Bên bờ biển, các thôn dân vẫy tay, vui vẻ tiễn chiếc thuyền hải tặc đang rời đi...
Phía sau bụi cây trong đám người, Usopp cũng cắn chặt răng, siết chặt nắm đấm, trong mắt ánh lên vẻ kiên định: "Ta nhất định... ta nhất định cũng sẽ ra khơi... Đến lúc đó, ta sẽ dùng tư cách của một chiến binh dũng cảm thực thụ trên biển để tạm biệt cậu..."
Trên tàu Đế Vương Hào, Kaya vẫy tay chào tạm biệt các thôn dân. Cô đưa mắt nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng quen thuộc ấy, trong lòng có chút hụt hẫng.
Tuy Usopp nhát gan, sợ chết lại hay nói dối khoác lác, nhưng dù sao cậu ấy cũng là người bạn duy nhất của cô.
"Được rồi! Đừng nhìn nữa! Tên đó đang trốn sau đám đông nhìn trộm đấy, chỉ là không có mặt mũi ra gặp cô thôi!" Sôn Gôku đi đến bên cạnh Kaya, vỗ nhẹ lên vai cô rồi cười nói.
"Thật không ạ?" Kaya vui mừng, háo hức nhìn khắp nơi phía sau đám đông. Vẻ mặt này của cô khiến Sôn Gôku có chút khó chịu.
Kaya dường như hiểu được suy nghĩ trong lòng Sôn Gôku, bèn khẽ đỏ mặt nói: "Cái đó, anh đừng hiểu lầm, Usopp là người bạn duy nhất của tôi... Tôi chỉ xem cậu ấy là bạn bè mà thôi..."
"Ta đâu có hẹp hòi như vậy!" Sôn Gôku hừ một tiếng, sau khi nhận được câu trả lời hài lòng thì đi đến chiếc bàn bên cạnh ngồi xuống.
"Bạn duy nhất? Chẳng phải cô cũng coi Tina là bạn sao?" Tina đứng một bên nhìn Kaya, tỏ vẻ bất mãn.
"Đâu có! Chị Tina bây giờ cũng là người bạn quan trọng nhất của em mà!" Kaya mỉm cười nói.
"Thế còn tạm được..." Tina hài lòng gật đầu.
"Nhưng mà... người điều khiển con tàu này là ai vậy? Có thể gọi cô ấy ra làm quen một chút được không?" Kaya nhìn về phía Sôn Gôku.
"Cô muốn làm quen với ta à! Tốt quá! Ta thích nhất là kết bạn đấy!" Đột nhiên, một giọng nói cực kỳ vui vẻ vang lên bên tai mấy người: "Ta là Đế Vương Hào... Rất vui được làm quen với cô..."
"Ể? Đế Vương Hào? Đây không phải là tên của con tàu này sao?" Kaya tò mò hỏi.
"Đúng vậy! Ta chính là con tàu Đế Vương Hào này đây!" Giọng nói kia có chút ý xấu.
"Á! Con tàu này biết nói?!!" Điều này thật sự dọa Kaya sợ hết hồn, vèo một tiếng, cô chạy ra sau lưng Sôn Gôku tìm chỗ nấp. Ma quỷ là thứ đáng sợ nhất.
"Ha ha!! Lại thêm một người bị Bản Đại Nhân dọa sợ! Vui quá! Vui quá!" Đế Vương Hào cười một cách vô tư lự.
"Vui cái nỗi gì!" Sôn Gôku mặt mày sầm lại, bực bội đá một cú vào boong tàu. Đều tại hắn lúc sáng tạo ra con tàu này đã không nghiêm túc, tùy tiện để nó sinh ra một linh trí chẳng ra đâu vào đâu, lại còn thích dọa người. Nó giống như một cô bé, rất thích những trò đùa dai.
"Thật sự lợi hại quá! Con tàu này vậy mà lại biết nói? Làm sao làm được vậy? Làm sao làm được?" Sau cơn kinh ngạc, Kaya trấn tĩnh lại rồi tò mò hỏi dồn.
"Đương nhiên là do chủ nhân sáng tạo ra rồi!" Đế Vương Hào nói với vẻ mặt đương nhiên: "Mà ta nói cho cô biết nhé! Vốn dĩ ta muốn được gọi là Trùng Trùng Hào, nhưng lại bị chủ nhân mắng cho một trận! Ai~ thật đáng tiếc! Thật ra ta thấy Trùng Trùng Hào nghe cũng hay mà..."
"Trùng Trùng Hào..." Tina và Kaya nhìn nhau không nói gì.
Chẳng mấy chốc đã đến giữa trưa, trong lúc rảnh rỗi, ba người Sôn Gôku đang ngồi chơi bài...
Đế Vương Hào im lặng đã lâu đột nhiên lên tiếng: "Chủ nhân, phía trước chúng ta chưa đầy một hải lý... phát hiện một Hải tặc có sức chiến đấu khá ổn..."
"Ồ?" Người có thể được Đế Vương Hào nhận xét là có sức chiến đấu khá ổn, hẳn cũng là một nhân vật có tiếng trong thế giới One Piece, Sôn Gôku nhất thời nảy sinh hứng thú.
Hắn cảm ứng một chút, khóe miệng bất giác nhếch lên một nụ cười đầy hứng thú: "Không ngờ lại gặp phải hắn ở nơi này... Đuổi theo đi, ta muốn gặp tên đó..."
"Tuân lệnh! Chủ nhân!" Đế Vương Hào lập tức chuyển hướng, lao thẳng về phía mục tiêu...
"Là ai vậy? Lại có thể khiến anh hứng thú?" Tina tò mò nhìn Sôn Gôku: "Lẽ nào là mỹ nữ?"
"Gặp rồi các cô sẽ biết..." Sôn Gôku cười một cách bí ẩn, đặt lá bài trong tay xuống rồi đi về phía boong tàu...
Khoảng cách một hải lý, Đế Vương Hào chỉ mất vài phút đã đến nơi.
Một chiếc bè gỗ nhỏ xuất hiện trước mắt ba người, trên đó chỉ có một người ngồi: Mái tóc đen ngắn, đôi mắt sắc bén như chim ưng, con ngươi màu vàng, để ria mép. Gã đội một chiếc mũ phớt màu đen có trang trí lông vũ trắng, trông vô cùng trầm ổn và lạnh lùng. Dù chỉ ngồi ở đó, gã cũng tỏa ra một cảm giác áp bức tựa như núi Thái Sơn không thể lay chuyển!
Lưng đeo thanh đại kiếm hình thập tự, trông cực kỳ uy phong lẫm liệt!
"Hắn... hắn là..." Nhìn thấy người nọ, đồng tử của Tina hơi co lại, kinh hãi thốt lên: "Một trong Thất Vũ Hải... Mắt Ưng... Mihawk..."
"Mắt Ưng... Mihawk?!" Kaya cũng kinh ngạc trợn tròn mắt: "Tôi từng đọc báo, nghe nói ông ta là Đại Kiếm Hào mạnh nhất thế giới?!"
"Hửm?" Một con tàu hải tặc lớn như vậy lao tới với tốc độ kinh người, hiển nhiên đã thu hút sự chú ý của Mắt Ưng. Nhìn con tàu hoa lệ và sang trọng, với biểu tượng đầu lâu đội kim miện được rồng thật quấn quanh, Mắt Ưng liếc nhìn tờ báo trong tay, khóe miệng không khỏi nở một nụ cười: "Đây chính là 'Băng hải tặc Đế Hoàng' dám lấy danh xưng 'Đế Hoàng' để đặt tên sao? Không ngờ lại gặp nhau ở đây..."
Khoảng cách xa trong nháy mắt đã được rút ngắn, sóng lớn cuồn cuộn cũng đột nhiên tan biến khi đến gần Mắt Ưng, con tàu hải tặc trông như cuồng bạo kia đột ngột dừng lại ngay trước mặt gã!
Cảnh này khiến đôi mắt sắc bén của Mắt Ưng chợt lóe lên một tia sáng. Đối phương có thể khống chế sức mạnh tinh diệu đến mức này có thể nói là kinh khủng, khiến trong lòng gã có chút chấn động: "Xem ra không phải hữu danh vô thực như lời đồn... Quả nhiên có bản lĩnh thật sự..."
"Yo! Rất vui được gặp ông! Đại Kiếm Hào mạnh nhất thế giới – Mắt Ưng Mihawk!" Sôn Gôku đứng trên mũi tàu, nhìn Mắt Ưng bên dưới và vẫy tay.
"Này! Anh rốt cuộc muốn làm gì? Người này là một trong Thất Vũ Hải, Kiếm sĩ mạnh nhất được cả thế giới công nhận... không phải là đám hải tặc tép riu kia có thể so sánh được đâu! Anh đừng có làm bừa!" Hành động của Sôn Gôku rõ ràng khiến Tina rất căng thẳng. Cô không cho rằng Sôn Gôku đến đây để uống trà nói chuyện phiếm với Mắt Ưng.
Sôn Gôku khoát tay, không để ý đến Tina.
Đôi mắt sắc bén như chim ưng của Mắt Ưng nhìn chằm chằm Sôn Gôku một lúc lâu, sắc mặt càng thêm ngưng trọng: "Một nhân vật như ngươi, vậy mà chỉ bị treo thưởng 50 triệu Beri... Xem ra Hải Quân đúng là bị mù cả rồi..."
Tina tức giận: "Mắt Ưng! Đừng quên thân phận của ngươi!" Nghe Mắt Ưng mỉa mai Hải Quân như vậy, Thượng tá Hải quân Tina lập tức nổi giận.
"Chỉ nói sự thật thôi..." Mắt Ưng mặt không đổi sắc.
Điều này càng khiến Tina tức giận hơn.
"Thế nào, có muốn giao đấu với ta vài chiêu không?" Sôn Gôku nhìn Mắt Ưng, nói.
"Như ngươi mong muốn!" Ánh mắt Mắt Ưng trở nên sắc bén, trong mắt bất ngờ dâng lên chiến ý hừng hực. Trực giác của một cao thủ cho gã biết, đây là một tuyệt thế cao thủ hiếm có trên đời