Kể từ khi Kỷ nguyên Thức tỉnh bắt đầu, nhân loại đã trải qua tổng cộng mười lần Triều dâng Phó bản Bí cảnh.
Ngoại trừ lần đầu tiên, tất cả những lần sau đó đều xuất hiện “Hiện tượng Dị sinh”.
Hiện tượng Dị sinh là gì?
Giới học thuật định nghĩa nó là: Sự xuất hiện không rõ nguyên nhân, không hề có điềm báo của một sinh vật hùng mạnh vượt xa đẳng cấp ma vật thông thường.
Loại cá thể đặc thù này thường đẩy nhân loại vào những tình thế cực kỳ phiền phức.
Theo ghi chép rõ ràng trên toàn cầu, những thảm họa quy mô lớn do Hiện tượng Dị sinh gây ra lần lượt là trong Triều dâng Phó bản Bí cảnh lần thứ ba và lần thứ bảy.
Lần đầu tiên, một ma vật siêu cấp xuất hiện đã khiến hai Giác tỉnh giả cấp 60 tử trận, ba thành phố cỡ vừa và nhỏ bị hủy diệt.
Còn lần thứ hai xảy ra ở một đại lục tại Nam bán cầu.
Tổng cộng đã có tám Giác tỉnh giả từ cấp 60 trở lên tử trận... và cả một quốc gia bị xóa sổ hoàn toàn khỏi bản đồ, gây ra cái chết trực tiếp hoặc gián tiếp cho hơn hai triệu người.
Hiện tượng Dị sinh không hề có quy luật, thời gian và địa điểm xuất hiện đều là ẩn số.
Không một ai biết được, liệu Triều dâng Phó bản Bí cảnh lần tới có giáng xuống quốc gia của mình hay không...
Thậm chí là ngay bên cạnh mình...
"Sao... sao có thể?!"
Vỏ trứng vỡ tan.
Những chiếc gai màu bạc trắng hóa thành một đống bùn nhão chảy tràn trên mặt đất, dường như để ăn mừng sự ra đời của đức vua.
Tổ trưởng Tổ Công thành, một Giác tỉnh giả chuyển chức lần ba hùng mạnh, nổi danh với tốc độ và sự nhanh nhạy, vậy mà lại bị một cánh tay thon dài màu bạc trắng từ trong quả trứng vỡ ra siết chặt lấy cổ trong chớp mắt, không kịp phản ứng.
Vạn vật lặng ngắt.
Tất cả những người đang chứng kiến cảnh tượng này đều bị sốc đến tột độ.
Họ thậm chí còn không thể nhìn rõ khoảnh khắc cánh tay đó phá vỏ chui ra qua thiết bị quan sát.
Phó tổ trưởng Tổ Công thành nhíu mày, kinh nghiệm chiến đấu dày dạn khiến hắn siết cò theo bản năng ngay lập tức.
Một loạt ba phát đạn pháo liên tiếp được bắn đi, găm thẳng vào đoạn giữa cánh tay của mục tiêu.
Trực giác mách bảo hắn, thứ vừa phá vỏ chui ra ở đằng xa cực kỳ khủng bố.
Dù cách xa hơn trăm mét, hắn vẫn cảm thấy da gà da vịt nổi hết cả lên.
Nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước.
Tổ trưởng Tổ Công thành đã bị con ma vật quái dị đó bẻ gãy cổ trong nháy mắt...
Không đúng, phải nói là nó đã bóp nát bét phần nối giữa đầu và thân thể.
Thân thể của tổ trưởng Tổ Công thành mềm nhũn, bất lực rũ xuống, đầu và thân chỉ còn dính lại với nhau bằng một mảng da.
"Cứ thế... chết trận rồi sao?"
"Không thể nào, đó là Tổ trưởng Tổ Công thành cơ mà?!"
Trên phòng tuyến, đã có người nhìn thấy cảnh này, nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy tâm trí họ.
"Là ma vật cấp 60 sao?"
Mọi người vừa hoảng sợ vừa nghi hoặc.
Nhưng rất nhanh, một quan sát viên đã đưa ra câu trả lời.
"Không... không phải cấp 60, là cấp 65."
"Ma vật cấp 65?! Sao có thể!"
Cấp 65 là khái niệm gì chứ? Trong số các Giác tỉnh giả đã biết trên toàn cầu, số người đạt cấp 60 có vài trăm người.
Nhưng vượt qua cấp 60, dù chỉ là cấp 61, thì chưa đến một phần mười.
Toàn bộ lãnh thổ Hoa quốc, số Giác tỉnh giả vượt cấp 60 của Liên minh phương Bắc và các khu căn cứ cộng lại cũng chỉ chưa đến tám người.
Nói cách khác, một Giác tỉnh giả cấp 61, trong điều kiện không tính đến trang bị và đặc tính khắc chế kỹ năng, thậm chí có thể dùng một tay bóp chết Giác tỉnh giả cấp 60 một cách dễ dàng.
Huống chi đây là cấp 65.
Mà lại còn là ma vật.
Giác tỉnh giả cấp 65 gần đây nhất của Hoa quốc chính là Cố Hình Thiên.
Và sự hy sinh của vị cường giả này cũng là do bị trọng thương khi phải đối mặt cùng lúc với tám Giác tỉnh giả cấp 60 có tính khắc chế cao và phối hợp cực mạnh, cuối cùng kiệt quệ sinh mệnh lực mà chết.
Mọi người còn chưa kịp đau buồn trước cái chết đột ngột của tổ trưởng Tổ Công thành.
Đạn pháo bay tới, vậy mà không thể gây ra bất cứ tổn thương nào trên cánh tay thon dài màu bạc trắng của con ma vật quỷ dị kia.
Ngay sau đó, vỏ trứng hoàn toàn vỡ vụn.
Một con ma vật hình người với vóc dáng thon gọn, mang đặc điểm nam giới rõ rệt, toàn thân màu bạc trắng như kim loại, xuất hiện trước mắt mọi người trong tư thế cuộn tròn ôm lấy hai chân.
Nó từ từ ngẩng đầu lên như vừa tỉnh ngủ, đôi mắt được cấu thành từ những đường vân sọc, không có tròng trắng cũng chẳng có con ngươi.
Nhưng chỉ với một cái liếc mắt, tất cả ma vật xung quanh lập tức dừng lại.
Cứ như thể có thứ gì đó đang triệu hồi chúng.
Sau đó, con ma vật màu bạc trắng từ từ đứng dậy, để lộ toàn bộ hình dáng.
Con ma vật cao hai mét hai, nhưng chiều dài hai cánh tay lại vượt quá chiều dài cơ thể.
Tạo hình quái dị, khí thế áp đảo, nó gần như ngay lập tức thu hút ánh mắt của tất cả chiến sĩ Quân đoàn 2 trên phòng tuyến.
Giang Thần nghiêng đầu nhìn sang, nhíu mày, lòng dấy lên một cảm giác bất an.
Chỉ trong khoảnh khắc, hắn phát hiện con ma vật màu bạc trắng đó đang nhìn thẳng về phía mình.
"Hiện tượng Dị sinh sao?"
"Quái nhân Bạc cấp 65, con hàng này có hơi out trình quá không vậy?"
Giang Thần lúc này cảm thấy có chút bất lực.
Hắn không hiểu tại sao chuyện xui xẻo như vậy lại rơi trúng đầu hắn và Quân đoàn 2.
Ma vật cấp 65 đột ngột xuất hiện, chắc chắn sẽ khiến cục diện chiến trường thay đổi.
Điều hắn sợ là, khu căn cứ Phù Quang sẽ nhân cơ hội này phát động tổng tấn công.
Đến lúc đó, đó sẽ là một thảm họa đối với toàn bộ Quân đoàn 2, thậm chí là cả Liên minh phương Bắc.
Gần như cùng lúc.
Hệ thống chỉ huy của Quân đoàn 2 lập tức phản ứng.
Tống Cường đang chỉ huy trên chiến hạm Đoàn Kết, hạ đạt mệnh lệnh theo từng giai đoạn.
Bao gồm cả ông ta, bốn vị Giác tỉnh giả cấp 60 khác ngoại trừ Cố Tư Tư lập tức tập kết tại phòng tuyến thứ nhất.
Đồng thời, tất cả các đơn vị trên ba phòng tuyến đầu tiên tiến hành rút lui có trật tự.
Kỳ hạm Đoàn Kết và ba chiến hạm bay cấp Tiên Phong sẽ yểm trợ bằng toàn bộ hỏa lực.
Cùng lúc đó, Quân đoàn 2 sẽ tập trung các Giác tỉnh giả hệ phụ trợ có hạn để buff trạng thái cho bốn vị cường giả cấp 60.
Mà mục tiêu chỉ huy của Tống Cường chỉ có một.
Kéo dài thời gian.
Kéo dài cho đến khi lực lượng tinh nhuệ của Quân đoàn 2 rút về thành phố Phù Bắc.
Với sự xuất hiện của Quái nhân Bạc, có thể tuyên bố tòa thành này đã thất thủ.
Muốn đối phó với con ma vật hùng mạnh này, họ cần nhiều lực lượng hơn và một kế hoạch tác chiến hoàn thiện hơn.
Mệnh lệnh vừa được ban ra, Giang Thần ở tiền tuyến cũng đồng thời nhận được.
Dù là tổng chỉ huy, nhưng trong lúc chiến đấu, Giang Thần vẫn muốn giao quyền cho Tống Cường.
Hắn suy nghĩ hai giây rồi lập tức hô lớn: "Toàn thể binh đoàn rút lui theo kế hoạch đã định."
"Liên lạc viên, đồng thời gửi báo cáo tình hình hiện tại cho Quân đoàn 1, thành phố Thượng Kinh và thành phố Thiên Hải."
"Nếu có thể..." Giang Thần hạ thấp giọng, thì thầm: "Chúng ta cần sức mạnh của Khương Du."
"Trước lúc đó, tôi sẽ ghim chặt con ma vật chết tiệt này tại thành phố Phù Bắc."
Gần như cùng một lúc.
Bên ngoài thành phố Phù Bắc, trong căn cứ hậu cần phía sau.
Trần Tiểu Minh vừa hoàn thành việc bố trí phòng tuyến sơ bộ đột nhiên ngẩng đầu.
Đầu của hắn lại bắt đầu đau nhói.
Đồng thời, bên tai hắn nghe thấy những tiếng tim đập dồn dập nhưng có quy luật.
Hắn nhìn về phía khu vực thành phố, lông mày hơi nhíu lại.
"Tại sao... mình lại cảm thấy hơi hưng phấn nhỉ?"