"Người anh em này lợi hại thật, còn có thể chơi trò ba người?"
"Vãi chưởng, tấm gương của chúng ta, cả hai đều là mỹ thiếu nữ a, cũng không biết làm sao làm được."
Đổi sang một cái bàn lớn hơn, Bạch Chỉ, Firefly và Acheron đều ngồi ở đó.
"Xin đừng để ý đến lời bàn tán của mấy tên này."
Bạch Chỉ bất lực liếc nhìn mấy tên đang khua môi múa mép phía sau, rồi nhẹ giọng nói với hai người.
"Không sao đâu, tớ biết Rồng cậu là một người rất lương thiện, gặp người mắc bệnh nặng như chị Acheron, có lòng trắc ẩn là chuyện bình thường."
Firefly vô cùng tự nhiên tìm lý do cho Bạch Chỉ.
"Chị?"
Bạch Chỉ có chút nghi hoặc, mình vừa bỏ qua cuộc nói chuyện quan trọng nào sao, sao bây giờ cách xưng hô của Firefly với Acheron đột nhiên trở nên thân thiết như vậy?
"Quả thực, cô ấy là một người rất lương thiện, nhưng mà..."
Acheron nhìn Bạch Chỉ một cái, trong mắt mang theo ý cười.
"Nhưng mà cái gì?"
Firefly có chút tò mò.
"Không có gì, tôi chỉ cảm thấy cô ấy là một người rất đáng yêu."
Firefly nghiêng đầu, lại nhìn Bạch Chỉ.
Đáng yêu?
Suy nghĩ một chút, Firefly lập tức bừng tỉnh đại ngộ, chẳng lẽ, Rồng thực ra là con gái?
Bởi vì dùng từ đáng yêu để hình dung, chắc chắn không phải con trai rồi.
Đặc biệt là Kỵ Binh Iron Cavalry của Glamoth, tuy Kỵ Binh nhiều chỗ không khác biệt lắm, nhưng cũng chỉ giới hạn giữa cùng giới, sự khác biệt nam nữ vẫn rất lớn.
Hơn nữa dựa trên tác dụng ban đầu của Kỵ Binh, nếu là Kỵ Binh nam, thì đại khái không dính dáng gì đến từ đáng yêu cả.
Nếu là nữ, chắc là vẫn rất xinh đẹp?
Về ngoại hình của Kỵ Binh, cô rất ít nghe người khác đánh giá, chỉ có thể lấy tiêu chuẩn của mình để đánh giá.
"Khụ khụ... Có thể đừng dùng lời đánh giá này không..."
Bạch Chỉ có chút khó chịu, lời này nghe cứ như cô biến thành tiểu thụ gì đó vậy.
Cô, Bạch Chỉ, Long Tôn cao quý, Tổng đốc tinh cầu, Phó tướng quân Xianzhou, nếu cao lên chút nữa, chắc chắn là đại mãnh 1 (Top), sao có thể dùng từ đáng yêu để hình dung chứ.
Hoàn toàn không thể hiện được sự bá khí của cô nha.
"Phải phải phải, cậu là một người rất lương thiện, tôi mong chờ dáng vẻ tương lai của cậu."
Acheron cười cười, sau đó xiên một miếng bánh, đưa vào miệng nhấm nháp kỹ càng.
Firefly có chút nghi hoặc nhìn Acheron, lại nhìn Bạch Chỉ, rơi vào trầm tư.
Biểu hiện của Acheron, trông có vẻ như biết hình dáng thật sự của đồng nghiệp mình, hơn nữa còn có thể lấy cái này ra để trêu chọc.
Nhưng mình, hình như chỉ biết tên đối phương, chứ không biết diện mạo thật sự thì phải.
Là do mình không quan trọng, nên không muốn tiết lộ sao?
Hay là nói, không muốn dùng diện mạo thật sự đối mặt với đồng nghiệp cũ?
"Firefly, cậu đang nghĩ gì thế, ăn đi này."
Giọng nói của Bạch Chỉ đánh thức cô khỏi trầm tư.
"Ừm... Được!"
Firefly có chút lơ đễnh nhận lấy bánh cuộn gỗ sồi, ăn từng miếng nhỏ.
Nhưng không biết tại sao, bánh cuộn gỗ sồi bình thường rất thích ăn, bây giờ lại có chút nhạt nhẽo, hoàn toàn mất đi hương vị ngày thường.
Cô mím môi, đang định lấy hết can đảm, hỏi đồng nghiệp của mình xem có thể cho xem bộ mặt thật không, nhưng một tràng âm thanh lại cắt ngang hành động của cô.
"Oa ồ, xem ra tôi đến rất đúng lúc nhỉ, mấy vị, có phiền nếu tôi tham gia cùng không?"
Một màu đỏ rực, mang theo nụ cười tinh nghịch cùng thiếu nữ tóc hai bím đặc trưng nhảy chân sáo đi đến trước cái bàn vừa dọn xong đồ ăn.
Chưa đợi ai trả lời, thiếu nữ đã tự giới thiệu: "Chào mọi người nha, tôi là Sparkle, hiện đang kiêm chức đạo diễn tại Penacony."
Sparkle ngẩng đầu nhìn Bạch Chỉ, mang theo một giọng điệu khiến Bạch Chỉ khó mà chịu đựng nổi: "Cưng à, cưng đã tìm được hai mỹ thiếu nữ đáng yêu rồi, có phiền thêm một người là tôi nữa không?"
Bạch Chỉ cuối cùng cũng biết, câu đánh giá về Sparkle kia chuẩn xác đến mức nào.
Cả dàn nhân vật Honkai: Star Rail, không có ai gợi đòn hơn Sparkle cả.
Chỉ nghe Sparkle nói chuyện thôi, Bạch Chỉ đã cảm thấy cơ thể mình như muốn bốc cháy, thiêu đốt cả đại dương rồi.
"Mùi trên người cô... Kẻ Ngốc Đeo Mặt Nạ sao?"
Acheron khẽ liếc mắt, liền đã biết thân phận của Sparkle.
"Ây da, Kẻ Ngốc Đeo Mặt Nạ gì đó, chỉ là một thân phận của người ta thôi, chẳng lẽ chị gái này có ý kiến gì với tôi sao?"
"Kẻ Ngốc Đeo Mặt Nạ, sự tồn tại suốt ngày tìm niềm vui, đến Penacony này, rất khó tin là không có mục đích gì."
Trong giọng nói của Acheron mang theo chút cảnh giác.
Phong cách hành sự của Kẻ Ngốc Đeo Mặt Nạ rất quỷ dị, vừa có kiểu tổ chức hoạt động đàng hoàng, cũng có kiểu ẩn nấp trong đám đông, trông như người thường.
Cũng có một số kẻ điên cuồng không thể diễn tả.
Điều duy nhất không đổi là, bọn họ sẽ đến khắp nơi tìm niềm vui, thậm chí là tự mình tạo ra niềm vui.
"A, phải phải phải, tôi đúng là đang tìm vui đấy, tôi nói cho mấy người nghe, thật ra tôi đã chế tạo 10 vạn quả bom, đặt rải rác khắp nơi ở Penacony."
"Đợi đến thời khắc quan trọng, tôi sẽ kích nổ những quả bom này, sau đó bùm một cái, cho cả Penacony bay lên trời, rồi xem một màn pháo hoa rực rỡ."
Sparkle cúi người, lộ ra biểu cảm như một con nhóc ranh ma (Mesugaki).
"Tại sao lại làm như vậy?"
Firefly có chút không hiểu.
"Bởi vì thú vị, a, nói không chừng cũng có thể nổ tung lớp vỏ sắt của người bạn này, rồi lộ ra chân thân đấy."
Sparkle cười hì hì, chuyển chủ đề: "Chẳng lẽ, cô thật sự không tò mò, thân phận ẩn giấu trong lớp vỏ sắt của cưng này sao?"
"Không cần vội ngụy biện, biểu cảm của cô dễ đoán quá."
Firefly quả quyết lắc đầu, "Tôi không tò mò, Rồng làm như vậy, chắc chắn có lý do của mình!"
Mặc dù thật sự rất muốn biết, trong bộ giáp của đồng nghiệp mình ẩn giấu hình thái như thế nào, thậm chí có thể được người ta gọi là đáng yêu.
Nhưng so với những ham muốn đó, cô cảm thấy, thiếu nữ tự xưng là Sparkle đột ngột xuất hiện này, nhìn qua đã thấy đầy mùi không đáng tin cậy.
So với việc tin tưởng loại người không đáng tin này, cô thà tin tưởng đồng nghiệp của mình nhất định có lý do riêng.
"Đúng là đứa trẻ đơn thuần nha, nhưng đứa trẻ như cô, dễ rơi vào cảm xúc mà không tự biết nhất đấy."
Bạch Chỉ gõ gõ bàn, "Tiểu thư Sparkle, cô đến để ăn đồ ăn, đúng không?"
"Ây da, ngài Lon Sắt, là cảm thấy những thứ tôi nhắc nhở sẽ phá hỏng ấn tượng hoàn mỹ trong lòng cô bé kia, rồi cuống lên sao?"
Bạch Chỉ: ...
Tên này gợi đòn thật đấy, nhìn cái biểu cảm này của Sparkle, Bạch Chỉ liền cảm thấy trong lòng nóng lên một cách khó hiểu.
"Tiểu thư Sparkle, tôi biết mục đích của cô, người bạn kia của cô tôi cũng rất quen, cho nên không cần sợ tôi là kẻ kỳ quái gì đâu."
"Ồ nha."
Sparkle che miệng, "Thân phận của ngài Lon Sắt dường như thật sự hơi ngoài dự đoán của tôi rồi đấy."