Ba ngày sau.
"Ba trăm nghìn, trừ đi tám mươi nghìn còn cần hai trăm hai mươi nghìn."
"Trong nhà còn phải mua thêm ít nội thất mới, tính sơ sơ ba mươi nghìn nữa."
"Vậy là còn phải gom đủ hai trăm năm mươi nghìn mới được, xem ra đúng là một công trình lớn đây."
"Đang lẩm bẩm cái gì đấy?"
Tại sảnh chờ của tòa nhà trụ sở chính Công hội Cửu Thiên.
Lý Văn Quang tìm thấy Trần Phong đang ngồi bấm ngón tay trong góc, bèn đi tới ngồi xuống cạnh hắn.
"Không có gì, tính toán chút thôi."
Thật ra Lý Văn Quang đã nghe thấy tiếng Trần Phong thì thầm từ xa, nhưng anh không vạch trần.
Cũng không biết Trần Phong cần một số tiền lớn như vậy để làm gì.
"Trần Phong, cầm lấy cái này."
Lý Văn Quang lấy ra một chiếc thẻ thành viên đưa cho Trần Phong.
Công hội Cửu Thiên tuy có tên gọi và cơ cấu tổ chức nội bộ tương tự như công hội trong game, nhưng trên thực tế, chế độ quản lý vẫn vận hành theo kiểu hiện đại.
Thẻ thành viên, cấp bậc gắn liền với phúc lợi, rồi cả KPI các kiểu.
Điểm khác biệt duy nhất so với các công hội khác ở thành phố Thượng Kinh là Công hội Cửu Thiên không yêu cầu phải check-in đi làm đúng giờ mỗi ngày.
Thành viên trong công hội đều rất tự do, ngoài những lúc bị triệu tập vì nhiệm vụ khẩn cấp, thời gian còn lại hoàn toàn có thể nhận nhiệm vụ tùy tâm trạng.
Tương tự, công hội cũng có một cơ chế thăng tiến hoàn chỉnh.
Dưới sự dẫn dắt của Lý Văn Quang, Trần Phong cùng anh đi tới đại sảnh nhiệm vụ.
Nơi này được chia thành nhiều khu vực, mỗi khu vực tương ứng với các nhiệm vụ có độ khó khác nhau.
Có những nhiệm vụ là nhiệm vụ cường hóa do chính phủ ủy thác, có những nhiệm vụ lại là yêu cầu từ các tổ chức dân sự.
Ngoài ra còn có một số nhiệm vụ công ích, kiểu như duy trì sự ổn định trong nội thành Thượng Kinh.
Ngay chính giữa đại sảnh nhiệm vụ, trên một cột đá cao ngang người có đặt một nút bấm khẩn cấp màu đỏ.
Lý Văn Quang giải thích: "Khi có sóng phó bản bí cảnh ập đến, nút khẩn cấp sẽ được nhấn. Lúc đó, tất cả thành viên công hội đều phải đến đại sảnh nhiệm vụ để nhận nhiệm vụ bảo vệ thành phố Thượng Kinh."
"Ngay cả hội trưởng Cố cũng sẽ chạy đến phát biểu động viên trước trận. Tuy nói hơi mất thời gian, nhưng cũng được coi là truyền thống của công hội chúng ta từ trước đến nay."
"Cho có không khí nghi thức thôi mà."
Qua lời giới thiệu của Lý Văn Quang, Trần Phong đã hiểu được mô hình nhận nhiệm vụ và lộ trình thăng tiến trong Công hội Cửu Thiên.
Thành viên thường trong công hội được chia làm bốn cấp.
Cấp một là cao nhất, còn cấp bốn chính là thân phận hiện tại của Trần Phong.
Đương nhiên, đằng sau chức danh của hắn còn phải gắn thêm hai chữ "thực tập".
Các cấp bậc thành viên khác nhau có thể nhận những nhiệm vụ với độ nguy hiểm khác nhau.
Hiện tại, Trần Phong chỉ có thể nhận nhiệm vụ ở mức độ khó thấp nhất.
Trên cấp thành viên thường là ban quản lý của công hội.
Ban quản lý được chia thành ba bộ phận lớn: chiến đấu, hỗ trợ và hậu cần.
Bốn cấp thành viên thường sẽ được phân vào ba bộ phận lớn này dựa theo đặc tính chức nghiệp của họ.
Mỗi bộ phận đều có các chức danh như trưởng và phó bộ trưởng.
Cao hơn nữa chính là hội trưởng Cố Hình Thiên.
Mặc dù áp dụng phương pháp quản lý của doanh nghiệp hiện đại, nhưng nội bộ công hội vẫn tinh giản tối đa đội ngũ quản lý.
Ngoài việc cấp bậc khác nhau có thể nhận nhiệm vụ với độ khó khác nhau, các thành viên thường đều có phúc lợi và đãi ngộ như nhau.
Nhiều nhất cũng chỉ là sự khác biệt ngầm về thâm niên mà thôi.
Lý Văn Quang chính là phó bộ trưởng bộ phận hậu cần, cũng là một nhân vật có máu mặt trong Công hội Cửu Thiên.
Bình thường ngoài việc làm giáo viên hướng dẫn khách mời cho trại hè Cửu Thiên, phần lớn thời gian anh còn phải phụ trách các công việc vận hành thường ngày của công hội.
Một người mới được chính Lý Văn Quang dắt vào, cảnh tượng như vậy ít nhiều cũng thu hút ánh mắt của những người xung quanh.
Và rất nhanh, một người đàn ông trông ngoài ba mươi nhưng có mái tóc bạc trắng đã đi tới.
Anh ta mặc bộ đồng phục tác chiến tiêu chuẩn của Công hội Cửu Thiên.
Đó là một chiếc áo khoác da màu nâu nhạt dài đến gối, trông khá đơn giản, chỉ in logo tiêu chuẩn của Công hội Cửu Thiên – một con mắt có vết sẹo.
"Bộ trưởng Lý, đây là người mới mà anh nói đấy à?"
Người đàn ông tóc trắng đi tới đánh giá Trần Phong.
Lý Văn Quang gật đầu, bắt đầu giới thiệu: "Trần Phong, cậu nhóc được tuyển vào theo kế hoạch tài năng trẻ."
"Hội trưởng đích thân giao phó, cậu sẽ làm người hướng dẫn trong kỳ thực tập của thằng bé."
Người đàn ông tóc trắng nhếch mép, suy nghĩ một lát rồi đột nhiên nheo mắt, hạ giọng nói: "Tôi hiểu rồi."
"Chắc là suất COCC đúng không, ông em?" Anh ta hỏi Trần Phong với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Lý Văn Quang gõ cho hắn một cú vào đầu.
"Đứng đắn chút đi, đây là nhiệm vụ công hội giao cho cậu đấy!"
Người đàn ông tóc trắng xoa đầu, liếm môi, thản nhiên nghĩ: "Biết rồi, bộ trưởng Lý."
"Nhưng mà..."
Sắc mặt anh ta đột nhiên trầm xuống, "Để tôi hướng dẫn thủ khoa khu thi số ba trong kỳ thi đại học năm nay, cũng hơi thử thách tôi quá đấy."
Lý Văn Quang và Trần Phong đồng thời giật mình.
Phải biết rằng, hiện tại trong công hội chỉ có anh và Cố Hình Thiên biết thân phận của Trần Phong.
Thông tin về thân phận của hắn vẫn đang trong trạng thái bảo mật, sao gã cà lơ phất phơ này lại biết được?
Người đàn ông tóc trắng nhìn ra sự kinh ngạc của hai người, cười tà nói: "Xem ra đoán đúng rồi."
"Có ý gì?" Lý Văn Quang cau mày hỏi.
"Hôm thi đại học năm nay tôi có để ý danh sách thủ khoa của các khu thi. Sáng nay bộ trưởng lại nói cho tôi biết cậu nhóc này tên Trần Phong, thế là tôi đánh liều đoán bừa một phen thôi."
"Yên tâm đi, miệng tôi kín lắm, trừ phi ai đó cho tôi một trăm tệ, không thì tôi không bao giờ hé răng nửa lời đâu."
Lý Văn Quang lúc này rất muốn đấm cho anh ta một trận, nhưng vẫn cố nhịn.
Mà thôi, anh ta có nói ra cũng không sao, dù gì Trần Phong cũng được tuyển vào theo đúng quy trình.
"Trần Phong, để tôi giới thiệu cho cậu."
"Bạch Hồng Văn, nhân viên kỳ cựu chín năm của công hội, gia nhập công hội chín năm qua vẫn là thành viên cấp bốn, nổi tiếng vì lười chảy thây."
Bạch Hồng Văn vuốt lại mái tóc mái chéo màu trắng của mình, chìa tay ra nói: "Chào mừng cậu, ông em."
"Sau này chúng ta là người một nhà rồi."
"Được rồi, nếu vậy hai người cứ nói chuyện trước đi, tôi còn có việc khác phải bận."
Thật ra ban đầu Lý Văn Quang định làm người hướng dẫn thực tập cho Trần Phong.
Nhưng không hiểu sao Cố Hình Thiên lại chỉ đích danh Bạch Hồng Văn, nói là để tăng thêm chút độ khó cho Trần Phong.
Chuyện này cũng đành chịu.
Thấy Lý Văn Quang định đi, Trần Phong vội vàng đi theo hỏi nhỏ: "Thầy Lý, Bạch Hồng Văn này có lai lịch gì vậy?"
"À, là con trai của bà dì ba bên nhà chị họ hội trưởng Cố."
"Quan hệ đấy."
Lý Văn Quang vẫn không quên bồi thêm một câu.
"Này, tôi không phải vào bằng quan hệ nhé, tôi vào bằng thực lực hẳn hoi đấy." Bạch Hồng Văn nghe thấy Lý Văn Quang đang nói xấu mình, vội vàng phản bác.
Lý Văn Quang liếc anh ta một cái.
"Rồi, cậu giỏi nhất, thế thì thăng lên thành viên cấp ba trước đi đã."
"Thôi thôi, nhiệm vụ của thành viên cấp ba nguy hiểm lắm, tôi không làm đâu."
Nói rồi, Bạch Hồng Văn còn không quên nháy mắt với Trần Phong, dường như đang muốn nói: Ông em thấy chưa, anh mày thông minh không, lương lậu phúc lợi như nhau mà lại không nguy hiểm, còn nhàn nữa chứ.
Trần Phong dường như ngửi thấy mùi gì đó không ổn, hắn quay đầu nhìn Lý Văn Quang với ánh mắt cầu cứu.
Lý Văn Quang đáp lại hắn bằng ánh mắt kiểu "tự lo lấy thân đi", sau đó quay người rời đi.
Trần Phong ngơ ngác đứng tại chỗ, mãi đến khi Bạch Hồng Văn đi tới vỗ vai hắn mới hoàn hồn.
"Ông em, yên tâm theo ca. Đảm bảo kỳ thực tập của chú sẽ qua êm ru, không dính tí nguy hiểm nào."
Trần Phong lòng đầy bất an nhìn mái tóc bạc trắng của anh ta.
Vốn hắn nghĩ rằng tóc anh ta bạc đi là do làm việc quá sức, nhưng giờ xem ra chắc là do nhuộm rồi.
Bạch Hồng Văn chú ý tới ánh mắt của Trần Phong.
Thế là anh ta hất tóc, nói: "Ông em, đủ bồng bềnh chứ."
"Tốn bộn tiền làm quả đầu này đấy, có cảm nhận được cái cảm giác tan vỡ và uể oải đặc trưng không?"
Trần Phong nhìn mái tóc lòa xòa cứ lắc qua lắc lại trước mắt mình, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
"Ừm... Rất tan vỡ."