn của Tô cô nương, vừa nhẹ nhàng đưa đẩy vòng eo.
Dương vật đang nằm giữa huyệt đạo giống như một cây đinh gỗ bị đóng sâu vào, thịt mềm trên thành thịt xung quanh gắt gao mút lấy thân gậy, khiến động tác của Lục Vân vô cùng chậm chạp.
Nghe hắn nói, Tô cô nương đỏ bừng cả má, trong đôi mắt, vẻ e lệ như dòng suối nhỏ róc rách chảy xuôi, môi anh đào khẽ mở, dùng thanh âm gần như không thể nghe thấy, tựa như muỗi kêu, nhẹ nhàng "ân" một tiếng.
"Tạp gia sẽ làm ngươi sướng hơn!"
Lục Vân nghe vậy, dục hỏa hưng phấn bùng cháy, khó khăn rút dương vật ra, sau đó, trong tiếng la hét kinh hãi của Tô cô nương, lại một lần nữa đâm vào tận gốc, lặp đi lặp lại mấy lượt như vậy, huyệt dâm của Tô cô nương cuối cùng cũng thích ứng được với dương vật của Lục Vân, hoa tâm mẫn cảm bị quy đầu nóng rực lần lượt thúc vào, một lần nữa tiết ra dâm dịch, làm trơn lỗ thịt.
"Ân a... Hừ... nga..."
Huyệt dâm bị côn thịt ma sát thúc vào truyền đến khoái cảm không ngừng, khiến Tô cô nương hé môi, trong hơi thở không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ sung sướng.
Nàng lúc này đầu tóc rối bù, từng sợi tóc đen dính trên gương mặt tinh xảo đang ửng hồng, mắt đẹp khẽ híp lại, hàng mi như cánh bướm khẽ rung, tràn đầy vẻ say mê.
Thân thể mềm mại nóng bỏng bị nam nhân phía sau va chạm làm dấy lên từng tầng sóng thịt trắng như tuyết.
Lục Vân ôm lấy vòng eo mềm mại thon gọn của Tô cô nương, mông cuồng loạn thúc tới, ra sức bạo thao, dương vật cắm vào càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh, như một chiếc máy đóng cọc đã lên hết dây cót, điên cuồng gian dâm huyệt dâm ẩm ướt chật khít của Tô cô nương.
Phần bụng rắn chắc điên cuồng va chạm, đập vào cặp mông trắng nõn của Tô cô nương đến mức hằn lên từng vệt đỏ ửng, lại dấy lên từng đợt sóng da thịt.
Tô cô nương bị địt đến phiêu phiêu dục tiên, thân hình trắng như tuyết không ngừng run rẩy, trước ngực một đôi bầu vú no đủ đẫy đà trước sau lắc lư tạo ra từng vòng sóng sữa trắng nõn, sự công kích mãnh liệt gần như khiến nàng sắp không thở nổi.
Lục Vân xông pha trong lỗ thịt ẩm ướt của Tô cô nương, không kìm được rên rỉ nói: "Tô cô nương, huyệt của ngươi làm thật sự sung sướng, vừa ướt lại vừa trơn... A... Kẹp đại dương vật thật chặt!"
Lỗ thịt vừa được khai bao của Tô cô nương khít đến lạ thường, dù có dâm thủy thừa thãi vẫn có thể cảm nhận được lực cản rất lớn.
Từng cụm thịt mềm ẩm ướt gắt gao bao bọc lấy đại dương vật, như một cái miệng nhỏ khít khao hôn lên từng tấc da thịt của dương vật.
Chúng không ngừng co bóp, run rẩy, thỉnh thoảng lại hung hăng cắn một cái, tuyệt vời đến mức làm người ta mất hồn.
Lục Vân cúi đầu nhìn đại dương vật của mình đang ra vào nhanh chóng trong huyệt dâm nóng ẩm của Tô cô nương, khoái cảm mãnh liệt theo những cú thúc cắm điên cuồng kích thích từng dây thần kinh của dương vật, lượng lớn dâm thủy ào ạt tuôn ra, ma sát tạo thành bọt trắng cùng những âm thanh dâm đãng.
Ánh mắt Lục Vân cuồng nhiệt, duỗi tay ra sức bóp nắn cặp mông đầy đặn, vòng eo tấn công càng lúc càng nhanh.
"Ưm... nga... ưm..."
Bên trong Thúy Dịch Hiên không ngừng truyền ra tiếng thở dốc và tiếng rên rỉ mê người, Lục nhi từ nhà bếp dưới lầu lấy một ít điểm tâm đi đến cửa Thúy Dịch Hiên, nghe thấy âm thanh làm người ta mặt đỏ tai hồng truyền ra từ trong phòng, Lục nhi cắn chặt môi, nhẹ nhàng mở hé cửa phòng, nhìn qua khe hở.
Chỉ thấy chủ tử nhà mình, Tô cô nương, hai tay chống trên bàn trà, như một con chó cái động đực vểnh cao cặp mông tròn trịa, chiếc quần lót màu trắng dâm đãng treo ở đầu gối, đôi chân gợi cảm tách ra, một cây dương vật to lớn vô cùng đang tận tình gian dâm huyệt dâm mê người như trái đào mật của chủ tử.
Tốc độ ra vào của đại dương vật cực nhanh, đến mức tạo ra cả tàn ảnh, chủ tử của nàng bị địt đến mức thân thể mềm mại run rẩy kịch liệt, lại thêm tiếng thở dốc dồn dập của chủ tử, cùng với tiếng rên rỉ không thể kìm nén, có thể biết trận chiến của hai người lúc này kịch liệt đến mức nào.
Lục nhi nhìn đến mắt trợn tròn, miệng há hốc, lại bị trận chiến kịch liệt bên trong kích thích đến toàn thân tê dại, tiểu huyệt non mềm giữa hai gốc đùi trong nháy mắt liền ướt đẫm.
Tay nàng run lên, đồ vật trong tay lập tức rơi xuống đất.
Lục nhi còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy Lục Vân ở bên trong quay đầu lại nhìn nàng cười một cách dâm tà, kế đó, nàng còn chưa kịp chạy trốn đã bị nam nhân bên trong bắt lấy, ôm thân thể nhỏ nhắn của nàng vào lòng, miệng rộng đặt lên miệng nhỏ của nàng, hai tay cách lớp quần áo vuốt ve, nắn bóp, trêu đùa nụ hoa nhỏ hơi nhô lên của nàng.
"A hừ!"
Lục nhi bị hôn đến thần hồn điên đảo, thở hổn hển, vừa tỉnh táo lại, liền đối diện với đôi mắt mông lung mà mê ly của chủ tử nhà mình, nội tâm nàng một trận e lệ, bên tai liền truyền đến tiếng thở hổn hển của nam nhân: "Sao lại ướt nhanh như vậy!"
Lúc này Lục nhi mới phát hiện tiểu huyệt non mềm của mình không biết từ lúc nào đã bị một đôi bàn tay to nóng bỏng bao phủ, ngón tay đang khẽ gảy trên tiểu huyệt của mình.
Điều này làm Lục nhi xấu hổ vô cùng.
Mình lại bị nam nhân vừa hôn vừa sờ soạng ngay trước mặt chủ tử.
Lục Vân nhìn tiểu nha đầu không còn vẻ đanh đá ngày xưa, trong lòng một mảnh nóng rực, một tay bế ngang nàng lên đi về phía Tô cô nương.
Bị Lục Vân bế kiểu công chúa trong lòng, Lục nhi lúc này tựa như một con chim non hoảng sợ, thân hình hơi co lại.
Nàng hai tay theo bản năng nắm chặt quần áo của Lục Vân, đốt ngón tay vì dùng sức mà hơi trắng bệch.
Đôi mắt to của nàng viết đầy vẻ kinh hoảng và ngượng ngùng.
Gò má nàng đỏ bừng, tựa như quả táo chín mọng, sắc đỏ diễm lệ ấy lan đến tận mang tai, dưới mái tóc đen nhánh làm nổi bật lại càng thêm rõ ràng.
Đôi môi khẽ run, như muốn nói lại thôi, lại như đang cố gắng kiềm chế sự rung động và e lệ trong lòng, cả người trong vòng tay Lục Vân trông vừa đáng yêu tội nghiệp lại vừa bối rối bất an.
"Tô cô nương, cùng Tạp gia lên giường nào!"
Lục Vân đi đến bên cạnh Tô cô nương, lại véo mông nàng một cái, cười dâm một tiếng nói.
Tô cô nương e lệ liếc nhìn Lục Vân một cái, lại liếc nhìn Lục nhi mềm mại đáng thương, chậm rãi đứng thẳng người, nắm lấy tay Lục Vân, ba người cùng nhau đi về phía phòng ngủ.
PS: Chương trước đã viết về cảnh song phi của Tô cô nương và Lục nhi, lần này sẽ không viết chi tiết nữa.