Chương 329 - Vật này thật sự rất lớn
Dù trong lòng dâng lên vài tia xấu hổ, Tư Mã Uyển Nhi cũng không hề thu liễm, ngược lại còn khúc khích cười một tiếng. Chợt, nàng khẽ nghiêng đầu, khiến khuôn mặt mình và Lục Vân gần trong gang tấc, hai chóp mũi gần như chạm vào nhau. Nàng chớp đôi mắt to ngấn nước, ra vẻ vô tội nói: "Lục ca ca, người ta sợ lắm đó. Nhưng mà ngươi nói 'lượng kiếm', rốt cuộc là 'lượng' thanh kiếm nào vậy?"
"..."
Lục Vân cạn lời, thầm kêu khổ trong lòng. Vị Tư Mã tiểu thư này thật sự quá bạo dạn rồi, những lời lẽ thế này khiến hắn cũng có chút không chống đỡ nổi.
Nhìn đôi mắt to ngấn nước sáng rỡ kia, Lục Vân rất muốn rút 'bảo kiếm' của mình ra cho nàng biết uy lực của nó, nhưng nghĩ lại cảnh mình bị đối phương đùa bỡn xoay quanh trước mặt Nữ đế, hắn không khỏi hít một hơi thật sâu, sa sầm mặt, không nói một lời.
"Khúc khích..."
Thấy vậy, Tư Mã Uyển Nhi hài lòng cười yêu kiều một tiếng, rồi nũng nịu rên rỉ, giọng điệu quyến rũ mê người không tả xiết: "Lục ca ca, xem ra ngươi quả nhiên là sợ người ta rồi... Lục ca ca, ngươi không phải luôn miệng nói muốn 'lượng kiếm' sao, đến đây, người ta không sợ chút nào đâu, cũng muốn kiến thức một phen, 'bảo kiếm' của ngươi rốt cuộc sắc bén đến mức nào..."
Vừa nói, Tư Mã Uyển Nhi vừa đưa bàn tay nhỏ nhắn lên, đầu ngón tay hơi cong lại, phần đệm thịt trên ngón tay linh động như cánh bướm, nhẹ nhàng lướt trên làn da của Lục Vân.
Cảm giác tinh tế ấy, từng chút một, tựa như lông vũ khẽ lướt qua, trêu chọc đến mức tim người ta cũng run lên theo. Không khí trong chớp mắt tràn ngập một tầng hơi thở mập mờ mà nóng bỏng.
Lục Vân chỉ cảm thấy một ngọn lửa từ bụng dưới bùng lên, trong chớp mắt lan khắp toàn thân.
Hơi thở của hắn trở nên nặng nề, hai tay nắm chặt dây cương, đốt ngón tay trắng bệch.
Khi từng sợi hương thơm con gái như có như không lượn lờ tỏa ra từ người Tư Mã Uyển Nhi, từ từ tiến vào khoang mũi Lục Vân, cùng với việc nhìn thấy chiếc cổ thon dài trắng nõn của nàng.
Tầm mắt thuận theo đó nhìn xuống, càng thoáng thấy cặp tuyết phong hơi nhô lên, khe rãnh như ẩn như hiện, hệt như một thung lũng thần bí bị mây mù che nửa, khiến người ta mơ màng.
Hương và cảnh đan xen, chớp mắt thiêu đốt ngọn lửa tiềm tàng nơi đáy lòng Lục Vân. Hắn tiến lên, kề miệng vào bên vành tai trong suốt, bóng loáng như ngọc của Tư Mã Uyển Nhi, dùng giọng nam khàn khàn nói: "Tư Mã tiểu thư, ngươi nói nữa là tạp gia sẽ 'lượng kiếm' thật đấy!"
Hơi thở nóng rực lại lần nữa phả lên làn da bên tai Tư Mã Uyển Nhi, da nàng chớp mắt nổi lên một lớp da gà li ti.
Thân thể yêu kiều của Tư Mã Uyển Nhi run lên mạnh mẽ, trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn, nhưng ngay sau đó lại bị một chút giảo hoạt thay thế.
Nàng khẽ nghiêng đầu, khóe miệng cong lên một nụ cười quyến rũ, nhỏ giọng nói: "Lục ca ca, vậy ngươi lượng đi, nô gia rất muốn xem bảo kiếm của Lục ca ca đó!!!"
Lời nói của Tư Mã Uyển Nhi không khác gì cọng rơm cuối cùng đè bẹp lý trí của Lục Vân, dục vọng mãnh liệt trong cơ thể rốt cuộc không nén được nữa, bùng nổ dữ dội.
Vật hung tợn ở hạ thân vốn đã rục rịch muốn thử bỗng chốc trở nên cứng rắn vô cùng, thẳng tắp thúc vào khe mông giữa cặp kiều đồn của Tư Mã Uyển Nhi.
Lúc trước khi Tư Mã Uyển Nhi nhẹ nhàng lên ngựa, trong khoảnh khắc váy rũ xuống, cặp kiều đồn đã đè lên lớp váy, khiến hình dáng hiện ra rõ mồn một.
Vẻ no đủ tròn trịa ấy, hệt như trái đào chín mọng, tươi mới mê người, nhìn đến mức ánh mắt Lục Vân ngưng lại, đáy lòng gợn sóng.
Mà điều càng làm Lục Vân trợn mắt hơn là, khi Tư Mã Uyển Nhi ngồi trên yên ngựa, phần mông thịt đè lên lớp váy, làm lộ ra đường cong tròn trịa, cùng với khe mông lún sâu mơ hồ ở giữa hai "trái đào", khiến Lục Vân lúc ấy chỉ muốn cắm bảo kiếm của mình vào, hưởng thụ khoái cảm được cặp mông thịt đầy đặn co dãn của vị tiểu thư quốc công này bao bọc.
Lúc này lại nghe thấy những lời nói đầy vẻ khiêu khích này của Tư Mã Uyển Nhi, Lục Vân đâu còn nhịn được nữa. Không chút do dự, tay phải hắn siết chặt dây cương như gọng kìm, đốt ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch, tay trái chống mạnh lên thân ngựa, mượn lực đó, cả người lao về phía trước như mũi tên rời cung.
Trong nháy mắt, ngực hắn đã dán chặt vào lưng Tư Mã Uyển Nhi, tiếng tim đập của cả hai hòa vào làm một, không phân biệt được của ai.
Hơi thở nóng bỏng thoát ra từ khoang mũi của người đàn ông, mang theo một sự nóng cháy và vội vàng khó tả, nặng nề phả vào chiếc cổ trắng nõn thon dài của Tư Mã Uyển Nhi.
Hơi nóng ấy, như một luồng điện bỏng rẫy, nhanh chóng lan khắp toàn thân dọc theo làn da, làm nàng không khỏi rùng mình một cái, xấu hổ hờn dỗi nói: "Ngươi..." Nhưng lời nàng chưa kịp nói hết, một vật to khỏe cứng rắn đã vượt qua yên ngựa, ép lên lớp váy và quần lót của nàng, hung hăng đâm vào khe mông từ phía sau.
Tuy nàng chưa từng trải qua chuyện nam nữ, nhưng qua sách vở và từ miệng thị nữ Lãnh Nguyệt, nàng biết đó là dương vật của đàn ông dùng để giao hoan với tiểu huyệt của phụ nữ.
Dương vật này thật sự rất lớn, Tiểu Nguyệt Nguyệt nói không sai!!!
Phương tâm của Tư Mã Uyển Nhi run rẩy, không khỏi nũng nịu rên lên một tiếng, bị vật cứng rắn to lớn này kích thích đến toàn thân run rẩy, sức lực tan biến không còn. Sau đó, nàng cảm giác thân thể yêu kiều của mình bị chủ nhân của dương vật này ôm vào lòng, tiếp đến, một luồng khí tức nam nhân nồng đậm và đầy xâm lược ập đến như thủy triều, bao bọc lấy nàng hoàn toàn.
"Tư Mã tiểu thư, bảo kiếm của tạp gia không làm ngươi thất vọng chứ!"
Lục Vân nhếch khóe miệng, ghé sát vào tai Tư Mã Uyển Nhi, thổi hơi vào tai nàng, hạ thân đẩy dương vật cứng ngắc về phía trước, muốn tiến vào sâu hơn, nhưng bị phần yên ngựa nhô lên phía trước chặn lại, chỉ có thể vào được một phần nhỏ, không cách nào nhét toàn bộ dương vật vào cặp mông thịt mê hồn của Tư Mã Uyển Nhi.
Sự kích thích kép này làm Tư Mã Uyển Nhi trở nên xuân tình dạt dào. Đôi mắt đẹp trong veo ngấn nước của nàng lúc này như bị một lớp sương mù bao phủ, sóng mắt lưu chuyển, tràn đầy vẻ lưu luyến và mê ly.
Vẻ đỏ ửng từ sâu trong gò má nàng lan ra, kiều diễm ướt át, càng làm nổi bật đôi môi hồng tựa như trái anh đào chín mọng, hơi hé mở phát ra một tiếng rên rỉ trêu người: "Ưm..."
"Tư Mã tiểu thư, nói chuyện với ngươi đó! Vừa rồi không phải vẫn muốn kiến thức bảo kiếm của tạp gia sao!"
Lục Vân thở gấp một tiếng, rồi trực tiếp há miệng ngậm lấy vành tai trong suốt, hồng nhuận, khéo léo của đối phương.
"A..."
Tư Mã Uyển Nhi phát ra một tiếng rên rỉ run rẩy. Vành tai mẫn cảm bị hai phiến môi của người đàn ông ngậm lấy, cả người nàng run lên một chút. Chưa kịp cảm nhận loại khoái cảm khác thường này, răng của Lục Vân đã nhẹ nhàng cắn lên dái tai của nàng.
Nha, ngứa, tê, nóng, cùng với khoái cảm mang theo chút đau nhói, rất nhanh đã làm vị thiên kim tiểu thư của Vinh Quốc công này say mê. Cái miệng nhỏ kiều diễm ướt át khẽ thở dốc, nửa người trên hoàn toàn dựa vào lồng ngực người đàn ông phía sau, mặc cho hắn tùy ý liếm hôn vành tai trong suốt khéo léo, rồi môi lưỡi của hắn lan đến chiếc cổ trắng nõn, từng chút một hôn lên đó một cách nóng bỏng.
"Đừng..."
Thanh âm như muốn từ chối lại như mời gọi trào ra từ kẽ răng của Tư Mã Uyển Nhi. Ánh mắt nàng ngày càng mê ly, thân thể yêu kiều không ngừng run nhẹ. Bị đôi môi nóng bỏng của người đàn ông chậm rãi mà mạnh mẽ hôn lên làn da cổ, nghe hơi thở hổn hển của hắn chứa đựng dục vọng mãnh liệt, nàng càng lúc càng không còn sức lực chống cự.
» 𝓤̉𝓷𝓰 𝓱𝓸̣̂ 𝓭𝓲̣𝓬𝓱 𝓰𝓲𝓪̉ 𝓬𝓱𝓲́𝓷𝓱 𝓬𝓱𝓾̉ 𝓸̛̉ ᴢᴀʟᴏ: 0704 730 588 (𝓟𝓱𝓾̛𝓸̛́𝓬 𝓜𝓪̣𝓷𝓱) «