Quả nhiên đúng như hắn dự đoán, trong các cửa hàng vật liệu chính thức không hề tìm thấy quặng sắt hay những vật liệu phân giải cơ bản tương tự.
Nơi đây chủ yếu bán những vật liệu quý hiếm được rút ra từ ma thú.
Chẳng hạn như Tiên Lang Bạch, Hoàn Cự Nhân, vân vân.
Trần Phong có lý do để tin rằng mình đã lạc vào một cửa hàng thuốc bổ dành cho nam giới nào đó.
"Cậu nhóc, muốn mua tài liệu gì không? Ở đây giá rẻ mà chất lượng đỉnh của chóp luôn nha."
Bà chủ với vóc dáng nóng bỏng, mặc sườn xám màu tím, ngồi trên ghế tựa hỏi, tay phe phẩy chiếc quạt.
À, xem ra đúng là cửa hàng vật liệu, không phải tiệm thuốc bổ gì cả.
Bà chủ nở một nụ cười tà mị, "Mấy món thuốc bổ ở đây có thể xay thành bột, pha nước uống miễn phí luôn nha cưng."
Trần Phong: ". . ."
"Cố Tư Tư, đi nhầm tiệm rồi."
"Ấy! Cậu nhóc, đợi chút đã."
Bà chủ đứng dậy gọi Trần Phong và Cố Tư Tư lại.
"Chỗ tôi mới nhập về một lô hàng mới, bán rẻ thôi, có hứng thú không?"
Trần Phong lắc đầu, hắn chỉ vào xem giá thị trường vật liệu thôi, bản thân đâu có tiền mua mấy món vật liệu quý hiếm này.
Vừa định từ chối, Cố Tư Tư lại gật đầu nhẹ.
"Trần Phong, vật liệu, phân giải, chế tạo, cậu dùng."
Cố Tư Tư nói liền một hơi năm từ, ngắn gọn mà đầy sức thuyết phục.
Tóm lại là: Tối nay chi phí do cô Cố đây bao hết.
Trần Phong liếc nàng một cái, khi nhận được câu trả lời khẳng định thì không thể từ chối nữa.
Từ chối nữa chẳng phải là không biết điều sao?
"Vật liệu ma vật cấp E, Cánh Dơi Lửa có không?" Trần Phong hỏi.
Bà chủ cười nịnh nọt, phe phẩy quạt lá cọ đi vào kho hàng.
Sau đó, bà lôi ra một thùng giấy cũ nát.
"Cánh Dơi Lửa thì có, hàng tồn kho lâu rồi, ít ai mua lắm."
"Cậu nhóc, cậu lấy cái này làm gì? Nó có tác dụng gì đâu cơ chứ."
Cái kiểu cười như không cười, cứ như thể đã nhìn thấu tất cả của bà chủ khiến Trần Phong chỉ muốn đấm cho một phát.
"Khụ khụ, tôi lấy ra chế tạo vũ khí."
"Ồ?" Bà chủ che miệng.
"Cũng là lần đầu tiên nghe nói dùng Cánh Dơi Lửa để chế tạo vũ khí đấy. Mà này... cậu nhóc là học sinh cấp ba à?"
Đúng vậy, giờ chị mới nhận ra à? Em đã bảo rồi, em đâu phải đối tượng khách hàng của mấy món tăng cường sinh lực nam đâu. Trông em trẻ măng thế này mà!
Trần Phong gật đầu, đi thẳng vào vấn đề: "Một đôi Cánh Dơi Lửa giá bao nhiêu?"
Bà chủ tính toán giá cả, lật xem xung quanh rồi lôi ra một tấm bảng giá rỉ sét.
"Bốn ngàn."
Rẻ hơn giá thị trường một ngàn.
"Có thể bớt thêm chút nữa không, tôi là học sinh cấp ba mà."
"Cậu nhóc, cậu có là học sinh cấp hai tôi cũng không bớt đâu."
Trần Phong quay đầu xác nhận với Cố Tư Tư rồi nhận lấy thẻ ngân hàng.
"Mua một đôi."
Bà chủ mừng rỡ như điên, cái món đồ tồn kho này cuối cùng cũng bán được.
Nhưng nhìn kỹ lại, trong thùng vẫn còn một đôi Cánh Dơi Lửa nữa, trông có vẻ hơi mốc meo.
"Cậu nhóc, vậy thế này đi, cậu mua thêm một đôi Cánh Dơi Lửa nữa, hai đôi tôi tính sáu ngàn thôi."
Trần Phong khẽ nhíu mày.
Tính như vậy thì một đôi Cánh Dơi Lửa chỉ có ba ngàn, rẻ đi không ít.
Chỉ là. . .
"Mua."
Giọng nói êm ái của Cố Tư Tư truyền đến từ phía sau.
"Mua!"
Trần Phong mạnh dạn đưa thẻ ngân hàng.
Ai dà, đúng là tiền không phải của mình xài cứ gọi là sướng tay!
Hai đôi Cánh Dơi Lửa đã thành công nhập vào hệ thống nhà kho. Lần này chỉ còn thiếu một trăm vật liệu cơ bản nữa là có thể chế tạo ra vũ khí xác suất cấp C – Pháo Hơi Thở Rồng.
Tính cả một trăm khẩu súng ngắn phổ thông đã chế tạo được trong mười ngày qua, nếu phân giải toàn bộ thì có thể thu được năm mươi vật liệu cơ bản.
Năm mươi cái còn lại có lẽ có thể kiếm được trong kỳ thi đại học, đủ rồi.
Cầm lại thẻ ngân hàng, Trần Phong không khỏi lần nữa cảm thán phú bà đúng là tuyệt vời.
Đi dạo một con phố mà vấn đề tấn công và phòng thủ đã được giải quyết gọn gàng.
Đây chính là sức mạnh của "khắc kim" (nạp tiền) sao?
Vừa định bước ra khỏi cửa tiệm, bà chủ lại gọi Trần Phong lại, và đưa cho hắn một tấm danh thiếp bí ẩn.
"Cậu nhóc, trên đó có cách liên lạc của tôi."
"Sau này cửa hàng có vật liệu hiếm lạ gì tôi đều bán rẻ cho cậu một chút, gọi điện thoại báo tôi là có thể đặt hàng."
Trần Phong nhận lấy danh thiếp, cái này cũng khá hữu dụng đấy chứ.
Nói không chừng sau này không cần chạy chợ đen nữa.
Rời khỏi cửa hàng, Trần Phong theo Cố Tư Tư đến một con phố quà vặt khác trong trung tâm thương mại Thế Giới Mới.
Lúc này là chín giờ tối, phố quà vặt vô cùng náo nhiệt, khắp nơi có thể nghe thấy tiếng rao hàng ồn ào.
Rõ ràng mới ăn cơm xong không lâu, Cố Tư Tư lại thèm ăn.
Từ ánh mắt khao khát của nàng, Trần Phong đã có thể nhìn ra.
Thôi được rồi, tôi rút lại lời nói trước đó.
Nàng không dễ nuôi, ăn nhiều quá trời!
Cố Tư Tư không mang theo nhiều tiền mặt, lần này đến lượt Trần Phong mời nàng.
Sau khi "huyễn" liên tiếp năm quầy hàng, Cố Tư Tư mới thỏa mãn.
Đi dọc vỉa hè, Cố Tư Tư tay cầm trứng gà lộn mà Trần Phong vừa mua, từng bước từng bước chậm rãi nhét vào miệng.
Sau khi nhồi đầy miệng, nàng lấy ra một quả trứng gà lộn khác đưa cho Trần Phong.
Trần Phong cắn một miếng, suýt chút nữa cắn trúng tay Cố Tư Tư.
Cố Tư Tư bị hành động này của Trần Phong làm giật mình, trên mặt hiện lên một vệt đỏ ửng khó mà nhận ra.
Chỉ tiếc là, Trần Phong không hề chú ý đến chi tiết này.
Vốn dĩ chỉ là một hành động cho ăn bình thường, lại biến thành cảnh tượng mập mờ giữa cặp đôi.
Đương nhiên cái này không trách Trần Phong, phải trách thì trách Cố Tư Tư đưa trứng gà lộn tay quá cao, khiến hắn cứ tưởng là đang được đút ăn.
Hai người không nói một lời, ăn ý tản bộ.
Trần Phong lúc này mới nhớ ra còn mấy vấn đề chưa hỏi nàng.
"Cố Tư Tư, người nhà cậu làm gì vậy?"
Mặc dù câu hỏi này rất mạo muội, nhưng Trần Phong vẫn phải hỏi, quá tò mò mà.
Cố Tư Tư không hề nghĩ ngợi, nuốt xong trứng gà lộn rồi trả lời: "Giác Tỉnh Giả Công Hội."
Trần Phong hiểu rồi.
Cái gọi là Giác Tỉnh Giả Công Hội là đội ngũ Giác Tỉnh Giả tư nhân do dân gian vận hành.
Họ kiếm tiền bằng cách vào phó bản, tiến vào bí cảnh, quét sạch ma thú và quỷ dị còn sót lại bên ngoài thành phố.
Nếu gia đình Cố Tư Tư vận hành một Giác Tỉnh Giả Công Hội, thì khó trách gia đình nàng có thể một lần chi ra nhiều tiền như vậy, còn có cả thẻ đen nữa.
Có tiền, nhưng cũng không phải là đặc biệt có tiền.
Trần Phong thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Thế nhưng lúc này, Cố Tư Tư lại chỉ tay về phía cuối con đường, một tòa cao ốc hiện đại cao tới ba trăm mét.
Tòa cao ốc sáng loáng, như một cột trụ màu trắng bạc sừng sững giữa thành phố.
Đây là một trong những kiến trúc biểu tượng của thành phố Thượng Kinh, được xây dựng sau kỷ nguyên phó bản bí cảnh.
Là trụ sở của Giác Tỉnh Giả Công Hội mạnh nhất toàn thành phố Thượng Kinh – Cửu Thiên Công Hội.
Cửu Thiên Công Hội, đây chính là một sự tồn tại mà ngay cả quân đội thành phố Thượng Kinh cũng phải kiêng dè.
Dưới trướng họ có một đám "ngoan nhân" (tay chơi cứng cựa).
Trong số đó, nổi tiếng nhất không ai khác chính là vị hội trưởng đã một mình trấn áp ba phó bản bí cảnh cấp SSS – Cố Hình Thiên.
Khoan đã.
Cố Tư Tư.
Cố Hình Thiên.
Đại tỷ, không phải chứ?
"Cái này, không phải nhà cậu đấy chứ?"
Cố Tư Tư gật đầu, biểu cảm không chút gợn sóng, thậm chí còn muốn ăn thêm trứng gà lộn.
Trần Phong giật giật lông mày.
Đúng là thiên kim phú gia đi trải nghiệm cuộc sống mà.
Con gái của Hội trưởng Cửu Thiên Công Hội Cố Hình Thiên vậy mà lại chạy đến trường công lập học, nhạc phụ ơi, đầu óc ông không có vấn đề gì chứ?
Hơn nữa, Cố Tư Tư thân là con gái của Cố Hình Thiên vậy mà ngay cả một bộ trang bị tử tế cũng không có, còn phải tự mình đi mua.
Thả nuôi kiểu này sao?
Thật không sợ mấy thằng trai hư à.
Cố Tư Tư dường như nhìn ra lo lắng của Trần Phong.
Vì vậy nói: "Tôi là út trong nhà, cha tôi không quản tôi."
"Ông ấy nói, chỉ cần đậu đại học là được, thi đậu xong sẽ cho tôi 50 vạn tiền tiêu vặt."
"Cho nên Trần Phong, chúng ta cùng nhau cố gắng thi đậu đại học nha, tôi tin tưởng cậu."
"Ừm, ừ."
Trần Phong ngơ ngác gật đầu.
Hắn dường như chưa kịp phản ứng, đây là lần Cố Tư Tư nói nhiều nhất trong ba năm qua.
Hắn chỉ nghe thấy 50 vạn.
Và ba chữ "tiền tiêu vặt"...