Virtus's Reader
Yếu Nhất Chức Nghiệp? Xin Nhờ Chỉ Là Ngươi Sẽ Không Dùng

Chương 342: CHƯƠNG 342: BÍ MẬT PHÓ BẢN, CUỘN GIẤY KHẾ ƯỚC

"Được, ngươi nói đi."

Trần Phong lạnh giọng đáp, đồng thời tiện tay rút khẩu súng lục bình thường ra, xả nguyên một băng đạn vào người Hỏa Diễm Ma Vương.

"Ngươi đang làm gì?!"

Ánh mắt Hỏa Diễm Ma Vương tràn đầy hoảng sợ.

Trần Phong thản nhiên giải thích: "Đừng vội, chỉ là một vài biện pháp phòng ngừa rủi ro thôi mà."

Thấy vậy, Hỏa Diễm Ma Vương cũng bình tĩnh lại.

Mà lúc này, đám Tiểu Hỏa đang tụ tập ở tầng 100 đều trợn mắt há mồm.

Bọn chúng không thể ngờ vị vua trong lòng mình lại đi cúi đầu xưng thần với một con người.

Cảnh tượng này…

Cảnh này... đúng là kích thích vãi!

Đám Tiểu Hỏa bò rạp trên đất, vẻ mặt vô cùng phấn khích.

Lúc này, Hỏa Diễm Ma Vương bắt đầu tiết lộ bí mật của phó bản số 99.

"Này nhân loại, có phải Giác Tỉnh Giả các ngươi đều xuất hiện rất đột ngột không?"

Trần Phong gật đầu: "Đúng vậy, vào thời điểm chuyển giao thế kỷ, Giác Tỉnh Giả đột nhiên xuất hiện, sau đó vô số cổng dịch chuyển phó bản mọc lên trên hành tinh của chúng ta, kéo theo đó là lũ ma vật và quỷ dị các ngươi."

Hỏa Diễm Ma Vương gật đầu, "Không sai, đó chính là thứ mà trong Tinh Không gọi là 'Thí Luyện Thức Tỉnh'."

"Mục đích là gì?"

Dựa vào những thông tin có được trước đó, Trần Phong có thể đoán sơ qua rằng sự xuất hiện của Giác Tỉnh Giả và ma vật chỉ là một cuộc thí luyện.

Còn về việc ai là người bày ra cuộc thí luyện này thì hắn không biết.

Hỏa Diễm Ma Vương đáp: "Mục đích thì ta cũng không rõ."

"Nhưng ta muốn nói cho ngươi biết, các loại phó bản cũng có rất nhiều điểm khác biệt, thậm chí hình thức của Giác Tỉnh Giả cũng sẽ thay đổi tùy theo từng nền văn minh."

"Có nền văn minh thì phó bản sẽ xuất hiện trong vũ trụ, có nền văn minh thì loại hình Giác Tỉnh Giả sẽ bị khóa cứng chỉ trong vài chức nghiệp cố định, cách thức thăng cấp cũng không phải là hệ thống đẳng cấp mà ngươi đang thấy."

"Rồi sao nữa, ngươi định nói cái gì?" Trần Phong khẽ nhíu mày, không hiểu Hỏa Diễm Ma Vương rốt cuộc muốn bày tỏ điều gì.

Hỏa Diễm Ma Vương im lặng hai giây rồi nói tiếp: "Ý của ta là, giữa các phó bản cũng có sự khác biệt, mỗi phó bản đều có ý nghĩa tồn tại đặc thù của riêng nó."

"Một số phó bản tồn tại là để hủy diệt cả một nền văn minh, đẳng cấp và cấp bậc của ma vật bên trong đều cao đến bất thường."

"Một số phó bản tồn tại là để giúp Giác Tỉnh Giả của nền văn minh đó tăng cấp nhanh chóng, cũng chính là nơi mà các ngươi hay gọi là farm kinh nghiệm, đẳng cấp của ma vật và quỷ dị trong đó thường không quá cao, nhưng số lượng chắc chắn cực kỳ đông."

"Tiếp nữa là, một số phó bản sẽ có cơ chế đặc thù, thậm chí mang theo những ràng buộc mang tính quy tắc. Tuân thủ quy tắc và tham gia thí luyện trong phó bản sẽ nhận được vũ khí trang bị vượt xa mức trung bình. Loại phó bản này tồn tại là để sàng lọc ra những Giác Tỉnh Giả kiệt xuất trong nền văn minh đó."

Trần Phong cẩn thận ngẫm lại lời của Hỏa Diễm Ma Vương.

Đúng như lời hắn nói, các phó bản trên Lam Tinh quả thực có thể được phân loại chi tiết như vậy.

Nhưng rất ít người để ý đến điều này.

"Vậy, phó bản của ngươi thuộc loại nào?"

Hỏa Diễm Ma Vương nở một nụ cười bí ẩn.

"Phó bản của ta lại càng đặc biệt hơn, trong toàn bộ quá trình thí luyện của một nền văn minh, loại phó bản này thường sẽ không xuất hiện quá hai lần."

"Đừng vòng vo nữa, nói nhanh lên." Trần Phong uy hiếp.

Hỏa Diễm Ma Vương bất đắc dĩ thở dài: "Bên trong phó bản của ta có chôn giấu một món trang bị đặc thù, loại trang bị này có thể giúp một thế lực nào đó trong một nền văn minh được tăng cường sức mạnh cực lớn."

"Nói cách khác, phó bản của ta dùng để tuyển chọn ra thế lực mạnh hơn trong nền văn minh."

Trần Phong đã hiểu ý của Hỏa Diễm Ma Vương.

Bên trong phó bản số 99 hẳn là tồn tại một loại vũ khí trang bị cỡ lớn nào đó.

Loại trang bị này thường không phải là thứ mà một Giác Tỉnh Giả có thể sử dụng được.

Nó thậm chí có thể giúp cả một thế lực hoặc cả một quốc gia tăng vọt thực lực.

Điều này khiến Trần Phong vô cùng hứng thú, dù sao thứ hắn đang thiếu chính là loại vũ khí trang bị kiểu này.

Kể cả việc xây dựng sân thi đấu vũ trụ phiên bản “nhà làm” cũng là vì mục đích đó.

Đúng là mèo mù vớ phải cá rán.

Trần Phong không hiểu sao vận may của mình dường như lại phát huy tác dụng rồi.

Tuy nhiên, từ trong lời nói của Hỏa Diễm Ma Vương, Trần Phong nghe ra một tầng ý nghĩa khác.

Trần Phong hỏi: "Những phó bản mang tính sàng lọc này rốt cuộc tồn tại vì mục đích gì?"

Hỏa Diễm Ma Vương: "Chẳng phải đã nói rồi sao, không có mục đích gì cả, hoặc có thể nói tất cả đều là mục đích."

"Nói thẳng ra thì ta cũng chỉ là một con ma vật làm công ăn lương quèn thôi, biết được cái gì chứ."

Một con ma vật có thể nhận thức rõ ràng thân phận của mình.

Lần trước Trần Phong gặp được loại ma vật kiểu này chính là con Quái Mắt To.

Điều này khiến Trần Phong ngửi thấy được khả năng hợp tác từ Hỏa Diễm Ma Vương.

"Vậy thử thách leo Tháp Dung Nham là để làm gì?"

"Này nhân loại, ngươi hỏi nhiều quá đấy."

"Không muốn chết thì trả lời." Trần Phong lạnh lùng nói.

Hỏa Diễm Ma Vương đành phải giải thích: "Tất nhiên là để trao phần thưởng cho người thông quan rồi."

"Và ngươi, là con người đầu tiên leo lên tầng 100 và đánh bại được ta."

"Phần thưởng là gì?"

"Là ta."

"Phụt."

Trần Phong nhất thời không nhịn được cười.

Dù sao thì trước đó Hỏa Diễm Ma Vương luôn giữ bộ dạng cao cao tại thượng, tự xưng là vua.

Bây giờ lại nói ra những lời như vậy, sự tương phản trước sau khiến người ta khó mà nhịn cười nổi.

"Thật ra thì ta cũng không có hứng thú gì với ngươi cả." Trần Phong nghiêm túc nói thêm.

Hỏa Diễm Ma Vương gật đầu: "Ta đương nhiên biết, ta cũng chẳng có hứng thú với ngươi."

"Nhưng ngươi đã đánh bại ta, đã công phá Tháp Dung Nham, đây là thứ ngươi xứng đáng nhận được."

Cuộc đối thoại giữa hai người dần đi chệch khỏi quỹ đạo ban đầu.

Trần Phong đột nhiên cảm thấy, Hỏa Diễm Ma Vương này hình như có hơi... tấu hài thì phải.

"Vậy ý của ngươi là, chỉ cần công phá Tháp Dung Nham, ngươi sẽ giúp đỡ ta."

"Đây là phần thưởng mà ngươi nói có thể tăng cường sức mạnh cho cả một thế lực hoặc một quốc gia sao?"

Hỏa Diễm Ma Vương cười bí hiểm: "Sai, sai hết."

"Ta chỉ có thể coi là hàng tặng kèm thôi."

"Thật ra ta cũng không muốn giúp ngươi, thậm chí là cả nền văn minh của các ngươi, nhưng mà..."

"Để có thể ra ngoài, để có được tự do, ta không thể không làm vậy."

"Chỉ khi giúp nền văn minh của ngươi vượt qua sự kiện tận thế, ta mới có thể giành lại tự do, lột bỏ thân phận ma vật này."

Thân phận ma vật.

Sự kiện tận thế.

Hỏa Diễm Ma Vương dường như biết rất nhiều chuyện.

Hắn tuyệt đối không phải là một ma vật đơn giản.

Trước đây Quái Mắt To cũng vì hai chữ 'tự do' mà bằng lòng giúp đỡ mình.

Điều này khiến Trần Phong không khỏi suy nghĩ, bản chất của ma vật rốt cuộc là gì.

"Làm sao ta có thể tin ngươi sẽ không tấn công ta nữa?" Trần Phong hỏi.

"Không cần tin tưởng, bởi vì đây là sức mạnh của khế ước."

Nói xong, Hỏa Diễm Ma Vương giơ tay phải lên.

Một cuộn giấy da cừu tỏa ra năng lượng thần bí xuất hiện trong tay hắn.

"Ký vào cuộn giấy, lập khế ước với ta."

Trần Phong: "Sau đó biến thân thành thiếu nữ phép thuật à?"

"Thiếu nữ phép thuật? Đó là cái gì, một chức nghiệp của Giác Tỉnh Giả sao?"

"Không, cứ coi như ta lỡ lời đi."

Trần Phong nhận lấy cuộn giấy da cừu, ngay lập tức hiểu được nội dung thông tin bên trong.

Chỉ cần ký vào cuộn giấy, Hỏa Diễm Ma Vương sẽ vô điều kiện giúp đỡ Trần Phong và thế lực sau lưng hắn trong vòng một trăm năm.

Một trăm năm, là thời hạn tối đa mà cuộn giấy cho rằng một nền văn minh cần để vượt qua thử thách của sự kiện tận thế.

Khi thời gian kết thúc, Hỏa Diễm Ma Vương cũng sẽ được tự do...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!