Virtus's Reader

Chương 474 - Trang phục của mỹ phụ

Phủ Chỉ Huy Sứ của Cẩm y vệ, bên trong chỉ huy đường.

Ánh nắng buổi chiều xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc hoa văn, Lục Vân ngồi sau bàn làm việc. Dưới sảnh, một vị Cẩm y vệ giáo úy mặc phi ngư phục đang đứng, lưng hơi khom, chắp tay bẩm báo.

"Ngươi nói chiếc xe ngựa kia đã đi đến một trang viên ở ngoại ô?" Lục Vân nghe Cẩm y vệ nói xong, khẽ nhíu mày rồi hỏi tiếp: "Có biết lai lịch của tòa trang viên đó không?"

"Bẩm Chỉ Huy Sứ." Vị giáo úy lại chắp tay lần nữa: "Thuộc hạ đã điều tra rõ..."

Hắn dừng lại một chút, rồi rút từ trong tay áo ra một tập tài liệu mật.

"Căn cứ báo cáo của mật thám từ Đông Tập Sự Vụ Phòng, tòa trang viên kia trên danh nghĩa thuộc về một viên ngoại họ Tăng, nhưng thực chất lại nằm trong tay một kẻ tên là Chúc Đình Húc!"

"Chúc Đình Húc!" Lục Vân thầm nhẩm lại cái tên này.

Vị giáo úy nói tiếp: "Bẩm đại nhân, Chúc Đình Húc nguyên là Hộ bộ Thị lang, vào năm Long Hi thứ năm bị Lại bộ dâng tấu tố cáo tham ô, giáng chức làm Huyện lệnh Thanh Hà."

"Vào năm Thánh Chiêu thứ hai, hắn từ quan rồi về kinh, mua lại trang viên này, đặt tên là Lưu Hương Uyển. Mấy năm gần đây, hắn thường xuyên kết giao với quyền quý trong triều. Bên trong trang viên ca múa không ngừng, yến tiệc liên miên, mỗi ngày đều có vương công quý tộc, văn võ quan viên ra vào không ngớt."

Lục Vân khẽ gật đầu, mắt hơi híp lại, giọng nói không nhanh không chậm: "Tạp gia đã biết. Ngươi tiếp tục theo dõi sát sao, bất cứ kẻ nào ra vào trang viên đều phải ghi chép lại chi tiết, không được bỏ sót một ai."

"Ngoài ra, phái thêm vài người lén lút trà trộn vào trong. Tạp gia muốn nắm rõ Lưu Hương Uyển, nhớ kỹ, không được để lộ chút tiếng gió nào."

"Tuân mệnh!" Vị giáo úy ôm quyền nhận lệnh, khom người lui ra ngoài.

Trong phòng lại trở nên yên tĩnh. Lục Vân ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa, bờ môi khẽ mấp máy, nhẩm đi nhẩm lại ba chữ ‘Lưu Hương Uyển’.

Bề ngoài, Lưu Hương Uyển này chẳng qua chỉ là nơi để các quyền quý tìm vui hưởng lạc, nhưng trong lòng hắn có cảm giác sự việc không hề đơn giản như vậy.

Đang lúc trầm tư, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân khe khẽ, ngay sau đó một Cẩm y vệ vào bẩm báo rằng Triệu Quốc công phu nhân đã đến.

Lục Vân nghe thấy người đến, trong lòng khẽ động, cho người vào. Chẳng mấy chốc, ngoài cửa lại lần nữa vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Cửa phòng được đẩy ra. Một luồng gió thơm ngát liền bay vào, hương thơm nồng nàn, mang theo mùi long diên hương thoang thoảng hòa cùng hương hoa sữa, vô cùng quý giá.

Tiếp đó, một vị mỹ phụ diễm lệ bước vào trong sảnh, chính là thê tử của Triệu Quốc công, Thẩm Uyển Dao.

Hôm nay nàng trang điểm vô cùng lộng lẫy, mặc một chiếc váy dài màu đỏ thẫm thêu kim tuyến, ôm sát lấy thân thể, tôn lên bộ ngực cao ngất, đầy đặn của nàng một cách vô cùng rõ nét.

Hai khối thịt mềm mại mà căng tràn sức sống, lớp vải trước ngực bị đôi gò bồng đảo đầy đặn đội lên căng phồng.

Vòng eo thon thả tạo thành một sự tương phản rõ rệt với cặp mông tròn trịa hai bên. Tà váy rủ xuống, khi bước đi, cặp mông đầy đặn, cong vút lại nảy lên theo từng nhịp, đường cong hiện ra vô cùng nổi bật.

Làn da trắng nõn, mịn màng, chiếc cổ thon dài nuột nà, đường nét xương quai xanh bên dưới vô cùng mềm mại.

Gò má hồng hào, đầy đặn, ngũ quan tinh xảo, sắc nét, đôi mày lá liễu, khóe mắt ẩn chứa một tia xuân tình quyến rũ.

Đôi môi dày mọng, đỏ tươi, được tô một lớp son đậm. Dáng môi tao nhã, đầy đặn, nhìn thôi đã khiến người khác muốn cắn một miếng.

Mái tóc được búi cao, để lộ ra phần gáy trắng nõn, mượt mà. Vành tai trĩu nặng đôi khuyên tai vàng, càng làm nổi bật lên gương mặt thêm phần rực rỡ.

Lục Vân nhìn chằm chằm vị mỹ phụ cao quý mà lẳng lơ trước mắt, ánh mắt đảo qua đảo lại đánh giá bộ ngực cao ngất, căng tròn, vòng eo thon gọn và cặp mông đầy đặn, tròn trịa của Thẩm Uyển Dao.

Yết hầu hắn không kìm được mà trượt lên xuống, hơi thở cũng trở nên nặng nề.

Thẩm Uyển Dao cảm nhận được ánh mắt trần trụi của nam nhân đang lang thang trên cơ thể mình, bị nhìn đến mức hai má nóng bừng, hơi thở của nàng cũng trở nên dồn dập.

Cặp vú lớn đầy đặn, ngạo nghễ trước ngực cũng theo nhịp thở gấp mà phập phồng kịch liệt, đẩy lớp gấm bó sát căng phồng lên, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy ra khỏi lớp áo.

Lục Vân không nhịn được nữa, bước nhanh tới trước, một tay kéo mạnh Thẩm Uyển Dao vào lòng.

Cảm nhận được thân thể đầy đặn trong ngực cùng với hương thơm đặc trưng của nữ nhân trưởng thành, Lục Vân cúi đầu ngậm lấy đôi môi hồng đầy đặn kia.

Ngay khoảnh khắc môi vừa chạm, đầu lưỡi hắn đã cạy mở hàm răng nàng, xông thẳng vào khoang miệng ấm áp.

Thẩm Uyển Dao bị hành động đột ngột của hắn làm cho toàn thân run rẩy, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, vòng tay ôm lấy cổ Lục Vân, cả người dán sát vào.

Nàng càng ra sức dùng bộ ngực đầy đặn, cao ngất của mình ép chặt vào lồng ngực nam nhân, vừa hôn đáp trả, vừa chủ động dùng đầu lưỡi câu lấy lưỡi hắn, trong miệng phát ra những tiếng rên rỉ khe khẽ.

Hơi thở của cả hai đều trở nên nặng nề, quấn quýt dây dưa, không ai nỡ buông ra.

Một tay Lục Vân ôm lấy sau lưng nàng, bàn tay cách lớp gấm dày, lướt qua lướt lại trên vòng eo thon mềm và cặp mông tròn trịa của nàng.

Bàn tay to vuốt ve, xoa nắn trên cặp mông thịt đầy đặn, cong vút của đối phương. Dù cách một lớp áo vẫn có thể cảm nhận được sự căng đầy và no đủ của thân thể vị mỹ phụ này.

Tay kia thì không chút khách khí đưa ra trước ngực nàng, trực tiếp tóm lấy bầu vú cao ngất, căng tròn, ra sức xoa nắn, cảm nhận khối thịt mềm ấy biến dạng trong lòng bàn tay.

Thẩm Uyển Dao bị hắn ôm chặt, cặp vú lớn trước ngực bị bàn tay to của nam nhân vuốt ve, hơi thở càng thêm dồn dập.

Trải qua nhiều lần dạy dỗ, lại thêm việc đã hoàn toàn thất vọng về phu quân của mình, trong mắt Thẩm Uyển Dao đã không còn oán hận, không còn uất ức, chỉ còn lại dục vọng đậm đặc và sự thuận theo.

Nàng chủ động dùng ngón tay lướt trên lưng và eo hông của Lục Vân, thậm chí còn chủ động ngẩng đầu, càng ra sức đem đôi môi hồng cao quý của mình dán vào miệng rộng của nam nhân, chiếc lưỡi ướt át cuốn lấy không chịu buông.

Một lát sau, đôi môi hai người tách ra, kéo theo một sợi chỉ bạc lấp lánh.

Lục Vân nhìn đối phương, lớp trang điểm cao quý đã trở nên có chút xộc xệch vì nụ hôn kịch liệt, hơi thở dồn dập phả ra hương thơm của người phụ nữ trưởng thành.

Trang sức vốn chỉnh tề cũng có chút lệch lạc, vài lọn tóc mai bết trên trán, hai má ửng hồng, trong mắt ngập tràn dục vọng.

"Phu nhân!" Lục Vân cổ họng khô khốc, cất tiếng gọi.

Thẩm Uyển Dao không đáp lời, đôi môi hồng nhuận, đầy đặn khẽ chu lên, trong mắt xuân tình dào dạt, trực tiếp đón nhận lần nữa, đôi môi hồng dán chặt lên khóe môi nam nhân.

Lần này nàng hôn còn mạnh hơn lúc nãy, chiếc lưỡi mềm mại, ướt át tiến vào trong miệng Lục Vân, tham lam quấn quýt mút lấy, như thể muốn đem ngọn lửa dục vọng kìm nén đã lâu phát tiết ra ngoài.

Hai người quấn quýt không rời, nước bọt trong khoang miệng bị Thẩm Uyển Dao hút không còn một giọt, đầu lưỡi quấy đảo giữa kẽ răng Lục Vân, giữa đôi môi truyền ra từng tiếng nước chùn chụt.

Cùng lúc đó, bàn tay trắng nõn, thon dài của Thẩm Uyển Dao lặng lẽ lần xuống dưới, cách lớp vải sờ đến thứ đang trướng lớn dưới hông Lục Vân.

Bàn tay trắng nõn nắm chặt lấy, lòng bàn tay áp sát vào cự vật nóng rực, cường tráng của hắn, mười ngón tay linh hoạt bao bọc lấy gốc rễ, men theo những đường gân nổi rõ mà chậm rãi vuốt lên, từng chút một trêu đùa.

Lục Vân bị nàng nắm như vậy, huyết dịch toàn thân như dồn cả xuống hạ bộ, cự vật trong lòng bàn tay nàng nảy lên, hơi nóng hừng hực truyền qua, trướng căng đến mức như muốn nổ tung.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!