"Đại Thánh, nói đi cũng phải nói lại, ngài quen biết Bạch Chỉ Thượng Tiên như thế nào vậy?"
Dị Văn Đới, Fujimaru Ritsuka vừa uống trà, vừa tò mò hỏi.
"Hây, con bé nhà ngươi còn tò mò cái này?"
Con khỉ một miếng ăn hết một quả trái cây, lại phối thêm một ngụm rượu, vui vẻ vỗ bụng.
"Ừm ừm, chủ yếu là ở thế giới này nhìn thấy một quyển sách, tên là Tây Du Ký, bên trong có ghi chép câu chuyện về Đại Thánh và Bạch Chỉ Thượng Tiên đấy."
Fujimaru Ritsuka cười đẩy trái cây và rượu bên mình tới trước mặt con khỉ.
"Con bé nhà ngươi cũng biết điều đấy."
Con khỉ cũng không khách sáo, xách bầu rượu lên rót một ngụm lớn vào miệng, lúc ở Hoa Quả Sơn hắn thích cái này.
Bầu rượu rỗng va chạm với mặt bàn, phát ra tiếng "cộp".
"Đưa quyển sách đó cho Lão Tôn xem xem, nếu biên soạn bậy bạ về Tiểu Bạch, ta nhất định phải cho tên viết sách đó biết tay."
Mặt con khỉ dường như có chút ửng đỏ.
"Đại Thánh, đây ạ."
Fujimaru Ritsuka lấy ra quyển Tây Du Ký mà **Sparkle** mua trước đó, đưa cho con khỉ.
Con khỉ nhận lấy sách, lật ra sau đó tỉ mỉ đọc.
"Tên viết sách này viết cũng không tệ, Lão Tôn quả thực là trời sinh đất dưỡng, ồ, ngay cả chuyện Lão Tôn lang thang ở nhân gian cũng viết vào, không tệ không tệ."
Con khỉ vừa cắn hạt lạc hạt dưa, vừa lật xem Tây Du Ký.
"Đại Thánh, chương này là thật sao, ngài thật sự gặp Bạch Chỉ Thượng Tiên trước Tà Nguyệt Tam Tinh Động?"
Khi con khỉ lật đến chương học nghệ, Fujimaru Ritsuka vội vàng hỏi.
"Đương nhiên rồi."
Nhớ lại chuyện xưa, con khỉ mặt đầy ý cười: "Ngươi còn đừng nói, lúc đó Lão Tôn gặp Tiểu Bạch, cô ấy bộ dạng ngơ ngơ ngác ngác, trên đầu còn mọc sừng, Lão Tôn còn tưởng cô ấy là con hoẵng ngốc nào thành tinh chứ."
Fujimaru Ritsuka gãi đầu, cô rất muốn nói, cho dù là hoẵng, thì cũng là con đực mới có sừng hươu a.
"Con bé nhà ngươi, biểu cảm gì thế, lúc đó chỉ là Lão Tôn không có kiến thức gì thôi."
Thấy ánh mắt quỷ dị của Fujimaru Ritsuka, con khỉ lập tức có chút không nhịn được, biện giải.
"A đúng đúng đúng, Đại Thánh xin mời tiếp tục."
Fujimaru Ritsuka ho nhẹ một tiếng, không kích thích con khỉ nữa.
Thấy Gudako bỏ qua chuyện này, con khỉ cũng không so đo nữa, mà tiếp tục nói: "Lúc đó ta thấy cô ấy giống ta, đều là yêu thân, đi tới nơi này, đa phần đều là nghe lời đồn, tới đó bái sư học nghệ."
"Cho nên Lão Tôn liền dẫn cô ấy đi bái sơn môn, hy vọng sư phụ ta có thể nhận lấy hai ta."
"Sau đó?"
Fujimaru Ritsuka đầy mặt tò mò, trong quyển sách này, cũng không miêu tả những chi tiết này a, cũng chính là nói con khỉ trải qua khảo nghiệm, cho nên trở thành đệ tử, chuyện của Bạch Chỉ, miêu tả cũng không tính là đặc biệt chi tiết.
"Sư phụ nói ta giờ lành chưa đến, đối với Tiểu Bạch thì nói thần hồn chưa ổn định, hây, lúc đó ta còn tưởng Tiểu Bạch giống như những truyền thuyết dân gian, bị quỷ quái bắt mất hồn chứ, suýt chút nữa xuống núi tìm đạo sĩ tới gọi hồn."
"Hóa ra Đại Thánh còn có mặt này?"
Con khỉ nhún vai: "Thì nếu không thì sao, chẳng lẽ ngươi tưởng ta sinh ra đã biết sao, có điều nói đi cũng phải nói lại, Tiểu Bạch thật sự rất lợi hại, bao nhiêu ngày như vậy, không ăn không uống, đều không có bất cứ chuyện gì."
"Rất lâu sau đó, Tiểu Bạch khôi phục thần trí, sư phụ mới xuất hiện, sau khi ra ngoài, sư phụ nhận ta, nhưng không nhận Tiểu Bạch, mà là đối đãi như bạn nhỏ."
"Nghĩ lại thật khiến Lão Tôn ghen tị, sư phụ đối với ta nghiêm khắc lắm, đối với Tiểu Bạch thì như gió xuân ấm áp."
"Vậy trong sách này viết, Bạch Chỉ Thượng Tiên và Đại Thánh giống nhau, học được Bảy Mươi Hai Phép Biến Hóa và Cân Đẩu Vân các loại, cũng là thật?"
Fujimaru Ritsuka chỉ vào một đoạn trong sách nói.
"Đúng vậy, Tiểu Bạch học đồ nhanh hơn Lão Tôn, sư phụ nói là bởi vì trên người cô ấy hương hỏa đông đảo, tự có trời phù hộ."
Nói đến đây, con khỉ thở dài: "Có điều Tiểu Bạch quả thực hiểu đạo lý hơn Lão Tôn, Lão Tôn học được pháp thuật đó, chỉ biết khoe khoang, Tiểu Bạch liền giáo dục ta, phải giấu tài, không lộ ra ngoài."
"Chỉ tiếc, lúc đó Lão Tôn quá mức tự ngạo, căn bản không để lời của Tiểu Bạch trong lòng, trong một lần triển lộ pháp thuật với các sư huynh đệ, bị sư phụ bắt được ngay tại trận, haizz..."
Thấy con khỉ nói đến chỗ đau lòng, Fujimaru Ritsuka lập tức gọi thêm mấy bầu rượu tới.
Con khỉ cũng không từ chối, ừng ực ừng ực chính là một bầu xuống bụng: "Lão Tôn cứ thế bị sư phụ giao phó cho Tiểu Bạch, chỉ tiếc lúc đó Lão Tôn tuy bị đuổi khỏi sư môn, nhưng lại tự cảm thấy một thân bản lĩnh, trời cao đất rộng, nơi nào không đi được."
"Đại khái là Tiểu Bạch cũng nhìn ra tính tình của Lão Tôn đi, lúc Lão Tôn làm Yêu Vương, cô ấy chưa từng tới thăm, khi Lão Tôn gặp lại cô ấy lần nữa, cô ấy đã được triệu lên trời, trở thành Cứu Khổ Độ Ách Phong Nhiêu Quảng Trạch Chân Quân, mà ta..."
Con khỉ chép miệng, không quá muốn nói mấy chữ kia.
Bây giờ nghĩ kỹ lại, lúc đó hắn quả thực là quá mức bộc lộ tài năng, trong Thiên Đình quả thực là có người tài, chứ không phải như hắn nghĩ đều là bao cỏ cơm nát.
Nếu lúc đó lợi dụng bản lĩnh đó thi hành nhân đức rộng rãi ở nhân gian, sau khi được triệu lên Thiên Đình, cũng sẽ không vì không có chút công tích và hương hỏa nào, bị phong làm cái Bật Mã Ôn.
Đi suốt một đường, coi như là một ván bài tốt đánh nát bét rồi.
"Khụ..."
Gudako cũng quay đầu đi, không dám nhắc tới mấy chữ kia, phàm là người từng xem Tây Du Ký đều biết, mấy chữ này nói ra, con khỉ e là lập tức có thể từ Ruler hóa thân Berserker.
Có điều cô cũng càng ngày càng tò mò về Bạch Chỉ, trước đó **Sparkle** từng nói, Bạch Chỉ là Phó Tướng quân của Tiên Chu, dưới trướng hàng ức người Trường Sinh, trong Tây Du Ký, vậy mà cũng có quan hệ mật thiết với con khỉ.
Thảo nào thực lực của Bạch Chỉ nghịch thiên như vậy.
Nếu đặt ở thế giới của cô, độ truyền thuyết như vậy, nói không chừng ngay cả Linh Cơ Grand (Quan Vị) cũng có đấy.
"Nếu có một ngày nào đó có thể triệu hồi được Bạch Chỉ thì tốt rồi."
Gudako thở dài, Chaldea hiện tại gặp phải rắc rối càng ngày càng nhiều, tài nguyên cũng càng ngày càng không đủ, nếu có thể có một Servant mạnh mẽ đến, đại khái công lược thế giới Dị Văn Đới sẽ đơn giản hơn rất rất nhiều đi.
Nhưng cô lại chú ý tới một số thứ được nhắc tới trong quyển Tây Du Ký này.
"Đại Thánh, tại sao Bạch Chỉ lại có quan hệ rất tốt với Na Tra và Dương Tiễn vậy ạ?"
Cô chỉ vào câu "Bạch Chỉ và Dương Tiễn cùng Na Tra quan hệ mật thiết, có ơn tái sinh cha mẹ" được nhắc tới trong đó.
"Ồ, Tiểu Bạch đã hồi sinh mẹ của Dương huynh đệ, còn chuyện của Na Tra huynh đệ, ta thật sự không rõ lắm, lúc đó Na Tra huynh đệ thần thần bí bí, ta cũng không tiện hỏi."
"Hả?"
Gudako sững sờ một chút: "Bạch Chỉ hồi sinh mẹ của Dương Tiễn??"
Người hơi nghiên cứu về thần thoại đều biết, mẹ Dương Tiễn là em gái Ngọc Đế, mà đại đa số truyền thuyết đều là chết rồi, bất kể là bị Kim Ô phơi chết, hay là lúc Đào Sơn bị bổ ra, sức mạnh của Đào Sơn khiến bà hồn phi phách tán, về cơ bản đều là kết cục này.
Loại thần tiên này chết rồi, thì giống như Anh linh trên Anh linh tọa tự xóa bỏ mình vậy, muốn hồi sinh, về cơ bản là chuyện không thể nào.