Virtus's Reader

Chương 085 - Thúy nhi lăng nhục thái phi

Thúy nhi hoảng sợ trợn tròn mắt, cảnh tượng trước mắt như một chiếc búa tạ hung hăng nện vào tim nàng, gây ra một cú sốc cực lớn.

"A... Lại tới nữa... Phóng túng quá... Bị thao chết mất..."

Thúy nhi nhìn thấy thái phi nương nương trên bàn đá xanh bỗng nhiên hét lên một tiếng đầy hưng phấn, thân thể trắng như tuyết căng cứng, tứ chi như bạch tuộc quấn lấy người nam nhân, sau đó cả người co giật, đạt tới cao trào tột đỉnh.

Thúy nhi vội vàng che miệng, sợ mình phát ra tiếng động sẽ khiến nam nhân bên trong phát hiện ra sự tồn tại của mình.

Trong đôi mắt đẹp của nàng tràn đầy vẻ thất kinh, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Thân thể nàng hơi run rẩy, trong đầu là một mớ hỗn loạn.

Nàng không ngờ Dung thái phi luôn đoan trang tao nhã lại có thể làm ra chuyện như vậy, để lộ hết dáng vẻ dâm đãng khi bị nam nhân thao ngay trong phòng tắm.

Làm sao bây giờ? Nếu bị phát hiện, chắc chắn sẽ gặp phải phiền toái lớn.

Đồng thời nàng cũng tò mò, nam nhân đang đè trên thân thể đẫy đà của Dung thái phi là ai? Là Tiểu Vân tử sao? Nhưng Tiểu Vân tử không phải là thái giám sao? Tại sao hắn lại có dương vật của nam nhân?

Nàng căng thẳng suy nghĩ đối sách, nhưng lại phát hiện đầu óc mình trống rỗng, hoàn toàn không nghĩ ra được biện pháp nào.

"Ả đàn bà dâm đãng!"

Lục Vân vỗ vỗ lên gò má diễm lệ của Dung thái phi, mắng một tiếng. Hắn vừa định gian dâm cái miệng nhỏ nhắn gợi cảm và cao quý của thái phi, làm bẩn nàng từ trong ra ngoài thì khóe mắt lại nhìn thấy một gương mặt xinh đẹp ở bên cạnh tấm bình phong.

Hắn phát hiện ra ta rồi, hắn phát hiện ra ta rồi!

Hơi thở của Thúy nhi lập tức ngưng lại, trái tim như bị một bàn tay vô hình siết chặt.

Sắc mặt nàng trong chớp mắt trở nên trắng bệch như tờ giấy, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi mịn.

Trong đầu nàng là một mớ hỗn loạn, không biết nên ứng phó với tình hình trước mắt như thế nào.

Thân thể có phần non nớt của nàng hơi run rẩy, căng thẳng nhìn chằm chằm về phía Lục Vân.

Nàng muốn bỏ chạy nhưng lại phát hiện hai chân mình nặng như đeo chì, hoàn toàn không thể nhúc nhích nửa bước.

Cổ họng nàng khô khốc, muốn cất tiếng gọi Trương Hải nhưng chỉ có thể phát ra những tiếng "ư... ư..." yếu ớt.

"Ngươi là Thúy nhi, đúng không?"

Lục Vân đứng dậy, chẳng thèm để ý đến cây côn thịt vẫn đang cương cứng và dính đầy dâm dịch của thái phi bị phơi bày ngay trước mắt Thúy nhi.

Thân thể Thúy nhi hơi run lên, nàng cắn đôi môi hồng phấn, trong mắt lóe lên một tia hoảng loạn.

Nàng có thể khẳng định nam nhân với cây côn thịt đang dựng đứng này chính là Tiểu Vân tử mà Trương Hải đang tìm kiếm. Tuy không biết tại sao Tiểu Vân tử này lại chưa bị tịnh thân, nhưng mình đã phát hiện ra bí mật của hắn, còn tận mắt thấy hắn gian dâm thái phi.

Hai chuyện này, bất kể là chuyện nào, e rằng mình cũng khó thoát khỏi kết cục hương tiêu ngọc vẫn.

Thúy nhi vô cùng hối hận, nàng biết rõ bản thân vốn là kẻ tư lợi, cớ gì phải vì người nhà mà liều cả tính mạng của mình chứ?

"Không... Ta, ta là Thúy nhi!"

Giọng Thúy nhi có chút run rẩy, nàng muốn phản bác nhưng khi nhìn thấy đôi mắt dâm tà của Lục Vân thì bất giác cúi đầu: "Ta... ta biết sai rồi... Ta không nên dụ ngài đến đây, nhưng ta cũng là bị ép buộc, bọn họ đã dùng người nhà của ta để uy hiếp ta."

Thúy nhi!

Dung thái phi đang nằm trên bàn đá xanh, thân thể run lên, trong lòng dâng lên cảm giác xấu hổ tột cùng.

Bộ dạng dâm tiện hạ lưu của mình lại bị chính thị tỳ của mình tận mắt trông thấy, nếu chuyện này mà lan truyền ra ngoài...

Dung thái phi xấu hổ nhắm chặt hai mắt, ngay sau đó, nàng cảm thấy như rơi xuống địa ngục, cả trái tim và tinh thần đều bị bóng tối và tuyệt vọng vô tận bao trùm.

"Ồ? Thật sao?"

Khóe miệng Lục Vân hơi nhếch lên, lộ ra vẻ mặt cười như không cười, hắn chậm rãi bước tới.

Thúy nhi trơ mắt nhìn Lục Vân từng bước đến gần, cảm giác căng thẳng trong lòng càng thêm mãnh liệt, thân thể cũng bất giác run lên nhè nhẹ.

Lục Vân chậm rãi đi đến trước mặt Thúy nhi, hai tay nhẹ nhàng đặt lên chiếc cổ trắng nõn của nàng, rồi từ từ dùng sức, miệng cười lạnh nói: "Nếu không phải ngươi, sao ta lại rơi vào tình cảnh này? Trương Hải đang chờ ở bên ngoài, đúng không?"

Thúy nhi hoảng sợ trợn to mắt, cổ họng khó khăn phát ra những tiếng "ư... ư..." yếu ớt.

Nàng liều mạng giãy giụa thân thể, cố gắng thoát khỏi sự khống chế của Lục Vân, nhưng lại phát hiện mình hoàn toàn bất lực.

"Cầu... cầu ngài tha cho ta."

Thúy nhi cố sức thốt ra vài chữ, nước mắt như những hạt châu đứt dây lăn dài trên má.

"Tha cho ngươi? Nếu không phải ngươi dẫn ta đến đây, sao ta lại rơi vào hoàn cảnh khốn cùng thế này? Trương Hải tưởng rằng canh giữ ở bên ngoài là có thể bắt được ta sao? Đúng là ảo tưởng ngu xuẩn."

Lực trên tay Lục Vân lại tăng thêm một chút, sắc mặt Thúy nhi ngày càng tái nhợt, nàng cảm thấy hô hấp càng lúc càng khó khăn, ý thức cũng bắt đầu dần mơ hồ.

Ngay khi Thúy nhi cảm thấy mình sắp chết đến nơi thì Lục Vân đột nhiên buông tay ra.

Thúy nhi ngã khuỵu xuống đất, thở hổn hển từng ngụm lớn, trong mắt tràn ngập sự vui mừng vì sống sót sau tai nạn và cả nỗi sợ hãi.

Nhưng đồng thời nàng lại nghi hoặc, tại sao hắn lại tha cho mình? Ngay sau đó, nàng liền phát hiện đôi mắt dâm tà của Tiểu Vân tử đang đánh giá cơ thể mình, hắn cất tiếng hỏi: "Thúy nhi, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?"

"Nô, nô tì mười lăm tuổi!"

Thúy nhi rụt rè liếc nhìn Lục Vân, chú ý tới cây côn thịt đang tỏa hơi nóng kia, trong mắt nàng lóe lên một tia vui mừng kinh ngạc.

Nàng dường như đã biết mình có hy vọng sống sót.

Sắc mặt Thúy nhi hơi ửng đỏ, nàng vội vàng nói bằng giọng quyến rũ: "Nô tì tuy còn trẻ nhưng thân thể tuyệt đối không thua kém thái phi, việc thái phi có thể làm, ta cũng có thể làm!"

"Ồ, thật sao? Ngươi có thể làm gì?"

Lục Vân nhếch mép, cười như không cười nói.

Thúy nhi biết sinh tử của mình lúc này đều nằm trong một ý niệm của nam tử trước mắt, nàng cũng không phải đại tiểu thư khuê các gì, liền vội vàng quỳ xuống trước mặt Lục Vân, đưa tay xé toạc chiếc yếm, một đôi gò bồng đảo mềm mại lập tức nảy bật ra, da thịt trắng nõn thơm ngát, vô cùng bắt mắt.

Thúy nhi liếc nhìn thân thể trắng như tuyết của Dung thái phi, sau đó nói với Lục Vân: "Dáng người của thái phi quả là đẹp hơn nô tì, nhưng dù sao cũng không còn là xử nữ, nhũ hoa và huyệt dâm đều đã bị tiên đế chơi không biết bao nhiêu lần. Nô tì thì không như vậy, nô tì vẫn còn là thân trong sạch, từ trước đến nay chưa có ai chơi đùa. Nếu công công không chê, nô tì nguyện dâng tấm thân trong sạch này để hầu hạ ngài!"

"Ha ha... Đồ thái phi dâm đãng, thị nữ của ngươi nói ngươi bẩn, đã bị đàn ông chơi đùa rất nhiều lần rồi!"

Lục Vân quay đầu lại, cười một cách phóng đãng với Dung thái phi.

Dung thái phi ở bên cạnh sững sờ trong chớp mắt, trên mặt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.

Nàng không thể nào ngờ được, thị nữ mà ngày thường mình tin tưởng nhất lại có thể nói về mình như vậy.

Phẫn nộ, tủi thân, kinh ngạc, đủ loại cảm xúc đan xen, cuộn trào trong lòng nàng.

Nàng cảm thấy tôn nghiêm của mình bị chà đạp không thương tiếc, địa vị cao cao tại thượng kia dường như lung lay sắp đổ trong khoảnh khắc này.

Nàng vẫn luôn cho rằng mình đối xử với thị nữ không tệ, cho nàng sự che chở và ân sủng, vậy mà lại đổi lấy sự phản bội và sỉ nhục như thế này.

"Ngươi xem, thái phi... không, đồ thái phi dâm đãng kia cũng không nói gì, đến cả chính nàng cũng cảm thấy như vậy rồi."

Thúy nhi vẻ mặt đầy khêu gợi, bắt lấy tay Lục Vân đặt lên đôi gò bồng đảo non nớt của mình, nói: "Công công, ngài cứ chơi đùa vú của nô tì đi, tuyệt đối non mềm hơn của ả thái phi dâm đãng kia."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!