"Hoàng thượng!"
Nhìn thấy người vừa tới, đám tiểu yêu xung quanh đều vô cùng vui mừng, vẻ mặt kinh hãi, bất an ban nãy lập tức trở nên bình tĩnh trở lại.
Hoan Đô Kình Thiên có quyền uy tuyệt đối ở Nam Quốc. Mấy trăm năm qua, sự tồn tại của ngài đã trở thành nỗi kinh sợ và cũng là niềm tự hào, là chỗ dựa tinh thần cho tất cả thần dân Nam Quốc.
*Chú thích: Nguyên tác đề cập Hoan Đô Kình Thiên uy chấn Nam Quốc hơn ngàn năm, con số này đã tính cả mấy trăm năm sau này. Ở thời điểm hiện tại, ngài mới chỉ trị vì được mấy trăm năm.*
Thấy Hoàng đế Nam Quốc đã đích thân xuất hiện, Đồ Sơn Hồng Hồng cũng nể mặt ngài đôi chút, bèn thực hiện một lễ tiết đơn giản: "Ta đã nói rõ mục đích đến đây cho thần dân của ngài, chỉ là bọn họ không chịu nhượng bộ, chuyện này cũng không thể trách chúng ta."
"Lời tuy nói vậy, nhưng ngươi đã đả thương thần dân của ta, thân là hoàng đế, ta không thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra!" Hoan Đô Kình Thiên với tư cách là vua một nước, tự nhiên không muốn làm mất mặt quốc gia mình: "Sớm đã nghe danh Đồ Sơn Hồng Hồng tay không phá vạn pháp, không biết có thể tiếp lão phu một chiêu xem sao?"
Đồ Sơn Hồng Hồng tiến lên một bước, sắc mặt bình tĩnh, thẳng thắn đáp: "Mời!"
Nàng biết, nếu không thể hiện ra thực lực khiến Hoan Đô Kình Thiên phải công nhận, thì đừng nói đến đàm phán, e rằng việc rời khỏi Nam Quốc cũng sẽ rất khó khăn.
Chỉ thấy Hoan Đô Kình Thiên chắp hai tay trước ngực, gầm lên một tiếng trầm thấp, yêu lực kinh khủng từ trong cơ thể bộc phát ra. Yêu khí độc vụ từ bốn phương tám hướng cũng cuồn cuộn bị hắn hút vào cơ thể, khiến luồng yêu lực vốn đã đáng sợ trong phút chốc lại tăng vọt đến một mức độ kinh người hơn.
Đồ Sơn Nhã Nhã kinh ngạc trợn to hai mắt: "Không ngờ Hoàng đế Nam Quốc lại lợi hại đến thế, nhưng so với tỷ tỷ vẫn còn kém một chút."
"Đây là…!" Cảm nhận được áp lực kinh người kia, Đồ Sơn Hồng Hồng hơi biến sắc, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm túc. Nàng cũng lập tức giải phóng toàn bộ yêu lực của bản thân, va chạm với yêu lực của Hoan Đô Kình Thiên, tạo thành một cơn lốc yêu lực trên bầu trời, khuấy động nên những luồng cương phong dữ dội, thổi cho đám tiểu yêu ngã trái ngã phải, đứng không vững.
Còn những tiểu yêu trong thành đang hóng chuyện thì sớm đã bị cảnh tượng này làm cho kinh ngạc đến ngây người.
"Cái này… cái này…" Cảm nhận được yêu lực khổng lồ của Đồ Sơn Hồng Hồng, lần này đến lượt Hoan Đô Kình Thiên lộ vẻ kinh hãi: "Lại có thể ngang ngửa yêu lực của lão phu? Đồ Sơn Hồng Hồng lại có thực lực như vậy sao?"
Phải biết rằng, yêu lực khổng lồ hiện tại của Hoan Đô Kình Thiên là do hắn dùng bí pháp, mượn yêu lực trong phạm vi hơn mười dặm quanh đô thành để biến thành của mình, thế mà Đồ Sơn Hồng Hồng chỉ dựa vào sức của bản thân đã có thể chống lại, sao hắn có thể không kinh hãi?
"Hậu sinh khả úy, thật sự là hậu sinh khả úy a!" Độc Lão Tử đang nằm sõng soài trên đất cũng thán phục: "Tên tu sĩ loài người kia thì không nói làm gì, không ngờ Đồ Sơn Hồng Hồng lại có thực lực kinh người đến thế, xem ra lúc trước họ đã hạ thủ lưu tình rồi, thật xấu hổ, xấu hổ quá!"
"Sao có thể! Trên đời vẫn còn yêu quái có thể sánh ngang với hoàng thượng sao?" Độc Nương Tử đang bị Sôn Gôku khống chế lúc này mang vẻ mặt khó tin.
"Đồ Sơn Đại Đương Gia, cẩn thận!" Hoan Đô Kình Thiên lúc này khí tức kinh người, thân hình thấp bé cũng toát ra khí phách vô cùng uy nghiêm: "Tiếp ta một chiêu Vạn Độc Kinh Thiên Quyền!"
Trong thoáng chốc, yêu khí kịch độc kinh khủng hóa thành một dòng lũ kịch độc quét ngang hư không, lao về phía Đồ Sơn Hồng Hồng. Khí thế kinh thiên động địa, ngay cả tường thành và mặt đất xung quanh cũng bị độc vụ lan ra ăn mòn, hòa tan thành vũng nước độc.
Một chưởng này tuyệt đối kinh thế hãi tục, không chỉ uy lực kinh người mà còn ẩn chứa kịch độc cực mạnh. Người thường không thể nào chống đỡ nổi, chỉ cần chạm nhẹ một chút thôi, e rằng cũng sẽ trúng kịch độc, hậu quả không cần nói cũng rõ như ban ngày.
Thế nhưng thật đáng tiếc, đối thủ của Hoan Đô Kình Thiên bây giờ lại là Đồ Sơn Hồng Hồng, người sở hữu Tuyệt Duyên Chi Trảo, lại còn được Sôn Gôku luyện hóa, độc tố đối với nàng không hề có chút uy hiếp nào.
Mặc kệ ngươi kịch độc ngập trời, hay là uy lực kinh người, ta chỉ cần một tay là đủ!
Đối mặt với dòng lũ kịch độc đáng sợ đang quét tới, Đồ Sơn Hồng Hồng không hề sợ hãi. Nàng khẽ điểm mũi chân, rồi dưới vô số ánh mắt kinh hãi, lao thẳng tới nghênh đón bằng tay không.
Sau một tiếng nổ vang trời, cương phong kịch độc kinh khủng khiến toàn bộ cổng thành sụp đổ, vô số tiểu yêu bị thổi bay lên trời, tiếng kêu la thất thanh vang lên khắp nơi.
"Sao có thể! Nàng lại có thể dùng tay không đỡ được Vạn Độc Kinh Thiên Quyền của hoàng thượng?!!" Độc Nương Tử nhìn cảnh tượng không thể tin nổi trước mắt, kinh hãi hét lên.
Sôn Gôku cũng cười nói: "Không chỉ đơn giản là đỡ được đâu…"
"Hoan Đô bệ hạ, phải thừa nhận rằng, thực lực của ngài quả thực khiến người ta kính nể, không hổ là quốc chủ đệ nhất uy chấn Nam Quốc. Nếu là ta của một thời gian trước, muốn đỡ được một chưởng này của ngài quả thực vô cùng khó khăn, nhưng bây giờ, cũng chỉ đến thế mà thôi!"
Dứt lời, tay phải Đồ Sơn Hồng Hồng cũng đột nhiên nắm chặt lấy dòng lũ kịch độc. Đôi tay nàng biến ảo, trong thoáng chốc trở nên trong suốt như ngọc. Y phục bay phất phới, mái tóc dài tung bay trong gió, toát lên vẻ oai hùng khôn tả: "Mở cho ta!"
Hai tay nàng đột nhiên dùng sức xé sang hai bên. Trong sát na, ngoại trừ Sôn Gôku, tất cả mọi người đều kinh ngạc trợn trừng hai mắt, bởi vì họ thấy, Đồ Sơn Hồng Hồng lại dùng tay không, xé toạc chùm sáng kịch độc ra làm hai nửa như thể đang xé một thanh tre!
"Không… không thể nào!!!" Hoan Đô Kình Thiên cũng bị thủ đoạn vừa khí phách vừa bạo lực này của Đồ Sơn Hồng Hồng làm cho kinh ngạc đến sững sờ. Hắn từng nghĩ có người sẽ chặn được Vạn Độc Kinh Thiên Quyền của mình, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới lại có người có thể dùng tay không xé rách nó.
Ngay khoảnh khắc Vạn Độc Kinh Thiên Quyền bị xé nát, thân hình yêu kiều của Đồ Sơn Hồng Hồng lóe lên, đã xuất hiện trước mặt Hoan Đô Kình Thiên. Nàng một tay tóm lấy cổ họng hắn nhấc bổng lên không, giọng nói bình tĩnh nhưng tràn đầy uy nghiêm vô tận: "Ngươi phục chưa?"
"Phục… ta phục…" Hoan Đô Kình Thiên chật vật gật đầu lia lịa, lúc này hắn thật sự đã bị Đồ Sơn Hồng Hồng dọa sợ.
Đồ Sơn Hồng Hồng lúc này mới buông tay, thả Hoan Đô Kình Thiên xuống.
Còn những người khác, tất cả đều đã bị dọa choáng váng. Có những yêu quái còn bị đả kích nặng nề, bởi vì vị hoàng thượng bất bại trong lòng họ, vậy mà đã thất bại.
Và cái tên Đồ Sơn Hồng Hồng, kể từ hôm nay, e rằng sẽ khiến toàn bộ Nam Quốc phải khiếp sợ.
Hoan Đô Kình Thiên trấn tĩnh lại, chỉnh trang lại dung mạo, nhìn Đồ Sơn Hồng Hồng với thái độ vô cùng khách khí: "Đồ Sơn Đại Đương Gia, bây giờ ngài có thể nói cho ta biết mục đích đến Nam Quốc là gì rồi chứ?"
Đồ Sơn Hồng Hồng nhìn về phía Đồ Sơn Dung Dung bên cạnh. Đồ Sơn Dung Dung bước lên phía trước, nói: "Chúng tôi đến quấy rầy quý quốc chỉ có một mục đích, đó là muốn cùng quý quốc ký kết đồng minh, một hiệp ước hòa bình không xâm phạm lẫn nhau."
"Ký kết đồng minh? Hiệp ước hòa bình?" Hoan Đô Kình Thiên khẽ nhíu mày: "Đồ Sơn Đại Đương Gia, thực lực của ngài ta tâm phục khẩu phục, nhưng muốn cùng nhân loại ký kết hiệp ước đồng minh hòa bình, có phải là có chút viển vông quá không?"