Leone dĩ nhiên hiểu rõ cơ thể mình lúc này cường hãn đến mức nào, nếu không... nàng cũng chẳng dám khiêu khích Đại tướng quân Budo như vậy. Thế nhưng, sự cường hãn này quả thực đã vượt xa sức tưởng tượng của nàng, có thể bình an vô sự dưới hàng loạt vụ nổ của mấy trăm người, quả thật có chút khó tin.
"Hừm... Sức mạnh này đúng là hơi quá đáng rồi," Najta nghiêm mặt, trầm tư nói. "Vốn tưởng rằng 'Thần Thể' mà Sôn Gôku nói chỉ là một câu đùa tự mãn, xem ra cũng có mấy phần là thật."
"Chỉ sau khi... với Sôn Gôku Đại Nhân mà đã có được thân thể cường hãn đến thế, các người nói xem, Sôn Gôku Đại Nhân liệu có thật sự là... thần không?!" Hai mắt Sayo tràn ngập vẻ kinh ngạc, tò mò nhìn đám người Akame.
"Đừng có nói phét, trên đời này làm gì có thần!" Mine bĩu môi. "Sôn Gôku cùng lắm chỉ là có những năng lực không thể tưởng tượng nổi mà thôi! Bí mật của hắn nhiều như vậy mà lại không chịu nói rõ, đúng là quá đáng ghét!"
"Không hẳn, biết đâu lại đúng như lời Sayo nói!" Najta cũng nghiêm túc hẳn lên. "Các cô hẳn còn nhớ Sachi chứ? Cô bé vốn đã chết, nhưng lại được Sôn Gôku hồi sinh!"
"Hồi sinh?! Thật hay giả vậy?!" Đôi mắt to của Mine trợn tròn, chuyện này đã không thể dùng từ kinh ngạc để hình dung được nữa.
Ngay cả Akame và những người khác cũng vô cùng chấn động, bởi vì đây là lần đầu tiên họ nghe nói đến chuyện này.
"Chuyện này tôi biết..." Sayo liếc nhìn Ieyasu ở phía xa, nói: "Lúc đầu Ieyasu cũng đã chết..."
"Này này~~ ngay cả người chết cũng có thể hồi sinh sao? Có phải là quá khoa trương rồi không?" Seryu trợn to hai mắt, rõ ràng có chút không dám tin.
"Ừm, chuyện này các cô biết là được rồi, tuyệt đối đừng nói ra ngoài..." Najta nghiêm mặt nhìn các cô gái, trịnh trọng dặn dò. "Chủ đề này dừng ở đây thôi!"
"Yên tâm đi, những chuyện bất lợi cho Sôn Gôku, dù chết chúng tôi cũng không nói ra đâu!" Sheele kiên định gật đầu, những người khác cũng có biểu cảm tương tự, chỉ là trong lòng họ vẫn còn đôi chút hoang mang. Chết đi sống lại, thật sự có thể sao?
Trong lúc các cô gái đang vây quanh trò chuyện, cách đó vài trăm mét sau một tảng đá lớn, Ran hiện thân. Nhìn cảnh tượng đổ nát hoang tàn ở phía xa, vẻ mặt kinh hãi của hắn vẫn chưa hoàn toàn biến mất: "Ngay cả Đại tướng quân Budo cũng đã bỏ mạng, tướng quân Esdeath, liệu ngài có thắng được họ không? Xem ra vận mệnh của Đế Quốc đã được định đoạt rồi sao?..."
Nói rồi, hai cánh mọc ra sau lưng, Ran dứt khoát xoay người bay khỏi nơi này.
Sau khi dọn dẹp chiến trường và thu được Teigu của Đại tướng quân Budo, Najta dẫn mọi người quay trở về căn cứ.
Lúc này, màn đêm đã buông xuống.
"Thật đáng kinh ngạc, các cô lại giết được cả Đại tướng quân Budo!" Chelsea nhìn Teigu Lôi Thần Phẫn Nộ: Adramelech được đặt trên bàn, vô cùng chấn động.
Đó chính là người được xem là tối cường của Đế Đô ngang hàng với Esdeath, vậy mà lại chết như thế này sao?
"Có mọi người ở đây, cuộc cách mạng của chúng ta nhất định sẽ thành công!" Ieyasu mặt mày hưng phấn kích động, hắn không thể ngờ rằng, một trong hai người mà Quân Cách Mạng kiêng dè nhất lại bị tiêu diệt dễ dàng như vậy.
"Nhưng mà thật có chút đáng tiếc..." Seryu khẽ thở dài. "Nếu có thể thuyết phục Đại tướng quân Budo gia nhập phe chúng ta thì tốt biết mấy..."
"Đừng ngốc nữa, lão già đó là một kẻ bảo thủ!" Leone lắc đầu. "Hắn chỉ trung thành với hoàng thất. Dù biết dân chúng lầm than, dù biết đám Đại thần làm điều ác, hắn cũng chỉ mở một mắt nhắm một mắt. Bảo hắn phản bội hoàng thất để trở thành phản quân là chuyện tuyệt đối không thể! Vì vậy hắn sẽ chỉ là kẻ địch của chúng ta, chứ không thể trở thành đồng đội!"
"Thế nên mới nói là đáng tiếc chứ!" Seryu tỏ vẻ khó hiểu. "Một Đế Quốc hắc ám như vậy, tại sao ông ta còn muốn dùng cả tính mạng mình để bảo vệ cơ chứ?"
"Bởi vì mỗi người có một hệ giá trị riêng, có người chỉ quan tâm gia đình, có người coi trọng trung nghĩa, lại có người xem lời hứa còn quan trọng hơn cả mạng sống... Chính vì nhân tính và thế giới quan khác nhau nên mới tạo ra muôn kiểu người..." Cửa phòng đột nhiên mở ra, Sôn Gôku từ bên ngoài bước vào. "Các cô không cần để ý người khác nghĩ thế nào, chỉ cần biết điều gì là quan trọng nhất đối với mình, sau đó bảo vệ nó, như vậy là đủ rồi!"
"Sôn Gôku, anh về rồi!" Các cô gái thấy Sôn Gôku thì đều vui mừng ra mặt.
"Sôn Gôku Đại Nhân!" Ieyasu và mấy người khác cũng đều đứng dậy, cung kính hành lễ với Sôn Gôku.
Sôn Gôku xua tay, xem như chào hỏi, rồi chen thẳng vào giữa Leone và Sayo mà ngồi xuống, ánh mắt nhìn về phía Chelsea đối diện: "Có người mới gia nhập à, tên là gì thế?"
Chelsea sớm đã biết từ miệng Leone và những người khác rằng Sôn Gôku mới là nhân vật có tiếng nói nhất ở đây, ngay cả Najta cũng phải răm rắp nghe theo, vì vậy cô không dám chậm trễ, lập tức đứng dậy hành lễ: "Chào ngài, Sôn Gôku Đại Nhân, tôi là người mới gia nhập, Chelsea..."
"Không cần câu nệ như vậy, cứ tự nhiên là được!" Sôn Gôku mỉm cười.
"Sôn Gôku, nơi này đã bị bại lộ, chúng ta có nên đổi một nơi khác không?" Najta nhìn Sôn Gôku, nghiêm túc nói.
"Không cần, trong khoảng thời gian tới sẽ không có ai đến làm phiền đâu. Trời ở Đế Đô này sắp thay đổi rồi!" Sôn Gôku cười nhạt.
"Trời thay đổi?" Najta và những người khác đều tỏ vẻ vô cùng nghi hoặc.
"Ừm," Sôn Gôku gật đầu một cách nghiêm túc. "Đại tướng quân Budo đã bị các cô giết rồi, không còn ai có thể cản được Esdeath nữa. Hơn nữa, với thực lực hiện tại của cô ta, để loại bỏ những kẻ ngáng đường, để có thể toàn lực đối đầu với tôi, cô ta nhất định sẽ không chút do dự mà giết sạch những kẻ cản trở mình!"
"Anh... anh không phải là đang nói... Esdeath muốn tạo phản đấy chứ?!" Mine nghe vậy, hai mắt trợn trừng.
"Nếu là Esdeath thì có lẽ cô ta thật sự sẽ làm vậy..." Najta có vẻ mặt nghiêm trọng.
Cùng lúc đó, Esdeath vừa mới trở về cùng lúc với Sôn Gôku, vừa về đến phủ đã bị Tiểu Hoàng Đế triệu vào hoàng cung.
Ngay khoảnh khắc Esdeath vừa bước vào đại điện, Tiểu Hoàng Đế đang ngồi trên ngai vàng lập tức đứng bật dậy, lo lắng cất tiếng: "Tướng quân Esdeath, cuối cùng ngài cũng đã trở về... Đại tướng quân Budo... chết rồi!"
"Vừa mới biết..." Esdeath mặt không đổi sắc, đối với cái chết của Đại tướng quân Budo không hề có một chút gợn sóng.
"Lớn mật! Esdeath, thấy bệ hạ sao ngươi không quỳ?" Thấy Esdeath ngạo nghễ đứng giữa đại điện, Đại thần thầm cảm thấy có điều chẳng lành, mày nhíu lại, lập tức quát lên.
"Honest, trông ngươi có vẻ oai phong quá nhỉ?" Esdeath lạnh lùng nhìn về phía Đại thần.
"Ngươi... ngươi dám gọi thẳng tên của ta?" Đại thần mặt lộ vẻ giận dữ, cảm giác bất an trong lòng càng lúc càng mãnh liệt.
"Nếu ngươi chết, bách tính của Đế Quốc chắc sẽ vui lắm nhỉ?"