Chương 510 - Hoàng thái hậu liếm huyệt, liếm côn thịt
Lục Vân nhân cơ hội lại chậm rãi thúc vào một chút, lần này cuối cùng cũng chen được hơn nửa quy đầu vào trong.
Huyệt đạo ẩm ướt trơn trượt cuối cùng cũng ngậm lấy nửa quy đầu to lớn, cảm giác được bao bọc này mãnh liệt chưa từng có.
Nhưng cũng chính vì vậy, mỗi lần đẩy vào thêm một chút, lực cản lại lớn đến kinh người, vách thịt phấn nộn co rút lại thật chặt, như muốn kẹp đứt vật lạ từ bên ngoài xâm nhập vào.
Lục Vân có thể cảm nhận được côn thịt thô to của mình bị từng lớp thịt mềm mại mà căng đầy bao bọc lấy, quy đầu mỗi lần chen về phía trước đều bị “cắn” đến đau nhói.
Phản ứng của Thất công chúa còn kịch liệt hơn, bụng dưới vì đau đớn dữ dội mà căng cứng, miệng huyệt phấn nộn co rút điên cuồng, gần như kẹp chặt quy đầu tím hồng đang căng trướng.
Trong miệng nàng đứt quãng tràn ra tiếng nức nở, đôi mày nhíu chặt thành một cục, nơi khóe mắt chảy ra vệt nước mắt mảnh.
“Nương nương… Công chúa kẹp chặt quá… Thật sự không cử động được…”
Giọng Lục Vân run rẩy nói, tay vẫn đỡ lấy côn thịt nóng rực cứng rắn của mình, trán đã rịn đầy mồ hôi.
Vòng eo hắn hơi đưa về phía trước, lại bị khe thịt non nớt nhỏ hẹp kia kẹp chặt, muốn đẩy vào thêm một tấc cũng vô cùng gian nan.
Hoàng thái hậu nhìn gương mặt xinh đẹp tái nhợt của nữ nhi, mồ hôi lạnh và nước mắt giàn giụa, đau lòng đến hốc mắt cũng đỏ lên.
Nàng vừa muốn lên tiếng an ủi, bên tai lại truyền đến tiếng thở dốc kiềm chế của Lục Vân: “Nương nương, công chúa… bên dưới không có nước, khô quá, thật sự không vào được…”
Hoàng thái hậu nghe vậy, hơi sững sờ, theo bản năng nhoài người tới, ánh mắt dừng lại ở giữa hai chân nữ nhi.
Chỉ thấy giữa hai cánh môi âm hộ phấn nộn của nữ nhi, đang bị cây côn thịt đen nhánh thô to của Lục Vân chống vào thật chặt.
Chỉ có một đoạn nhỏ tiến vào được bên trong, hơn nửa cây còn lại vẫn ở bên ngoài, thân gậy đen nhánh làm nổi bật lên miệng huyệt càng thêm phấn nộn.
Hai màu sắc tương phản rõ rệt, chỗ giao hợp lại chỉ lưu lại một chút dâm dịch, hơn nữa không có dịch mới trào ra.
Hình ảnh bạo ngược mà chấn động như vậy làm Hoàng thái hậu nín thở, kinh ngạc nhìn trân trối.
“Nương nương, thật sự không vào được, chặt quá rồi!” Lục Vân nói, thử cử động eo, quy đầu hơi ép vào miệng huyệt phấn nộn, nhưng vẫn chỉ có thể nhích vào được một chút.
Hoàng thái hậu trong lòng vừa xấu hổ vừa sốt ruột, cắn răng nói với nữ nhi một câu: “Uyển Nghi, thả lỏng một chút… Đừng sợ… Có nương ở đây…”
Nói rồi, nàng run rẩy đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng tìm đến giữa hai chân nữ nhi, dùng bụng ngón tay đặt lên giữa môi âm hộ ướt át và miệng huyệt hơi vểnh lên của nàng mà qua lại vuốt ve, nhỏ giọng nói:
“Ngoan, không sợ… Nương giúp ngươi, rất nhanh sẽ xong thôi…”
Dưới sự vuốt ve dịu dàng của mẫu thân, thân thể căng cứng của Thất công chúa cuối cùng cũng dần thả lỏng, lỗ thịt mới chậm rãi chảy ra một tia mật dịch ấm áp, nhưng vẫn không đủ trơn, miệng huyệt vẫn còn khô khốc.
Hoàng thái hậu thấy vậy, sắc mặt đỏ bừng lên, do dự một lát, cuối cùng cúi người xuống, đôi môi hồng dán lên miệng huyệt hơi sưng đỏ của nữ nhi, đầu lưỡi run rẩy đưa ra, nhẹ nhàng liếm một cái.
Hương vị ngọt tanh trong nháy mắt tràn ngập đầu lưỡi.
Đây là lần đầu tiên nàng liếm nơi riêng tư của phụ nữ, hơn nữa còn là con gái ruột của mình, Hoàng thái hậu chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, cảm giác xấu hổ gần như khiến nàng không thở nổi.
Nhưng nhìn dáng vẻ đau đớn bất lực của nữ nhi, nàng chỉ có thể cố nén sự e dè và xấu hổ, tiếp tục cúi đầu dùng đầu lưỡi liếm từng chút một.
Đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua miệng huyệt phấn nộn và những nếp thịt hơi vểnh lên, đem chút mật dịch vừa chảy ra chậm rãi liếm cho đều.
Thân là Hoàng thái hậu Đại Hạ mà lại làm ra chuyện dâm mỹ, trái với luân thường đạo lý như vậy, nội tâm Hoàng thái hậu tràn ngập xấu hổ, tim đập như muốn phá tan lồng ngực.
Nàng thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn Lục Vân, chỉ có thể cúi đầu chuyên chú liếm láp dâm thịt của nữ nhi.
Lục Vân nhìn một màn này, cả người sắp phát điên, nhất là khi đối phương liếm, đầu lưỡi mềm mại kia thỉnh thoảng còn lướt qua côn thịt của hắn.
Cảm giác tiếp xúc non nớt này làm tim hắn đập nhanh đột ngột, hơi thở cũng nặng thêm vài phần, thiếu chút nữa đã không nhịn được mà đưa tay đặt lên mái tóc búi cao của Hoàng thái hậu, đem dương vật cắm vào đôi môi hồng của nàng mà làm.
Nhưng Lục Vân biết thời điểm chưa tới, cho nên chỉ có thể gắng gượng nhịn xuống, yên lặng hưởng thụ khoái cảm mãnh liệt mà đầu lưỡi kia mang lại cho mình.
Mà Hoàng thái hậu cũng sắp điên rồi, đầu lưỡi mình không cẩn thận liếm phải cây côn thịt kia, đầu lưỡi ngoài vị ngọt tanh của nữ nhi, còn mang theo một chút khí tức nam tính.
Nàng đương nhiên hiểu rõ, xấu hổ đến mức hận không thể lập tức rụt lại, nhưng nghĩ đến nữ nhi, nàng lại không thể không tiếp tục, giả vờ như không phát hiện, cứng ngắc bôi dịch thể của nữ nhi tiết ra lên chỗ giao hợp của hai người.
Cuối cùng sau khi bôi đều mảnh thịt mềm kia, Hoàng thái hậu mới ngẩng người dậy, cúi đầu không dám nhìn Lục Vân, dùng âm thanh gần như không thể nghe thấy nói: “Được rồi, ngươi thử xem!”
Lục Vân đâu chịu bỏ qua như vậy, giả vờ dùng sức thúc về phía trước mấy cái, nhưng rất nhanh lại dừng lại, làm ra vẻ bất đắc dĩ nhìn về phía Hoàng thái hậu, thấp giọng nói:
“Nương nương, vẫn chưa đủ… Chỗ này vẫn khô quá, không đủ ướt.”
Hoàng thái hậu nghe vậy, thân thể run lên dữ dội, gương mặt xinh đẹp đỏ đến sắp rỉ máu, cúi đầu nhìn cây côn thịt nổi đầy gân xanh, hít sâu một hơi, vẫn là cúi người xuống.
Lần này, nàng không tiếp tục liếm miệng huyệt của nữ nhi, mà áp sát vào thân gậy đang lộ ra bên ngoài, khoang mũi lập tức bị khí tức nam tính nồng đậm bao trùm.
Hoàng thái hậu run rẩy đưa ra đầu lưỡi phấn nộn ướt át, nhẹ nhàng liếm một cái lên thân gậy, nhiệt độ nóng bỏng làm nàng theo bản năng rụt lưỡi lại.
Nhưng bên tai lại truyền đến tiếng thở dốc đau đớn nén nhịn của nữ nhi, Hoàng thái hậu chỉ có thể cố nén xấu hổ, cắn răng tiếp tục lè lưỡi, từng chút từng chút tinh tế liếm láp trên bề mặt côn thịt.
Nàng để nước bọt của mình chậm rãi thấm ướt đoạn thân gậy lộ ra ngoài, nước bọt thuận theo thân gậy đen nhánh chảy xuống, hòa cùng với mật dịch còn sót lại, hình ảnh vô cùng dâm đãng.
Lục Vân cúi đầu nhìn đôi môi hồng của Hoàng thái hậu đang di chuyển trên côn thịt của mình, dục hỏa trong lòng gần như muốn nuốt chửng lý trí, cảm giác mềm mại nóng ẩm kia theo thân gậy xộc thẳng lên đỉnh đầu, đến cả hô hấp cũng trở nên dồn dập.
Quy đầu côn thịt của hắn còn đang cắm trong miệng huyệt phấn nộn của thiếu nữ, thân gậy lộ ra bên ngoài lại bị đường đường Hoàng thái hậu dùng đầu lưỡi cẩn thận liếm láp, một màn này làm Lục Vân cũng không chịu nổi nữa.
Hắn thúc eo một cái, đột ngột hơi rút về phía sau, quy đầu to lớn mang theo một tia mật dịch trượt ra khỏi miệng huyệt của Thất công chúa, phát ra một tiếng “bụp”.
Hoàng thái hậu đang cố nén sự xấu hổ, chuyên chú liếm côn thịt, chỉ muốn liếm cho thân gậy ướt át hơn một chút để nữ nhi lúc bị đâm vào có thể thoải mái hơn, hoàn toàn không chú ý đến động tác của Lục Vân.
Lúc này, đầu lưỡi của nàng đang men theo côn thịt liếm đến tận gốc, quy đầu đột nhiên bật ra khỏi huyệt khẩu, vừa vặn thúc vào bên môi nàng.
Hoàng thái hậu còn chưa kịp phản ứng, đầu lưỡi đã trực tiếp chạm phải viên quy đầu nóng bỏng ẩm ướt.
Bên trên còn dính mật dịch từ huyệt của nữ nhi, mùi vị ngai ngái, cảm giác vừa nóng lại vừa trơn.
Thân thể Hoàng thái hậu run lên, tim như hẫng một nhịp, xấu hổ và kinh hãi đồng thời xông lên não, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, cả người cứng đờ tại chỗ.
Nàng theo bản năng muốn rụt lưỡi về, nhưng tiếng rên rỉ đau đớn của nữ nhi bên tai vẫn tiếp tục, nàng chỉ có thể cắn chặt răng, cố nén mà tinh tế liếm luôn cả quy đầu.
Đầu lưỡi cẩn thận quấn lấy quy đầu xoay vài vòng, đem mật dịch còn sót lại hòa cùng nước bọt của mình, làm cho cả quy đầu trở nên ướt sũng, nhớp nháp.
Trong khoang mũi tràn ngập mùi hương nam tính xa lạ, cảm giác xấu hổ và nhục nhã gần như muốn nuốt chửng nàng.