Virtus's Reader
Xuyên Việt Từ Dragon Ball bắt đầu

Chương 2820: CHƯƠNG 59: KHÔNG QUEN CHO LẮM

"Trời ạ! Cậu đúng là đáng ghét thật đấy Erina! Lúc ba tuổi thì cướp đồ chơi của tớ, sinh nhật bốn tuổi thì chê bánh gato tớ nướng cho cậu khó ăn, tớ cũng sẽ không bao giờ quên chuyện năm năm tuổi, cậu đã lấy mất con búp bê mà tớ yêu thích nhất..."

Erina lập tức tức tối ngắt lời: "Cái đó... Mấy chuyện này thì có liên quan gì chứ?"

Yoshino Yuuki lẩm bẩm ở bên cạnh: "Đúng là một cô gái đáng sợ, chuyện nhỏ nhặt hồi bé như vậy mà vẫn nhớ rõ mồn một, còn tớ thì quên sạch sành sanh rồi."

Alice lớn tiếng giải thích: "Đó là vì tớ bị tổn thương sâu sắc, nên mới nhớ kỹ như vậy."

Son Goku cũng tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Chuyện cỏn con thế thôi mà, em định nhớ cả đời sao?"

"Không hề nhỏ chút nào! Đối với tớ, đây là chuyện rất quan trọng!" Nói rồi, Alice đầy khí thế chỉ vào Erina: "Tóm lại, tớ nhất định sẽ đánh bại cậu, đứng trên tất cả mọi người."

Erina hờ hững bồi thêm một câu: "Nói mạnh miệng thì ai chẳng làm được, nhưng cậu cứ chen chân vào hàng ngũ Thập Kiệt Tōtsuki đi đã rồi hẵng nói nhảm với tớ."

"Ể???"

Alice nghe thấy giọng điệu hoàn toàn khác lạ này của Erina thì đột nhiên kinh ngạc. Nếu là bình thường, cô ấy không mỉa mai thì cũng châm chọc, hoặc là tỏ ra khinh thường, không ngờ lần này lại nói ra những lời như vậy. Cậu đột nhiên tốt với tớ như vậy, tớ có chút không quen.

Cô đưa tay sờ trán Erina: "Cậu không bị bệnh đấy chứ!?"

"Cậu mới bị bệnh ấy!" Erina tức giận gạt phắt tay Alice ra: "Chỉ cần khách sáo với cậu một chút là cậu lại được đằng chân lân đằng đầu đúng không?"

"Với tớ... khách sáo một chút?" Alice nghe vậy thì ngơ ngác, lời này mà thốt ra từ miệng Erina thì quả thực quá bất thường. Cô liếc trộm Son Goku, suy nghĩ một chút rồi dường như đã hiểu ra điều gì, bèn nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng sùng bái và giơ hai ngón tay cái lên: "Anh rể, anh đúng là quá đỉnh, vậy mà có thể dạy dỗ Erina thành ra thế này, bây giờ em thật sự phải nhìn anh bằng con mắt khác xưa rồi!"

Mặt Erina đỏ bừng, cô gắt lên: "Dạy dỗ cái gì chứ! Cậu đừng có nói bậy bạ! Tên khốn! Cậu đúng là cực kỳ đáng ghét!"

Alice bĩu môi: "Tớ cũng chẳng cần cậu thích! Tóm lại, tớ sẽ leo lên đỉnh Tōtsuki cho cậu xem, đến lúc đó sẽ khiến cậu thua tâm phục khẩu phục."

Erina liếc Alice một cái: "Chỉ bằng cậu mà cũng muốn leo lên đỉnh Tōtsuki à? Có Goku ở đây, không ai có tư cách nói những lời này đâu."

Alice nhất thời tròn mắt, vẻ mặt kinh ngạc đến không thể tin nổi. Một người cao ngạo như Erina mà lại nói ra những lời như vậy? Cô chị họ kiêu ngạo như nữ hoàng của cô mà cũng có lúc chịu thua ư? Mà còn là kiểu tâm phục khẩu phục nữa chứ?

Nhất thời, cô càng thêm chấn động và tò mò về tài nấu nướng của Son Goku. Tay nghề phải đến mức nào mới có thể chinh phục hoàn toàn cô chị họ sở hữu "Lưỡi của Chúa" này chứ?

Alice tiến lại gần Son Goku, khoảng cách gần đến mức mặt gần như chạm vào nhau: "Lần này em thật sự rất mong chờ tài nấu nướng của anh đấy, vậy nên, đừng quên giao ước giữa chúng ta nhé~"

"Giao ước? Giao ước gì?" Erina lộ vẻ căng thẳng, cau mày nhìn Alice: "Cậu lại giở trò gì nữa đây?"

Alice cười dịu dàng: "Không có gì đâu, chỉ là lúc nào rảnh sẽ đến ký túc xá của anh rể làm khách thôi, anh ấy đã hứa sẽ đích thân xuống bếp nấu cho em ăn rồi~"

Yoshino Yuuki khẽ kéo vạt áo của Sakaki Ryoko, thì thầm: "Sao câu này nghe có vẻ kỳ quái thế nhỉ?"

"Suỵt~" Sakaki Ryoko lập tức ra dấu im lặng với cô.

Erina mặt đỏ bừng, giận dữ trừng mắt nhìn Alice: "Đã bảo không phải anh rể rồi mà, cậu còn định trêu tớ đến bao giờ?"

Alice dang hai tay ra, cười hì hì: "Nếu không phải anh rể, thì Erina cậu lại càng không có tư cách để ý đến chuyện này~"

"Tớ..." Erina tức nghẹn họng.

Alice vẫy tay đầy quyến rũ với Son Goku, để lại một làn hương thoang thoảng rồi thướt tha rời đi: "Vậy nhé, hẹn gặp lại lần sau, anh rể... à không, là Goku..."

Erina tức giận trừng mắt nhìn Son Goku: "Không cho phép anh qua lại với cô ta, nếu không... em sẽ tuyệt giao với anh!"

Son Goku cười xoa đầu Erina: "Hai chị em các em, một người thì tính tình trẻ con, một người thì ngạo kiều hết thuốc chữa, thật thú vị. Chẳng phải anh đã nói với em từ lâu rồi sao, trên đời này, chỉ có người nhà mới là thân thiết và quan trọng nhất, những thứ khác đều là thứ yếu."

"Nhưng người nhà này, em thật sự không thích."

"Có cơ hội, cứ thử hòa nhã chung sống với con bé xem, em sẽ phát hiện ra Alice thực ra rất đáng yêu."

"Em thật sự chẳng thấy nó đáng yêu ở điểm nào cả."

"Em cũng có bao giờ chịu nói chuyện tử tế với con bé đâu, làm sao mà phát hiện được."

"Em... sẽ thử xem sao."

Đối với lời nói của Son Goku, Erina căn bản không biết từ chối là gì.

Mấy cô gái Sakaki Ryoko đứng bên cạnh thấy vậy, ánh mắt nhìn Son Goku đều tràn đầy vẻ khâm phục. Có thể khiến Erina răm rắp nghe lời như vậy, e rằng ngay cả ông của cô ấy cũng không làm được!?

Nhưng điều này cũng gián tiếp cho thấy, Erina thật sự rất thích Son Goku. Nhất thời, cảnh này khiến các cô gái trong lòng cũng rất bất đắc dĩ, đối thủ cạnh tranh này thật sự mạnh đến mức hơi quá đáng rồi.

Dường như còn có cả Alice nữa, hình như cô ấy cũng có chút hứng thú với Son Goku, đây không phải là dấu hiệu tốt!

Yoshino Yuuki vỗ vai Tadokoro Megumi, nhỏ giọng nói: "Megumi, xem ra vị trí của cậu có vẻ khó giữ rồi đây?"

Tadokoro Megumi vẻ mặt bối rối: "Cái gì cơ?"

"Cậu ngốc thật đấy! Có một ngọn núi lớn là Erina ở đây, cậu muốn vượt qua để đến với ngài Goku là khó lắm đấy."

Gương mặt Tadokoro Megumi lập tức đỏ bừng: "Tớ... Tớ làm gì có ý đó đâu..."

"Thật không có?"

Mặt Tadokoro Megumi càng đỏ hơn: "Thật sự... không có... mà..."

"Nhìn là biết cậu ngoài miệng nói vậy thôi. Thật ra tớ cũng rất thích ngài Goku đấy, nếu có thể gả cho anh ấy, ngày nào cũng được ăn những món ngon như vậy thì hạnh phúc biết bao! Tiếc là, chênh lệch giữa chúng ta dường như quá lớn..."

Tadokoro Megumi nghe vậy, nhìn sang Son Goku rồi cúi đầu không nói gì.

Son Goku đứng một bên nghe mà vạch đen đầy đầu: "Này, hai em muốn nói thầm thì cũng đừng để anh nghe thấy chứ! Hơn nữa, Yuuki, rốt cuộc là em thích anh, hay là thích đồ ăn anh nấu vậy?"

Yoshino Yuuki cười hì hì: "Đương nhiên là thích đồ ăn... ngài Goku làm rồi ạ!"

"Đi, về thôi." Erina dường như không muốn tiếp tục chủ đề này nên lập tức ngắt lời, dẫn đầu quay trở lại phòng khách...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!