Virtus's Reader
Yếu Nhất Chức Nghiệp? Xin Nhờ Chỉ Là Ngươi Sẽ Không Dùng

Chương 390: CHƯƠNG 390: HUẤN LUYỆN VIÊN TÂN BINH, SỈ NHỤC VÀ XUNG ĐỘT

...

Ba giờ chiều.

Nắng gắt như thiêu như đốt, mặt trời treo lơ lửng trên cao.

Sân huấn luyện của binh đoàn hỗn hợp được xây dựng ngoài trời, dưới cái nắng hè gay gắt, nhiệt độ mặt sân cát đá thậm chí lên tới hơn năm mươi độ.

Dưới thời tiết như vậy, đây không khác gì một màn tra tấn đối với các tân binh.

Lúc này, Trần Tiểu Minh đang đứng giữa hàng ngũ tân binh và gã huấn luyện viên.

Bị vô số ánh mắt mang đủ loại cảm xúc khác nhau soi mói.

Trần Tiểu Minh không trả lời câu hỏi của gã huấn luyện viên.

Cũng không biết phải trả lời thế nào.

Trần Tiểu Minh chưa bao giờ gặp phải tình huống thế này, ánh mắt hung tợn của gã huấn luyện viên ép cậu đến không thở nổi.

Bên tai cậu văng vẳng tiếng bàn tán của mọi người.

"Thằng đó là Trần Tiểu Minh đấy, cái thằng nhóc trông giống Trần Phong."

"Đúng là có nét giống thật, nhưng tiếc quá. Một người là đại anh hùng từng cứu cả thành phố, còn một đứa thì chả là cái thá gì."

"Nghe bảo thành tích kiểm tra của nó cũng ngon nghẻ lắm mà, sao giờ trông phờ phạc, yếu xìu thế nhỉ?"

"Lực đấm hơn 150kg mà lại có bộ dạng này á? Lẽ nào bài kiểm tra có vấn đề, hay là nó gian lận?"

Gian lận...

Hai chữ này như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim Trần Tiểu Minh.

Hai tay cậu run lên không kiểm soát, mắt cũng tối sầm lại.

Mãi đến khi tiếng quát của gã huấn luyện viên lại vang lên, cậu mới bừng tỉnh.

"Trần Tiểu Minh, chống đẩy một trăm cái! Bắt đầu ngay lập tức!"

Không kịp nghĩ nhiều, Trần Tiểu Minh lóng ngóng nằm xuống, bắt đầu chống đẩy theo tư thế mà cậu tưởng tượng.

Nhưng chưa xong được một cái, gã huấn luyện viên đã đạp tới một cước.

"Tư thế cái kiểu gì thế kia? Động tác như mày thì tao chống đẩy cả ngàn cái cũng được!"

"Chuẩn vào! Tao muốn động tác phải chuẩn!"

Không thể phủ nhận gã huấn luyện viên này rất nghiêm khắc.

Nhưng sự nghiêm khắc đó không hề gây ra quá nhiều phản cảm.

Đây là Thời đại Thức tỉnh.

Những người thường này là các nhân viên hỗ trợ chiến đấu, kề vai sát cánh cùng Người thức tỉnh.

Chỉ có huấn luyện và chỉ đạo nghiêm khắc mới có thể nâng cao tỷ lệ sống sót của họ.

Nhưng lúc này, Trần Tiểu Minh, người đã đổi sang tư thế chống đẩy tiêu chuẩn, lại không thể chịu đựng nổi nữa.

Đôi tay gầy gò của cậu vừa chống cơ thể lên đã run lẩy bẩy như cánh bướm, chao đảo sang hai bên.

Biên độ run rẩy khoa trương đến mức khiến người ta có cảm giác hai tay cậu sẽ gãy lìa ngay giây sau.

Gã huấn luyện viên và viên phó quan liếc nhau rồi lập tức ra hiệu cho cậu dừng lại.

Gã huấn luyện viên tân binh nở một nụ cười quái dị.

Hắn đi tới ngồi xổm xuống trước mặt Trần Tiểu Minh đang nằm sấp trên đất.

"Trần Tiểu Minh, tao hỏi mày, mày có phải là một thằng phế vật không?"

"Trông rõ giống Trần Phong mà đến một phần vạn, một phần triệu năng lực của người ta cũng không có."

"Cái mặt của mày đúng là lãng phí thật."

...

"Tôi thì muốn giống ông ta lắm chắc?!"

"Mấy người rốt cuộc muốn làm gì hả!!!"

Cái nắng như thiêu như đốt và mồ hôi ướt đẫm đã đẩy Trần Tiểu Minh vào đường cùng.

Giờ phút này, cậu gào lên, chửi thẳng vào mặt gã huấn luyện viên hung ác trước mắt.

"Tôi không phải..."

Trần Tiểu Minh vừa định nói thêm gì đó thì một chiếc giày đen đã đạp thẳng tới.

Gã huấn luyện viên tân binh đó vậy mà lại dùng chân đè đầu Trần Tiểu Minh xuống, dí sát mặt cậu vào nền cát đá nóng bỏng.

Gã huấn luyện viên trợn mắt, nhìn Trần Tiểu Minh chằm chằm như một con sói hoang muốn ăn tươi nuốt sống con mồi dưới chân mình.

"Trên cái sân huấn luyện này, Lão Tử đây mới là người có quyền lên tiếng!"

"Mày, và cả lũ rác rưởi chúng mày nghe cho rõ đây! Ở đây chỉ có phục tùng, không có phản kháng, càng không được phép lắm mồm!"

"Hôm nay, nó xui xẻo rồi, sẽ trở thành con gà để tao giết cho lũ khỉ chúng mày xem."

Ngay khoảnh khắc gã huấn luyện viên giơ chân, chuẩn bị giẫm mạnh xuống lưng Trần Tiểu Minh.

Không biết là do một cơn gió lớn nổi lên từ xa hay vì lý do gì khác.

Một luồng gió mạnh quét qua sân huấn luyện, cuốn tung cát bụi khiến mọi người phải nheo mắt.

Ngay sau đó, một bàn tay to khỏe, rắn chắc đã siết chặt lấy cổ gã huấn luyện viên.

Sức mạnh từ cánh tay đó lập tức khiến mặt gã huấn luyện viên nghẹn đến đỏ bừng, cả người cứng đờ tại chỗ, mắt trợn trừng đầy vẻ không thể tin nổi.

Người ra tay, đứng ngay trước mặt hắn, chính là chàng trai trẻ có tên Xích Vương.

Cũng là tân binh bị đánh dấu "phiền phức".

"Mày... Mẹ nó mày điên rồi..." Gã huấn luyện viên dùng hết sức bình sinh nặn ra một câu.

Hắn cố gắng giãy giụa nhưng không tài nào thoát khỏi bàn tay đang siết chặt cổ mình.

Gã huấn luyện viên tân binh này không phải Người thức tỉnh, nhưng cũng là một huấn luyện viên đã trải qua quá trình đào tạo nghiêm ngặt, đến từ khóa huấn luyện thứ ba của thành phố Thiên Hải.

Lúc này, đầu óc hắn đầy rẫy nghi hoặc, không hiểu tại sao gã trai trước mặt lại có sức mạnh kinh khủng đến vậy, đơn giản là một con quái vật.

Quan trọng hơn là, hắn cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ đáng sợ tỏa ra từ người "Xích Vương", cứ như thể bị rơi xuống vực thẳm đỏ thẫm sâu vạn trượng.

Cảnh tượng diễn ra ngay lúc này khiến tất cả mọi người sững sờ.

Ai mà ngờ được "Xích Vương" lại chủ động ra mặt vì Trần Tiểu Minh.

Hành vi lấy chân đạp đầu sỉ nhục người khác của gã huấn luyện viên vốn đã khiến đám tân binh đến từ thành phố Thượng Kinh khó chịu.

Thậm chí họ còn ngầm cảm thấy đây là sự kỳ thị của gã huấn luyện viên.

Nhưng không ai dám ra tay, cho đến khi Hỏa Diễm Ma Vương đứng lên.

Giờ đây, khi thấy gã huấn luyện viên bị Hỏa Diễm Ma Vương nhấc bổng lên không trung như một con gà con, khỏi phải nói bọn họ hả hê đến mức nào.

"Xích Vương, buông tay!"

Viên phó quan bên cạnh vào thế chiến đấu và hét lớn.

Viên phó quan này là một Người thức tỉnh cấp 20 thực thụ, hơn nữa còn thuộc hệ chức nghiệp cường hóa thể chất.

Thậm chí có thể nói, chỉ cần hắn muốn, hắn có thể giết sạch tất cả người thường ở đây trong nháy mắt.

Hỏa Diễm Ma Vương nới lỏng tay.

Gã huấn luyện viên tân binh như được hồi sinh, ngồi phịch xuống đất, vẻ mặt cực kỳ khó coi.

"Khốn nạn, mày là đồ khốn nạn!"

"Mày xong đời rồi!"

"Mày cứ chờ đấy! Tao dù không đuổi được mày đi cũng sẽ hành cho mày sống không bằng chết!"

Thế nhưng ngay giây sau, Hỏa Diễm Ma Vương đột nhiên tung một cú đá thẳng vào cái bụng phệ của gã huấn luyện viên.

Chỉ nghe "bốp" một tiếng, gã huấn luyện viên bị đạp văng xuống đất, nôn ra tất cả những gì đã ăn từ sáng đến trưa.

Ngay sau đó, Hỏa Diễm Ma Vương lại giẫm một chân lên bụng hắn, đè chặt hắn xuống đất.

"Dừng tay!"

Viên phó quan bên cạnh lúc này mới hoàn hồn, lao lên định tung một cú đấm.

Nhưng đúng lúc này, Hỏa Diễm Ma Vương quay đầu lại, lườm hắn một cái.

Chỉ một cái nhìn đó thôi đã khiến viên phó quan là Người thức tỉnh kia chết sững tại chỗ.

Trong khoảnh khắc ngây người, hắn dường như nhìn thấy địa ngục vô biên trong đôi mắt ấy.

Vô số vong linh ẩn mình trong dung nham, gào thét đòi mạng người sống.

Chỉ một ánh mắt mà viên phó quan đó đã sợ đến mức hai chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.

"Chuyện... Chuyện quái gì thế này?"

Viên phó quan cũng không hiểu tại sao cơ thể mình lại phản ứng như vậy, nhưng sâu trong lòng, vô số giọng nói đang gào thét bảo hắn đừng tiến lên nữa.

Lúc này, gã huấn luyện viên tân binh đã hoảng sợ tột độ.

Hắn chỉ còn cách bấm còi báo động trên cổ tay.

Nếu tao đã không trị được mày thì sẽ có người khác mạnh hơn đến trị mày

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!