Chương 512 - Phun Trào
Cuối cùng, Lục Vân rút côn thịt ra gần như hoàn toàn, chỉ để lại phần quy đầu bị miệng huyệt phấn nộn gắt gao cắn chặt.
Hắn cắn răng nín thở, lại một lần nữa chậm rãi ưỡn eo, đẩy cây côn thịt lửa nóng từng chút một trở lại nơi sâu thẳm trong huyệt thịt ẩm ướt trơn trượt.
Mỗi khi đẩy vào một tấc, vách thịt bên trong lại co rút bao bọc lấy, mật dịch theo thân côn thịt chảy xuống, phát ra tiếng nước nhóp nhép.
Thân thể mềm mại của Đế Uyển Nghi lại một lần nữa căng cứng vì động tác, nhưng đã tốt hơn lúc nãy nhiều. Dưới tác dụng của xuân dược và khoái cảm mang lại, mật huyệt tiết ra dâm dịch càng lúc càng nhiều, khiến cho nơi giao hợp của hai người trở nên ướt sũng, nhớp nháp.
Lục Vân một vào một ra, mỗi một lần đều vô cùng chậm rãi, gian nan, hoàn toàn không dám dùng sức, chỉ có thể từ từ cảm nhận sự ấm áp và khoái cảm mà tiểu huyệt non nớt mang lại.
Mỗi một lần ra vào đều khiến thân thể Đế Uyển Nghi phập phồng theo.
Hoàng thái hậu ôm lấy nữ nhi, cảm nhận cây côn thịt tráng kiện nóng bỏng kia từng chút một đâm vào bên trong thân thể nữ nhi, sự rung động ấy khiến cho trái tim của hoàng thái hậu cũng gần như đập loạn nhịp theo.
Nàng có thể cảm nhận rõ ràng bụng của nữ nhi thỉnh thoảng lại co giật, mỗi một lần thúc vào, thân thể nữ nhi lại run lên, bên tai toàn là tiếng rên rỉ xen lẫn thống khổ của nàng, cảm giác này giống như đối phương đang thao cả chính mình vậy.
Hạ thân của nàng đã ướt đẫm, huyệt thịt bên trong điên cuồng co thắt, vô cùng khát vọng.
Hoàng thái hậu bất giác liếc mắt nhìn sang, cây côn thịt vừa thô vừa đen kia đang chống miệng huyệt của nữ nhi nàng đến căng tròn, thân gậy dính đầy dâm dịch không ngừng đâm vào tiểu huyệt phấn nộn của nữ nhi.
Hình ảnh đó tác động mạnh khiến tim nàng đập loạn mấy nhịp, hơi thở cũng không nén được mà dồn dập, làm thế nào cũng không thể dời mắt đi được.
Lục Vân nhìn hai khuôn mặt, một thành thục, một non nớt của mẹ con hoàng thái hậu và Đế Uyển Nghi, trong lòng hưng phấn đến cực điểm.
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng mỗi lần rút ra đút vào, côn thịt của mình đều bị lớp thịt mềm khít khao non nớt kia bao bọc lấy, ma sát khiến quy đầu từng trận nóng lên.
Thậm chí hắn có thể cảm giác được nơi sâu trong huyệt thịt từng đợt co giật, sướng đến mức hắn gần như phát điên, động tác của vòng eo không khỏi tăng nhanh hơn, âm thanh dâm mỹ của da thịt va chạm vào nhau vang vọng khắp tẩm điện.
Tiểu huyệt của Đế Uyển Nghi dần dần thích ứng với cây côn thịt tráng kiện, sự đau đớn ban đầu dần bị khoái cảm thay thế, thân thể không còn cứng ngắc.
Ngược lại, nàng nhẹ nhàng phối hợp với sự ra vào của Lục Vân, hơi thở dồn dập, đôi môi hồng khẽ mở, tiếng rên rỉ cũng càng lúc càng lớn.
Mà hoàng thái hậu đang ôm lấy nữ nhi, nghe tiếng rên rỉ của nàng và âm thanh va chạm bên cạnh, cảm giác xấu hổ trong lòng đang dần bị khoái cảm nuốt chửng.
Thuốc kích dục nàng uống lúc nãy bây giờ đã bắt đầu phát tác, cả người trở nên khô nóng hơn, hai gò má ửng hồng, hơi thở cũng dồn dập.
Đôi chân thon dài đầy đặn dưới váy không kìm được mà hơi tách ra, ngay cả khối thịt mềm dưới mông cũng bắt đầu khẽ co giật, chèn ép âm hộ no đủ, thịt trong huyệt lại càng co thắt lợi hại, đẩy từng dòng dâm dịch ra ngoài.
Đúng lúc này, Lục Vân đột nhiên nói: "Nương nương... Tiểu nhân... Tiểu nhân không nhịn được... Muốn... Muốn bắn..."
Nghe vậy, hoàng thái hậu kinh ngạc trong lòng, vội vàng nói: "Ngươi chờ một chút... Xuân độc của Uyển Nghi còn chưa giải... Ngươi... Nhịn một chút..."
Thế nhưng tốc độ của Lục Vân lại càng nhanh hơn, thở hổn hển nói: "Không được, không được, nương nương... Tiểu nhân sắp bắn..."
Hoàng thái hậu vội liếc nhìn nữ nhi, cắn răng, cúi người, vươn tay nắm chặt lấy gốc côn thịt của Lục Vân, dùng sức siết lại, cưỡng ép kìm nén sự thôi thúc sắp phun trào của hắn.
Tay kia thì tìm đến giữa hai chân nữ nhi, ngón tay đặt lên hòn le đã sung huyết nổi lên, gấp gáp xoa nắn, muốn mau chóng đẩy nữ nhi lên cao trào.
Lục Vân cứ như vậy, một tay bị hoàng thái hậu nắm chặt lấy thân côn thịt, một bên điên cuồng thao mật huyệt của thất công chúa, mũi thở hổn hển, ánh mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm hoàng thái hậu, ra sức thúc đẩy.
Hai điểm mẫn cảm trên hạ thân của thiếu nữ công chúa cùng lúc nhận được sự kích thích, khiến thân thể nàng run lên dữ dội, tiếng rên rỉ nơi đôi môi hồng đột nhiên trở nên dồn dập.
Hai chân nàng theo bản năng kẹp chặt lấy ngón tay của mẫu thân, nơi sâu trong huyệt thịt cũng co rút kịch liệt, kẹp chặt lấy côn thịt của Lục Vân.
"Nhanh thêm chút nữa, ngoan, thả lỏng... Để hắn vào hết bên trong..." Hoàng thái hậu cúi xuống, khẽ giọng an ủi bên tai nữ nhi, nhưng tay lại càng xoa nắn nhanh hơn, liều mạng kích thích điểm mẫn cảm của nàng.
Tiếng nước bì bõm vang vọng khắp phòng, côn thịt của Lục Vân ra vào nhanh chóng trong huyệt thịt của thất công chúa, mỗi một lần đều làm văng ra một mảng dâm thủy.
Hung hăng làm thêm mấy chục lần, dưới sự kích thích mạnh mẽ này, Lục Vân cuối cùng cũng không nhịn được nữa, gầm nhẹ một tiếng, côn thịt kịch liệt co giật.
Quy đầu hung hăng thúc vào nơi sâu nhất của huyệt thịt, lỗ tiểu đột nhiên mở ra, tinh dịch nóng bỏng phun trào như thác lũ.
Lúc này, hoàng thái hậu cũng cảm nhận rõ ràng cây côn thịt tráng kiện trong tay mình đột nhiên run lên dữ dội.
Tiếp đó, một dòng tinh dịch nóng bỏng từ gốc cuộn lên, bắn thẳng vào nơi sâu nhất trong huyệt thịt của nữ nhi. Hoàng thái hậu bị lực va chạm mạnh mẽ đó làm cho chấn động đến cực điểm.
"Sao... sao hắn lại bắn lâu như vậy, lần này bắn ra bao nhiêu chứ!!"
Hoàng thái hậu không khỏi nhớ lại khoảng thời gian ngắn ngủi của tiên đế khi xưa, lại nghĩ đến mức độ tráng kiện của cây dương vật trong tay này, không nén được cảm giác miệng đắng lưỡi khô, trong lòng rung động khó hiểu.
"Nếu... nếu là làm vào trong mình, chắc sẽ còn sướng hơn nữa!"
"A... Ai gia là hoàng thái hậu... sao có thể nghĩ đến chuyện này... Đây chính là con rể của mình..."
Dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng thân thể nàng lại vô cùng khát vọng.
Cuối cùng, Lục Vân đã bắn xong hoàn toàn, thở hổn hển.
Nhưng trong đôi mắt cụp xuống của hắn lại lóe lên một tia tinh quang. Lần này hắn cố ý không khống chế, bỏ ra công sức lớn như vậy hôm nay, thứ hắn muốn đương nhiên là mẹ con song phi.
Hắn quay đầu nhìn hoàng thái hậu, ra vẻ xấu hổ nói: "Nương nương... Tiểu nhân, tiểu nhân..."
Hoàng thái hậu vẫn đang nắm chặt cây côn thịt nóng rực của hắn, cúi đầu nhìn lòng bàn tay dính đầy tinh dịch, sắc mặt ửng hồng, tim đập dồn dập.
Cố nén sự xấu hổ, nàng đưa mắt nhìn về phía nữ nhi, phát hiện thất công chúa vẫn chưa lên đến đỉnh, trong lòng vô cùng sốt ruột, nhìn Lục Vân nói: "An Xa hầu, ngươi, ngươi còn có thể tiếp tục được không?"
"Nương nương, tiểu nhân..." Lục Vân cúi đầu, tiếng thở dốc vẫn còn rất nặng nề, cả người như bị rút cạn sức lực.
Côn thịt vừa trải qua cao trào vẫn còn lưu lại hơi nóng, lúc này đã dần mềm xuống, từ từ trượt ra khỏi tiểu huyệt phấn nộn của thất công chúa, kéo theo một sợi tơ trong suốt hỗn hợp giữa tinh dịch và mật dịch.
Hoàng thái hậu thấy cảnh này, trong lòng thoáng qua một trận thất vọng, nhìn thân thể vẫn đang khẽ run của nữ nhi, trong lòng chỉ còn lại sự bất lực.
Sau đó, nàng lại cắn răng, ngẩng đầu, mặt nghiêm lại nhìn Lục Vân, nói: "An Xa hầu, ngươi còn có thể... cứng lên được không?"
"Nương nương, tiểu nhân... tiểu nhân cũng không biết..."
Hoàng thái hậu trầm mặc một lát, sắc mặt phức tạp, ánh mắt lóe lên một tia giằng xé và quyết tuyệt, nàng cắn môi, cuối cùng vẫn run rẩy đưa bàn tay trắng nõn ra, cẩn thận cầm lấy cây côn thịt vẫn còn hơi ấm.
Ngón tay vừa chạm vào thân gậy, lòng bàn tay liền cảm nhận được một cảm giác dính nhớp, sự xấu hổ lại như thủy triều ập đến.
Nhưng nàng không lùi bước, nắm chặt côn thịt của Lục Vân trong tay, nhẹ nhàng tuốt lên xuống. Thế nhưng cây côn thịt kia chỉ khẽ rung động, trước sau vẫn không khôi phục lại vẻ thẳng tắp như lúc nãy.
Hoàng thái hậu cắn chặt hàm răng bạc, động tác trên tay càng lúc càng gấp gáp, thậm chí hai tay thay phiên nhau, mười ngón tay bao chặt lấy côn thịt của Lục Vân, từ gốc đến quy đầu lặp đi lặp lại chà xát.
Lòng bàn tay nàng dần bị chất lỏng thấm ướt, ngay cả kẽ tay cũng nhớp nháp, nhưng cây côn thịt kia vẫn mềm oặt nằm trong lòng bàn tay, thỉnh thoảng chỉ khẽ co giật một chút, chứ không còn vẻ cứng như sắt lúc nãy nữa.
Lục Vân nhìn hoàng thái hậu cao quý đang tuốt dương vật cho mình, trong lòng sướng không tả xiết, từng luồng khoái cảm mãnh liệt từ côn thịt truyền đến, nhưng lại bị hắn gắt gao đè nén, không để cho côn thịt của mình cứng lên nửa phần.
Hoàng thái hậu nhìn cây côn thịt vô lực trong tay, đáy mắt hiện lên một tia thất bại.
Nhưng khi nhớ đến con gái của mình, nàng rốt cuộc không màng đến thân phận và tôn nghiêm nữa, hít sâu một hơi, cắn chặt răng, khẽ giọng ra lệnh: "Ngươi, đứng dậy!"
Yết hầu Lục Vân chuyển động, hắn nuốt một ngụm nước bọt, trái tim đập thình thịch.
Hắn đương nhiên hiểu hoàng thái hậu có ý gì, thân thể khẽ run rẩy, đứng dậy khỏi giường, tinh dịch vẫn theo cây côn thịt đã mềm nhũn nhỏ giọt xuống giường.
"Đứng ở mép giường!" Hoàng thái hậu cố nén xấu hổ, ra lệnh.
"Vâng... Nương nương..." Giọng Lục Vân mang theo âm rung, khẩn trương đến có chút khô khốc, hai chân hơi nhũn ra, nhưng vẫn làm theo lời nàng phân phó, đi đến mép giường, thân thể căng cứng đứng ở đó.
Hoàng thái hậu nhìn chằm chằm hạ thân của hắn, đáy mắt đồng thời hiện lên sự xấu hổ và khát vọng, nàng cắn môi, cuối cùng vẫn quỳ gối xuống trước mặt Lục Vân.
Hai tay nhẹ nhàng đỡ lấy cây côn thịt còn dính đầy chất lỏng, nàng cúi đầu hít sâu một hơi, ba loại mùi vị lập tức xộc vào khoang mũi, làm nàng nhíu mày, nhưng vẫn chậm rãi cúi người xuống, đôi môi hồng khẽ mở ra, dán tới.