"Mẹ nó nhà ngươi..."
Gã cầm đầu suýt nữa thì văng tục.
Hành động nhỏ đầy trắng trợn này của Trần Phong đối với bọn họ mà nói chính là khiêu khích.
Vừa định làm căng, Vương Mãnh đột nhiên đứng bật dậy.
Thân hình cao lớn cùng bắp tay cuồn cuộn của gã lập tức dọa cho mấy người kia sợ mất mật.
"Đàn anh, có biết quy tắc đến trước đến sau không?"
Vương Mãnh chẳng hề rén, hùng hục như một con trâu mộng chen lên phía trước, phụ họa cho Trần Phong.
Bắp tay cuồn cuộn cộng thêm giọng nói ồm ồm của gã khiến người khác phải cực kỳ e dè.
Đặng Thác thì hoảng hốt ra mặt, tay trái cậu ta níu lấy ống quần Vương Mãnh, tay phải thì ấn chặt đùi Trần Phong.
Các đại ca ơi!
Đừng làm lớn chuyện mà!
Em không muốn vì tranh chấp mà làm ảnh hưởng trật tự lớp học rồi bị đuổi ra ngoài đâu!
Em còn muốn học lớp của giáo sư Tề nữa.
Thế nhưng mặc cho cậu ta cố gắng thế nào, Trần Phong và Vương Mãnh vẫn không hề có ý định lùi bước.
Một tên đứng cạnh gã đàn anh kia chỉ vào Vương Mãnh, vừa định nói gì đó.
Đột nhiên cả người hắn co rúm lại, như thể cảm nhận được một luồng khí tức chẳng lành.
Nghiêng đầu nhìn sang, đó là một ánh mắt lạnh lẽo xen lẫn hàn ý và sát khí.
Vừa đối mặt, ngay cả một ma cũ năm ba như hắn cũng không khỏi rùng mình.
Người đang nhìn hắn chính là Du Tuấn Ngạn.
Cậu ta không nói một lời, cũng chẳng có hành động gì, nhưng lại đủ sức trấn áp người khác.
Hiệu quả còn tốt hơn cả Vương Mãnh.
Lúc này, giáo sư Tề vừa nghe điện thoại xong và bước vào lớp.
Bốn người trước mặt Trần Phong thấy tình thế đã đâm lao phải theo lao, đành buông vài lời hăm dọa rồi lủi thủi chạy xuống cuối lớp đứng.
Lớp của giáo sư Tề là vậy đấy.
Một buổi học kéo dài ba, bốn tiếng, ai đến muộn muốn nghe giảng thì chỉ có nước đứng hoặc ngồi bệt xuống đất.
Chỉ là hành động của bốn người Trần Phong đã khiến những tân sinh viên bị ma cũ chèn ép, phải đứng ấm ức ở cuối lớp cảm thấy vô cùng hả hê.
"Ngầu vãi, biết thế lúc nãy bọn mình cũng cứng như họ thì tốt rồi."
"Đúng vậy, lẽ ra chúng ta không nên sợ."
"Haiz, ban đầu tôi thấy các tân sinh viên khác đều nhường chỗ cho ma cũ, tôi còn tưởng đây là truyền thống của học viện Thượng Kinh chứ."
"Mấy lão ma cũ này chỉ giỏi bắt nạt tân sinh viên chúng ta thôi, lần này gặp phải thứ dữ rồi nhé, vẫn là đại diện tân sinh viên của chúng ta lợi hại, quá cứng!"
Những bạn học trước đó trong lễ khai giảng còn có chút nghi ngờ về Trần Phong, vị đại diện tân sinh viên này, giờ đây thái độ đã thay đổi 180 độ.
Dám đối đầu trực diện với ma cũ, mang lại thể diện cho tân sinh viên bọn họ.
Đồng thời, họ cũng nhận thức sâu sắc một điều.
Ký túc xá 206 toàn là thứ dữ.
Giáo sư Tề trở lại bục giảng, bài học lại tiếp tục.
Lúc này Đặng Thác mới thở phào nhẹ nhõm.
Cậu ta vội vàng giải thích: "Không phải tớ sợ, mà tớ thật sự muốn học cho xong buổi này."
"Trước đây tớ từng nghe nói có tân sinh viên xung đột với ma cũ, dù tân sinh viên là bên có lý nhưng vì mâu thuẫn không giải quyết được nên đều bị bảo vệ lôi ra ngoài, đến lúc quay lại thì giáo sư Tề đã đi mất rồi."
Có thể thấy, Đặng Thác dành một tình yêu đặc biệt cho thần tượng của mình, giáo sư Tề.
Nhưng lời giải thích của cậu ta chẳng được ba người Trần Phong để vào tai.
"Haiz, tớ biết rồi, đoàn kết trong phòng là quan trọng nhất."
"Vụ này là lỗi của tớ, bữa tối nay tớ bao, coi như nhận lỗi, được không?"
Trần Phong và Vương Mãnh cùng nhau gật đầu, đúng là niềm vui bất ngờ.
Đặng Thác tủi thân đặt lại laptop ngay ngắn.
"Nói rồi nhé, không được nói tớ nhát gan nữa đâu đấy."
Trần Phong và Vương Mãnh liếc nhau.
Nói cũng lạ.
Hình như, cũng có ai nói cậu ta nhát gan đâu nhỉ?
Thằng này đúng là giỏi tự suy diễn thật.
Cùng lúc đó.
Phía cuối phòng học.
Mấy sinh viên năm ba vừa gây sự với nhóm Trần Phong đang nhìn chằm chằm về phía họ.
"Tân sinh viên bây giờ càng ngày càng ngang ngược, mới nhập học ngày đầu tiên đã không nể mặt đám ma cũ chúng ta rồi."
"Tao biết vài người trong hội học sinh, đến lúc đó phải cho chúng nó một bài học."
"Không cần, hội học sinh bây giờ là địa bàn của Lôi Minh, hắn ta không dễ nói chuyện vậy đâu."
"Tân sinh viên ngang ngược cũng được, nhưng phải có vốn để mà ngang ngược, đợi tan học sẽ tìm bọn nó nói chuyện phải quấy."
Mấy người đó nói chuyện với âm lượng bình thường, hoàn toàn không coi những tân sinh viên khác xung quanh ra gì.
Theo tiến trình của buổi học, không khí trong lớp ngày càng tốt hơn.
Giáo sư Tề quả không hổ là chuyên gia hàng đầu về các chức nghiệp hậu cần, những lý thuyết chế tạo phức tạp qua lời giảng của ông trở nên dễ hiểu vô cùng.
Các sinh viên cũng nghe rất chăm chú.
Đặc biệt là Đặng Thác, đã ghi được ba trang vở.
Đúng lúc này, giáo sư Tề đi đến bên cạnh hàng ghế đầu.
Ông vỗ vỗ mặt bàn, chậm rãi nói: "Mỗi chức nghiệp mang tính sáng tạo đều có cách vận dụng kỹ năng đặc trưng muôn hình vạn trạng, mỗi người cũng có cách ứng dụng kỹ năng chế tạo khác nhau."
"Nhân cơ hội này, hãy để mọi người hiểu sâu hơn."
"Vậy bây giờ thầy mời các bạn ở hàng đầu lên sân khấu thể hiện một chút về kỹ năng đặc trưng của mình nhé?"
Lời vừa dứt, cả lớp học lập tức trở nên phấn khích.
"Oa, giá mà mình cũng ngồi ở hàng đầu thì tốt biết mấy."
"Đúng vậy, được giáo sư Tề đích thân chỉ đạo, cơ hội này hiếm có lắm đấy."
Đặng Thác run lên, nhìn ba người Trần Phong với ánh mắt đầy cảm kích.
Nếu không có họ, cơ hội ngàn năm có một này thật sự đã vuột mất khỏi tay cậu.
Phòng học bậc thang này vốn được thiết kế tích hợp chức năng thực hành.
Khu vực bục giảng rộng lớn còn được trang bị sẵn cọc gỗ thử nghiệm và các thiết bị kiểm tra chế tạo khác.
Đủ để mỗi người thức tỉnh chức nghiệp hậu cần có thể thỏa sức thể hiện bản thân.
Từ trái sang phải, các sinh viên thức tỉnh chức nghiệp hậu cần thuộc tính sáng tạo ở hàng đầu lần lượt lên sân khấu.
Người đầu tiên thức tỉnh chức nghiệp 【Thợ Mộc】.
Cậu ta tự tin dùng bản vẽ chế tạo ra một cây cung gỗ và những mũi tên gỗ đi kèm.
Cậu ta rất tự tin vào bản thân, tuy cung gỗ trong thời đại thức tỉnh không được coi là vũ khí gì ghê gớm, nhưng vẫn có uy lực nhất định.
Thế là cậu ta tiện tay biểu diễn màn kéo cung bắn tên.
Mũi tên gỗ bay đi, cắm phập vào cọc gỗ ở một bên phòng học, tiếng vỗ tay vang lên.
Giáo sư Tề hài lòng nhìn cậu ta, rồi lấy đó làm ví dụ thực tế để phân tích về lý thuyết chế tạo cơ bản.
Rất nhanh, đến lượt Du Tuấn Ngạn.
Cậu ta rút một thanh katana ra cầm trong tay.
Giáo sư Tề: "Ừm, xem ra chức nghiệp của bạn học này có liên quan đến đao, chắc là muốn cho chúng ta xem một chút..."
Lời còn chưa dứt.
Không ai ngờ rằng Du Tuấn Ngạn đột nhiên lao lên rút đao chém tới.
Ánh đao lóe lên, chiếc cọc gỗ chắc chắn bị chém đứt làm đôi.
Mọi người kinh ngạc nhìn lại, mới phát hiện thanh katana trông có vẻ bình thường kia lại đang phát ra ánh sáng trắng mờ ảo.
"Bạn học này..." Giáo sư Tề im lặng.
Một lúc sau, ông trấn tĩnh lại và nói: "Không tồi, bạn học này đã thể hiện rất tốt uy lực của món đao cụ mà cậu ấy chế tạo ra."
Sau đó đến lượt Vương Mãnh lên sân khấu, chỉ thấy gã xắn tay áo phải lên, tay trái ấn vào cánh tay phải, một lát sau trên cánh tay bỗng bốc lên một làn sương mù.
Cánh tay phải của Vương Mãnh được bao phủ bởi một lớp màng thịt mỏng.
Rồi không đợi mọi người kịp phản ứng, gã tung một cú đấm vào cọc gỗ.
Chiếc cọc gỗ vốn đã bị chém làm đôi nay lại bị một lực cực mạnh đánh trúng, phần còn lại gãy sụp xuống.
"...."
Khoan đã, buổi học này là lớp học công khai chủ đề chức nghiệp hậu cần đúng không?
Cả lớp học đều cảm thấy hoang mang.
May mà lúc này Đặng Thác đã lên sân khấu, cuối cùng cũng có một người bình thường.
Cậu ta trình diễn cho mọi người xem linh kiện máy móc tự hành do mình chế tạo.
Mọi người trong lớp thấy cảnh này đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Hai cái đứa quái thai lúc trước là cái gì vậy?
Mấy người chắc chắn đây là chức nghiệp hậu cần chứ?
Đặng Thác vừa xuất hiện, cảm giác lạc quẻ khó tả kia mới biến mất.
Thế này mới đúng chứ, đây mới gọi là chức nghiệp hậu cần.
Một đứa chơi đao, một đứa chơi đấm, ra cái thể thống gì?
Giáo sư Tề khen ngợi tư duy máy móc của Đặng Thác, nhưng do thời gian có hạn nên không nói chuyện với cậu ta quá nhiều.
Ông chỉ cảm thấy vui mừng vì thiên phú của cậu ở phương diện này.
"Tốt lắm, tiếp theo mời một bạn học nữa lên sân khấu biểu diễn."
"Em đi."
Giáo sư Tề chỉ về phía Trần Phong.
Lúc Du Tuấn Ngạn và Vương Mãnh lên sân khấu, ngay cả ông cũng không biết phải nói gì.
Gặp phải những sinh viên kỳ quặc như vậy khiến nhiệm vụ giảng dạy của ông trở nên khó khăn quá.
Giáo sư Tề nhìn Trần Phong đang bước ra khỏi chỗ ngồi mà thấy thuận mắt vô cùng.
Thế này mới đúng chứ.
Trông cậu nhóc này mới giống một người thức tỉnh chức nghiệp hậu cần bình thường...